File "15.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Thuong-nien/CN XXVII TN C/15.htm
File size: 15.64 KiB (16016 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XXVII-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Đức-tin; Làm-điều-phải-làm; Hãy-bật-rễ; Nhận-và-cho; Phép-lạ-của-long-tin; Phục-vụ; Khiêm-nhường-và-tin-tưởng; niềm-tin;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.st
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XXVII-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XXVII thường niên&nbsp; - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		CHỨNG TỎ ÂN ĐIỂN TỪ ÁI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc273190242">
		<span lang="FR" style="font-size: 8pt; font-style:italic">Suy niệm của William 
		Barclay</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Với dụ ngôn người giàu và 
		La-da-rô nghèo, Chúa quở trách những ai dùng của cải cách ích kỷ, sau đó 
		Lu-ca ghi lại bốn điều Chúa cảnh giác môn đệ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Điều thứ nhất: Chúa cảnh cáo 
		về hiểm họa gây phạm tội cho kẻ khác, thế giới này đầy những tội lỗi, 
		nhưng khốn cho ai gây cơ hội vấp phạm. Điều thứ hai Ngài khuyên các môn 
		đệ phải sống bác, sống trong một thế giới đầy những dịp lôi cuốn vào tội 
		ác, chắc chắn sẽ có người vi phạm, nhưng nêu thật lòng ăn năn, hãy tha 
		thứ, dầu trong ngày tha đến bảy lần.”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Mười hai môn đệ có lẽ vì cảm 
		thấy trách nhiệm nặng nề nên xin Chúa ban thêm đức tin cho. Câu trả lời 
		của Chúa ngụ ý một lời cảnh cáo long trọng, Ngài cho biết điều họ xin 
		thêm đó là cần thiết, cần thiết hơn họ tưởng nhiều lắm. Tuy nhiên trong 
		câu trả lời dấu ẩn một lời hứa nhân từ. Ngôn ngữ Đông phương vốn linh 
		động, có tính cách thật mạnh mẽ. Các câu nói của Chúa có nghĩa rằng dầu 
		những việc coi như không có thể càng trở thành có thể nếu chúng ta có 
		đức tin. Chúng ta chỉ cần nghĩ đến con số lớn lao về những khám phá lạ 
		lùng trong lãnh vực khoa học, về những thành công trong ngành giải phẫu, 
		về những kỷ lục mà thế giới ngày nay đã đạt được, thì năm mươi năm trước 
		đây các việc đó kể như không thể có được. Nếu ta đề cập đến một việc sẽ 
		không xảy ra, song nếu chúng ta nói “việc này phải xảy ra” thì việc đó 
		có khả năng xảy ra. Cần nhớ rằng chúng ta không làm việc một mình, nhưng 
		còn có Chúa và tất cả quyền năng Ngài ở với chúng ta. Mà với Chúa mọi sự 
		đều có thể. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Mẹ Basilea, người sáng lập 
		dòng Đức Mẹ Truyền Giáo tại Đức sau thế chiến thứ II. Mục tiêu của dòng 
		nhằm sống đời thờ phượng, tin cậy Ngài lo liệu cho mọi nhu cầu của họ. 
		Với phần lớn tin cậy Ngài lo liệu cho mọi nhu cầu của họ. Với phần lớn 
		các nữ tu trẻ, họ đã mua được bất động sản đầu tiên tại Darmstadt. Họ 
		tin cậy Chúa về khoản thu nhập để xây dựng dần dần; trước hết là một nhà 
		nguyện, rồi sau đó đến các nhà khác để tiếp đón những ai muốn tới để 
		tĩnh tâm. Các chị đã mua được tất cả các mảnh đất ở chung quanh, chỉ trừ 
		một mảnh nhỏ kế bên nhà của họ, các chị tin rằng bằng sự cầu nguyện kiên 
		trì rồi ra các chị cũng mua được mảnh đất đó để làm nơi hội thảo về Chúa 
		Giêsu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Mảnh đất đó thuộc về một bà 
		cao tuổi, bà từ chối bán hay đổi cho bất cứ miếng đất nào khác, vì lý do 
		độc nhất đây là của ông bà cha mẹ để lại, bà không thể để lại cho ai. 
		Một lần kia, xơ Eulalia đến thăm với hy vọng thuyết phục được bà cụ. Bà 
		cụ vắng nhà, nhưng có người cháu. Anh ta dẫn nữ tu vào căn phòng của bà 
		dì chỉ cần nhìn qua, xơ cũng thấy rằng bà cụ sẽ không từ bỏ bất cứ vật 
		sở hữu nào bao lâu còn sống. Phòng chất đầy đồ đạc, đủ để trang trí cho 
		cả tòa nhà lớn, hâu hết đều đã ọp ẹp, cũ kỹ. Sau đó người cháu chỉ cho 
		khách xem cái thang mà bà dì dùng để leo lên giường, cái giường của bà 
		là một chồng nệm được thừa hưởng của tiền nhân, cái này chồng lên cái 
		kia. Rõ ràng bà già này không hề bỏ đi một thứ nào trong số các đồ bà 
		thừa kế. Khi mẹ Eulalia thuật lại cho các chị đều đã thấy, các chị em 
		đều đi đến quyết định muốn giải phóng cho một người quá bị ràng buộc vào 
		những thứ thuộc về thế giới vật chất này, chỉ còn cách duy nhất là cầu 
		nguyện rất sốt sắng, cảm thông sâu sắc và không ngưng nghỉ. Lý do của 
		trận chiến này không phải là một mảnh đất để xây dựng một nơi thờ 
		phượng, nhưng là một linh hồn bị trói buộc. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Các chị quyết định ăn chay vì 
		nhớ tới Chúa: “Thứ quỷ này không ăn chay và cầu nguyện thì không trừ 
		được nó,” (Mt 17, 21). Thêm vào hai điều trên các chị còn từ bỏ một điều 
		có liên quan mật thiết đến tình trạng nô lệ của bà cụ. Các chị em dòng 
		vốn đã sống đơn giản rồi, các chị không có nhiều tiền, và không có bất 
		cứ tài sản riêng nào. Nhưng các chị em đều tìm cầu Chúa, xin Chúa cho 
		mình thấy bất cứ điều gì đã gắn bó mình hơn mình gắn bo1 với Chúa. Sự 
		gắn bó của người này có thể là cây thánh giá bằng gỗ, người kia là một 
		bưu thiếp có hình ảnh đẹp… giá trị tiền bạc không quan trọng, điều quan 
		trọng là thái độ lệ thuộc của ta với việc hay người ấy. Sau “một tuần lễ 
		đầu phục”, chị em cử một chị tới thăm bà cụ hàng xóm.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Chị đặc phái viên không thể 
		tin ở tai mình khi nghe bà cụ bảo: “Tôi không tiếc mảnh đất này lắm, 
		nhưng tôi tiếc mấy cây mận, tôi thật không muốn mất mấy cây mận đó!” Bà 
		cụ bằng lòng bán đất, nhưng chỉ tiếc mấy cây mận. Thật Chúa đã làm một 
		phép lạ!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Hai bên bèn thảo tờ cam kết 
		mua bán, quy định rằng mọi vật ở trên các cây mận đều thuộc về quyền bà 
		cụ. Và sau đó, hằng năm, các chị đều gởi số mận đó cho bà cụ cho tới khi 
		bà qua đời.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Lời cảnh cáo thứ bốn được ghi 
		lại ở đây là quở trách tính tự mãn kiêu căng, thích ca tụng khen thưởng 
		thường thấy nơi những kẻ theo Chúa Kitô. Chúa Giêsu dạy rằng những công 
		tác của loài người dầu có hoàn hảo đến đâu cũng không thể khoe khoang 
		trước mặt Thiên Chúa. Chữ vô dụng ở đây không thể được hiểu là vô giá 
		trị mà được hiểu một người không dễ đi quá bổn phận của mình. Chúa cho 
		biết không bao giờ có thể nói mình đã làm quá nhiều cho Thiên Chúa, để 
		về sau đòi hỏi Ngài ban lại cho điều này điều kia. Khi chúng ta đã làm 
		hết sức mình, đó là bổn phận của chúng ta phải làm, và một người làm 
		tròn bổn phận mình, đó chỉ là làm xong việc mình không thể làm mà thôi. 
		Chúng ta có thể làm thỏa mãn được những đòi hỏi của luật pháp, nhưng hễ 
		ai thực sự yêu điều biết rằng mình không bao giờ có thể là gì đủ hầu 
		thảo mãn những đòi hỏi của tình yêu. Đức Maria đã hiện thực lời Chúa 
		Giêsu dạy: “Này đây tôi là nữ tỳ của Chúa”. (Lc 1, 38) trước đề nghị của 
		Thiên Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Pete là một giáo sư đại học, 
		ông vừa hoàn thành một cuốn sách biên khai công phu sau ba năm nghiên 
		cứu, được mọi người khen hay, và ông lấy làm hãnh diện, vì hai ông bà 
		đều thực hiện thiền định và cố gắng tâm linh hóa cuộc sống hằng ngày. 
		Ông gặp trăn trở vì biết hãnh diện chỉ là gia tăng bản ngã và tự bảo 
		mình không nên đi vào con đường kiêu hãnh viển vông này, nhưng bà vợ lại 
		cho rằng kiêu hãnh chân chính vẫn không thuộc về bản ngã. Hai người đưa 
		vấn đề đến hỏi đạo sư Darshni. Đạo sư đã phân tách và chỉ cho thấy lòng 
		kiêu hãnh bắt nguồn từ việc coi hành động của mình như là do tác nhân 
		độc lập, một thực thể riêng rẽ, và điều đó là hư ảo; đằng sau các thể 
		hiện đúng đắn, chính Đấng Tối Cao đã tác động. Khi ông xin một phương 
		pháp để giúp ông kiểm soát được lòng kiêu hãnh này mỗi khi nổi lên, đạo 
		sư gợi ý ông đọc cuốn “Gương Chúa Giêsu” (Gương phúc) của Thomas. A. 
		Kempis, trong đó bàn về việc chúng ta không được kiêu hãnh vì đã làm 
		việc tốt đã viết câu này: “Liệu đất sét có được tôn vinh hơn người đã 
		sáng lập ra nó hay sao?”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Và khi ông muốn bàn thêm, vị 
		đạo sĩ đã nhắc lại một câu chuyện của một học giả người Âu với một đạo 
		sĩ Đông phương. Học giả này mới hoàn tất một quyển bách khoa từ điển 
		lớn, các bạn của ông xúm lại khen tặng rằng đó là một công trình lớn lao 
		phi thường. Trong chuyến viếng thăm Ấn độ, học giả hỏi đạo sư xrm liệu 
		ông ta có xứng đáng được hưởng những danh dự đó không, thì được đạo sư 
		hỏi: “Ông dùng phương tiện nào để viết: bút, máy chữ hay điện toán. Ông 
		cho biết ông luôn sử dụng bút.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Đạo sư nói ngay: “Khi viết 
		xong cuốn sách, ông có thường cám ơn cây bút mà ông đã dùng không?”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Đó là câu trả lời cho mỗi 
		người chúng ta khi thấy mình làm được một việc lành nào. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Có nhiều đặc sủng khác nhau 
		nhưng chỉ có một Thần Khí. Có nhiều việc phục vụ khác nhau, nhưng chỉ có 
		một Đức Chúa. Có nhiều hoạt động khác nhau nhưng chỉ có một Thiên Chúa 
		làm mọi sự trong mọi người (1Cr 12, 4-6).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Dầu trong thí dụ này Chúa 
		Giêsu quở trách sự kiêu hãnh, cắt bỏ tất cả các công đức của việc làm 
		thì trong nhiều dụ ngôn khác Chúa lại dạy cách quả quyết về những phần 
		thưởng Ngài sẽ ban cho các đầy tớ trung thành, không phải Ngài bắt buộc 
		phải làm, nhưng là chứng tỏ ân điển từ ái của Ngài.</span></p>
		</td></tr><tr><td width="474" height="53"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table>

PHP File Manager