File "19.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Thuong-nien/CN XXVI TN C/19.htm
File size: 11.21 KiB (11483 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XXVI-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Tiền bạc; Liên đới; Có một vực thẳm; Hai khuôn mặt; Môi trường đức tin ; Lazarô sẽ không bao giờ tự mãn; Giàu có và nghèo khó; Bác ái bắt đầu từ nhà mình; Người phú hộ giàu có và Ladarô nghèo khổ; Thế giới cuả tình yêu; Giấy thông hành Nước Trời; Sống trong thế giới trái ngược; Giàu có"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.st
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XXVI-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XXVI thường niên&nbsp; - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		GIÀU CÓ VÀ NGHÈO KHÓ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc272833848">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif; font-style:italic">
		McCarthy</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Ông phú hộ và Ladarô sống trong những thế giới khác nhau. Ông phú hộ mặc 
		áo dài tía; Ladarô mặc áo quần rách rưới. Ông phú hộ ăn cao lương mỹ vị 
		mỗi ngày, Ladarô không có gì để ăn. Ông phú hộ mạnh khỏe, Ladarô mình 
		đầy mụn nhọt. Ông phú hộ sống trong lâu đài, Ladarô sống trước cổng ông 
		nhà giàu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Thật vậy, nói rằng họ sống trong những thế giới khác nhau là một cách 
		nói giảm nhẹ. Họ sống trong một thế giới trái ngược nhau. Ông phú hộ 
		sống trong một khu vườn; Ladarô sống trong một sa mạc. Ông phú hộ sống 
		trong một thiên đàng trần gian; Ladarô sống trong một địa ngục loài 
		người. Và dù thế giới riêng của họ khác nhau như ngày và đêm, chúng lại 
		ở cạnh nhau.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Ladarô sống ở bên lề thế giới của ông phú hộ. Và vì anh ở ngoài cổng nhà 
		ông phú hộ nên mỗi ngày anh nhìn vào thiên đàng mà anh đã bị trục xuất. 
		Dù anh ao ước được đi vào thế giới của ông, anh cũng không dám ấp ủ hy 
		vọng được ngồi vào bàn. Anh sẽ sung sướng biết bao khi được làm đầy bụng 
		bằng những mảnh vụn thức ăn từ bàn của ông phú hộ rơi xuống. Nhưng anh 
		không có được, không phải vì không thể làm được việc đó mà chỉ vì không 
		ai muốn làm việc đó cho anh.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Dĩ nhiên, người ở vị trí tốt nhất để giúp đỡ anh Ladarô là ông phú hộ. 
		Ông có thể dễ dàng bước vào thế giới cô độc và tuyệt vọng của Ladarô để 
		tiếp xúc với anh. Nhưng ông đã không làm. Ông khép kín, không chỉ lâu 
		đài mà cả tâm trí và tâm hồn ông lại.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Ladarô thuộc vào hạng người nghèo nhất. Thế nhưng trong một ý nghĩa nào 
		đó, ông phú hộ còn nghèo hơn. Thế nghĩa là thế nào? Câu chuyện nhỏ sau 
		đây sẽ cho chúng ta hiểu điều đó.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Một nhà doanh nghiệp đậu chiếc xe đời mới của ông vào lề đường và đi làm 
		một vài công việc. Khi ông trở lại chiếc xe, ông thấy một cậu bé nghèo 
		khoảng mười một tuổi đang quan sát chiếc xe với đôi mắt đầy vẻ thán phục 
		và thèm muốn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		- Thưa ông, có phải chiếc xe này của ông? Cậu bé hỏi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		- Phải. Ông ta đáp.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		- Nó đẹp quá. Ông phải trả bao nhiêu tiền để mua nó?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		- Nói thật với chú bé là tôi không biết.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		- Ông muốn nói ông mua nó và không thể nhớ đã trả bao nhiêu?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		- Này chú bé, tôi không nói tôi mua nó. Đây là một món quà mà bạn tôi 
		cho tôi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		- Ông muốn nói bạn ông cho ông và ông không mất một xu nào để mua?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		- Đúng thế!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		- Tôi ước gì tôi…</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Nhà doanh nghiệp tin chắc rằng cậu bé sẽ nói tiếp “Tôi ước gì tôi có một 
		người bạn như thế”. Nhưng cậu bé lại nói: “Tôi ước gì tôi có thể là một 
		người bạn như thế”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Và ông ta kết luận: “Đây là mình trong bộ áo quần lòe loẹt với chùm chìa 
		khóa và một chiếc xe đời mới trong tay. Còn kia là cậu bé áo quần rách 
		rưới. Tuy nhiên tâm hồn cậu có nhiều tình yêu thương hơn mình. Và trong 
		ý nghĩa đó, cậu giàu sang hơn mình… Tôi thật sự xúc động đến nỗi lấy xe 
		chở cậu và người bạn của cậu bị chứng sốt tê liệt lúc còn nhỏ làm chân 
		tay co rút lại, cho cả hai đi một vòng với chiếc xe của tôi. Đó là những 
		giờ hạnh phúc nhất của đời tôi”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Ông phú hộ phải chịu thứ nghèo nàn tệ hại nhất, đó là sự nghèo nàn của 
		tâm hồn. Tâm hồn ông ta trống rỗng lòng thương xót và yêu thương.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Ông không muốn cho Ladarô dù là những mảnh vụn thức ăn trên bàn của ông. 
		Cả những con chó hoang ngoài phố còn tử tế với Ladarô hơn ông ta.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Người giàu có bị của cải làm tổn thương cũng như người nghèo bị cái 
		nghèo của họ làm tổn thương. “Cái xấu lớn nhất trong thế giới ngày nay 
		là thiếu vắng tình yêu – sự thờ ơ khủng khiếp đối với người lân cận ngày 
		càng phổ biến” (Mẹ Têrêxa).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Khoảng cách giữa ông phú hộ và Ladarô đang phát triển thành một vực thẳm 
		khổng lồ. Những đứa trẻ trong thế giới thứ ba biết viễn cảnh nào đang 
		chờ đợi chúng. Một phóng viên hỏi một thiếu niên: “Cháu muốn làm gì với 
		cuộc đời mình?”. “Cháu muốn sống để nhìn thấy tuổi hai mươi”. Câu trả 
		lời là như thế.</span></p>
		</td></tr><tr><td width="474" height="53"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table>

PHP File Manager