File "28.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Thuong-nien/CN XXIV TN C/28.htm
File size: 12.28 KiB (12570 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XXIV-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Lòng-Chúa-xót-thương; Người-Cha; Niềm-vui-san-sẻ; Cây-táo; Miếng-vài-trằng; Quan-trọng; Lạc-mất; Tha-thứ; Thương-xót; thương-người; Nhân-hậu;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.st
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XXIV-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XXIV thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
THƯƠNG NGƯỜI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Đề cập đến Tin Mừng nghiêm
chỉnh một chút, chúng ta sẽ nhận thấy rõ điều này: những kẻ cầm quyền
đương thời trong đạo Do thái, những người Pharisêu, những người tự cho
mình là công chính… đã khinh thường và tẩy chay Chúa Giêsu. Trái lại,
những người tội lỗi, những kẻ thu thuế… đã trân trọng và nhận biết Ngài.
Thử hỏi: Nếu Chúa Giêsu trở lại giữa chúng ta hôm nay, chúng ta sẽ thuộc
hạng người nào? Thuộc hạng người “công chính” không cần đến Ngài hay
thuộc hạng người tội lỗi, đối tượng Ngài quan tâm khi đến thế gian? Bài
Tin Mừng nêu lên vấn đề ấy. Chúng ta thấy Chúa Giêsu yêu thích “những gì
đã lạc mất” một cách hết sức ngỡ ngàng. Ngài đến “tìm kiếm và cứu vớt
những gì đã lạc mất”. Những lời nói này giúp chúng ta đi sâu vào tâm
khảm của Chúa. Những lời nói đó đã làm rung lên một cung nhịp chính yếu
của Kitô giáo: cung nhịp của tình thương.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Bài Tin Mừng thánh Luca kể
lại một loạt ba dụ ngôn cùng diễn tả về một chủ đề duy nhất. Dụ ngôn thứ
nhất nói về sự lo âu tìm kiếm và mừng rỡ của người chăn chiên khi tìm
lại được con chiên lạc trong số 100 con chiên. Dụ ngôn thứ hai tương tự
như vậy, nói về sự cố công tìm kiếm và vui mừng của người đàn bà khi tìm
lại được đồng bạc rơi trong số 10 đồng. Dụ ngôn thứ ba nói về tình phụ
tử hay thường gọi là dụ ngôn đứa con hoang đàng. Cả ba dụ ngôn đều nói
lên tình thương tha thứ của Thiên Chúa. Cả ba đều cho biết Thiên Chúa
vui mừng biết bao khi một tội nhân ăn năn hối cải. Dụ ngôn con chiên lạc
cho thấy: khi người chăn chiên tìm thấy con chiên lạc, đã vác nó lên
vai, vui sướng trở về nhà, kêu gọi láng giềng lại và nói với họ: “Các
bạn hãy vui mừng với tôi vì tôi đã tìm được một con chiên đã lạc mất”.
Rồi Chúa kết luận: “Tôi bảo thật các ông: trên trời sẽ vui mừng vì người
tội lỗi hối cải hơn 99 người công chính không cần hối cải”. Cùng một
cung giọng, trong dụ ngôn đồng tiền mất, chúng ta thấy những câu kết còn
rõ ràng và vui vẻ tưng bừng hơn: “Tôi nói thật với các ông: các thiên
thần của Chúa sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn thống hối”. Rồi
trong dụ ngôn đứa con hoang đàng, cung giọng càng cảm kích hơn nữa về
tình phụ tử của Chúa đối với người tội lỗi thống hối ăn năn trở về với
Chúa: khi đứa con còn ở xa, người cha đã nhận ra nó, và ông thổn thức
trong lòng, chạy lại ôm cổ con mà hôn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Qua ba dụ ngôn này, Chúa
Giêsu muốn dạy chúng ta hai điều: Thứ nhất, sứ mạng tình thương của
Ngài. Thứ hai, bổn phận và thái độ của chúng ta. Trước hết, chúng ta đều
biết: Sứ mạng của Chúa Giêsu đến trần gian để cứu vớt những kẻ tội lỗi.
Ngài đến để kêu gọi những người tội lỗi thống hối ăn năn, và để tìm
kiếm, cứu vớt những gì đã lạc mất. Thánh Phaolô trong thư thứ nhất gửi
cho Timôthêô cũng khẳng định: “Chúa Kitô đến thế gian để cứu vớt những
kẻ tội lỗi”. Đó là động lực cần có để kéo Ngài xuống thế gian. Về điểm
này, giáo huấn của mạc khải thật đồng nhất. Không có một đoạn văn nào,
không có một chỗ nào quả quyết rằng: không có kẻ tội lỗi, Ngài cũng vẫn
xuống thế gian.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Quả thực, Chúa Giêsu đã đến
vì tội nhân. Đó chính là ánh sáng trong đó mạc khải bày tỏ Chúa Giêsu
cho chúng ta và chúng ta phải luôn luôn ngắm nhìn Ngài trong ánh sáng
này. Nói khác đi, vì yêu thương loài người tội lỗi mà Chúa Giêsu đã bỏ
trời xuống thế gian. Chính tên “Giêsu” của Ngài, nghĩa là “Cứu Thế” cũng
đã gắn liền với kẻ có tội. Cứu ai? Người lành đâu cần cứu, mà cứu là
phải cứu người có tội. Do đó, đối với chúng ta, tình thương đã hiển hiện
như một nét nổi bật của Chúa. Tình thương của Chúa không phải là một
tình cảm mờ nhạt, mong manh mà là cả một tâm hồn say mê nóng bỏng. Lòng
say mê đó là tình yêu đã đến cảm mến cảnh cùng khổ của chúng ta và để
nâng cảnh cùng khổ đó lên. Tình thương của một Thiên Chúa làm người khôn
lường và da diết. Tình thương đó không phải là một đức tính phụ thuộc
nơi bản thân Người, nhưng là một nét chính yếu, đặc biệt: chính vì đó mà
Ngài đã đến. Tội lỗi của chúng ta nếu được đưa vào ngọn lửa nóng bỏng
yêu thương này sẽ bị thiêu hủy ngay.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Vậy nếu chúng ta có xa cách
Ngài thì không phải vì chúng ta khốn cùng mà chính vì chúng ta đã không
dâng lên cho Ngài sự khốn cùng đó. Chúng ta đã chẳng dâng lên cho Ngài
sự khốn cùng hoặc vì chúng ta còn quá ham cái cái cảnh cùng khốn, hoặc
vì chúng ta nghĩ rằng tình thương xót của Ngài quá nhỏ bé so với tội lỗi
tầy trời của chúng ta. Nhưng nếu chúng ta thực sự dâng lên cho Ngài sự
khốn cùng đó, thì Ngài đã vồ lấy con người tội lỗi chúng ta mau lẹ hơn
cả chim phượng hoàng vồ lấy con mồi. Khi ấy, dầu tội lỗi của chúng ta có
thắm đỏ bao nhiêu, Ngài cũng sẽ biến nó trắng tinh như tuyết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Chúng ta nghĩ sao đây?
Chúng ta sẽ được liệt vào hạng người Pharisêu, kinh sư hay vào hạng
những người tội lỗi, những người thu thuế? Chúng ta tự nhận mình là
người công chính hay người tội lỗi? Chắc chắn không ai dám cho mình là
trong sạch, vô tội trước mặt Chúa, bởi vì từ ngày có trí khôn cho đến
nay, biết bao nhiêu lần chúng ta đã không giữ trọn 10 điều răn của Chúa.
Bao nhiêu lần chúng ta đã chịu thua cám dỗ và sa ngã. Bao nhiêu lần lời
ăn tiếng nói của chúng ta là những lời hành tỏi, xét đoán, gièm pha, kết
án hay là những lời hư từ vô ích. Bao nhiêu lần chúng ta đã ghen ghét,
oán thù, tranh chấp… Có lẽ chúng ta không chịu bới đống rác tội lỗi của
chúng ta ra thôi, chứ thiếu gì những lý do để chúng ta phải ăn năn thống
hối. Chúng ta phải thành thật nhận mình là tội nhân đáng hình phạt như
người trộm lành; chúng ta là đứa con hoang đàng trở về, là Mađalêna
thống hối, là Phaolô bị quật ngã, là Âu Tinh cần đổi mới. Kinh Kính
mừng, Thương xót, An năn tội, Chiên Thiên Chúa… dạy cho chúng ta biết
chúng ta chỉ là tội nhân, là kẻ bại trận, chỉ trông hòng vào lòng Chúa
thương xót mà thôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Mong sao tự thâm tâm chúng
ta luôn vọng lên lời tự thú của người thu thuế lên đền thờ cầu nguyện:
“Lạy Chúa, con là kẻ tội lỗi”. Và rồi chúng ta cũng hãy trào ra những
giọt lệ sung sướng như Tin Mừng đã kể. Không cần phải có những giọt lệ
trào ra từ khóe mắt, nhưng là những dòng lệ âm thầm chảy tự trong lòng.
Những bước chân trở về và hoán cải thường gọi là niềm ân hận, âm thầm
đau đớn về những lầm lỡ đã qua, đó là con tim tan vỡ, hay nói giản dị
hơn, là lòng ăn năn hối cải. Tấm lòng ăn năn đó đôi khi được bộc lộ bằng
những dòng lệ chảy ra từ khóe mắt, đó là những dòng lệ thấy được từ bên
ngoài, nhưng quí hóa hơn, âm thầm sâu kín hơn vẫn là những dòng lệ đau
đớn của con tim. Ước mong đó là những dòng lệ của chúng ta. Lạy Chúa,
xin đừng chê bỏ con, xin nhận lấy tấm lòng con: tấm lòng tan nát khiêm
cung.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474" height="53"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>