File "12.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Thuong-nien/CN XXIV TN C/12.htm
File size: 20.01 KiB (20486 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XXIV-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Lòng-Chúa-xót-thương; Người-Cha; Niềm-vui-san-sẻ; Cây-táo; Miếng-vài-trằng; Quan-trọng; Lạc-mất; Tha-thứ; Thương-xót; thương-người; Nhân-hậu;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.st
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XXIV-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XXIV thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
AI NẤY SẼ VUI MỪNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc271551571">
<span lang="FR" style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Tin Mừng hôm nay, nếu đọc đầy
đủ, gồm “ba dụ ngôn nổi tiếng về lòng nhân hậu, mà Luca đã tập họp trong
chương 15: *1. Con chiên bị mất và tìm lại được *2. Đồng bạc bị đánh mất
và tìm lại được *3. Đứa con đi mất và trở về. Ba dụ ngôn này được xây
dựng trên cùng một sơ đồ và đạt đỉnh cao trong dụ ngôn thứ ba mà nhan đề
truyền thống là “dụ ngôn đứa con hoang đàng”. Tuy nhiên, vì dụ ngôn thứ
ba này đã được suy gẫm vào Chúa nhật IV Mùa Chay của cùng năm Phụng vụ
này, nên hôm nay chúng ta chỉ cần chú giải hai dụ ngôn đầu. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Các người thu thuế và các
người tội lỗi đều lui tới với Đức Giêsu để nghe Người giảng. Những người
Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: “Ông này đón tiếp phường
tội lỗi và ăn uống với chúng.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">“Ông này đón tiếp phường tội
lỗi, đó là một định nghĩa về Chúa Giêsu, đồng thời cũng là một mạc khải
của Thiên Chúa!”. “Ai thấy tôi là thấy cha tôi” (Ga 14,9).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Những người Pharisêu và các
kinh sư là những người rất được trọng vọng. Họ thật sự bị sỉ nhục vì Đức
Giêsu thường tiếp phường tội lỗi. Phần chúng ta, chúng ta có thể hoàn
toàn bỏ qua khía cạnh “Tin Mừng” của ngày hôm nay, nếu chúng ta không
nhận ra rằng bài Tin Mừng này cũng vì chúng ta. Phải chăng chúng ta là
những người nói rằng: “Tôi không làm gì xấu, tôi là một người tử tế, tôi
không có tội”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên, trong phần thư của
Thánh Phaolô mà chúng ta đọc hôm nay, thánh nhân lặp lại với chúng ta:
“Đức Kitô Giêsu đã đến thế gian, để cứu những người tội lỗi mà kẻ đầu
tiên là tôi” (1 Timôtê I,15). Phụng vụ ngày Chúa nhật đầy rẫy thực tại
“cứu độ” “tội lỗi được tha thứ”. Chúng ta có đem lại một nội dung cụ thể
cho các từ đó? Chúng ta có thuộc phái Pharisêu chỉ nhìn thấy tội lỗi.
Trong những người khác? Trước khi đi xa hơn trong sự suy niệm của tôi,
tôi cần phải bình tâm và sáng suốt nhận thực rằng tôi là kẻ tội lỗi” khi
nhớ đến những thiếu sót mà tôi phạm phải trong đời tôi. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu mới kể cho họ dụ
ngôn này: Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một
con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang để tìm cho kỳ
được con chiên bị mất?”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu hỏi. Người kêu gọi
kinh nghiệm của các cử tọa, các ông nghĩ gì? Các ông sẽ làm gì? Thật ra,
không một mục đồng nào chịu mất dù chỉ một con chiên, nhưng lo lắng để
tìm lại nó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Các triết gia đã biến Thiên
Chúa thành một ý niệm vững chắc: Một hữu thể bất động, không hề thay
đổi... Còn ở đây chúng ta đứng trước một Thiên Chúa “chuyển động”, đang
mở chiến dịch tìm kiếm cái mà Người đã mất? Và Đức Giệsu đặt trước mắt -
chúng ta các cậu mục đồng vùng đồi núi Galilê đang chạy hết tốc độ, chân
trần trên sỏi đá để tìm lại một con chiên đi lạc khỏi đàn. Chúng ta đoán
được sự ngoan cường của các cậu trai ấy, “tìm kiếm cho tới khi nào tìm
thấy!” </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Thiên Chúa là như thế...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Không bao giờ có người nào bị
Thiên Chúa bỏ rơi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Không bao giờ có người nào “bị
mất” hẳn, bởi vì có Đấng yêu thương người ấy không ngừng đi tìm người
ấy. Thiên Chúa không chịu ngồi chờ kẻ tội lỗi trở về. Người ra đi tìm
họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Chúng ta còn phải chiêm niệm
lâu dài Thiên Chúa đó, Đấng mà Đức Giêsu mạc khải cho chúng ta. Khi
người ta yêu thương, thì số học không còn như cũ. Lúc đó, có thể đặt dấu
bằng (=) ở giữa số 1 và số 99. Đối với Thiên Chúa, mỗi người đàn ông,
mỗi phụ nữ có một giá trị độc nhất, vô giá. Tôi nhìn thấy con chiên độc
nhất ấy đã bò trốn hoặc đã bị mất. Đó là con chiên chiếm hết ý nghĩ của
cậu mục đồng. Và xem ra chỉ có nó mới là đáng kể. Chúng ta có một Thiên
Chúa như thế. Một Thiên Chúa tiếp tục nghĩ đến những ai đã bỏ rơi Người,
một Thiên Chúa yêu mến những ai không yêu mến Người, một Thiên Chúa đau
khổ chỉ vì một trong số các con chiên của Người làm Người lo lắng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Đôi khi, tôi chẳng phải là con
chiên đó sao? Và, xung quanh tôi, như ông nọ, bà kia, cô X..., ông Y...
</span><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">không người nào bị
bỏ rơi. Thiên Chúa đang tìm kiếm họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">“Tìm được rồi, người ấy
mừng rỡ vác lên vai...”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Đây là một hình ảnh kỳ
diệu, một trong những tranh thánh đã thể hiện Đức Giêsu như thế ngay từ
những thế kỷ đầu: Một người chăn chiên sung sướng, tươi cười, vác trên
vai một con chiên. Trong nội tâm mình, chúng ta còn phải chiêm niệm hình
ảnh ấy của Thiên Chúa. Đức Giêsu đã có một sự quan sát rất tinh tế với
chi tiết đơn giản đó: “vác con chiên trên đôi vai”, khi một con chiên đi
lang thang nhiều giờ hoặc nhiều ngày xa đàn chiên, nó kiệt sức và nằm
xuống. Thật ra phải vác nó thời. Và một con chiên nặng đấy? Nhất là khi
người chăn chiên cũng đã chạy nhiều giờ trên những ngọn đồi nhiều sỏi đá
dưới ánh nắng mặt trời... Chính người chăn chiên cũng rất mệt nhọc?
Nhưng, Đức Giêsu nói, hoàn toàn vui mừng, người đó quên đi sự mệt nhọc
của mình, bế nó lên tay và vác nó. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Chính Thiên Chúa được giới
thiệu với chúng ta như thế! Vả lại hình ảnh ấy không mới mẻ. Toàn thể
Kinh thánh đã thể hiện Thiên Chúa dưới những đường nét của “Người chăn
chiên” (Isaia 40,11; 49,10 v.v...). Và mỗi Kitô hữu thỉnh thoảng phải
đọc lại Thánh Vịnh 26 tuyệt vời: “Chúa là đấng chăn dắt tôi, tôi không
thiếu thốn chi”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">“Về đến nhà, người ấy mời
bạn bè, hàng xóm lại và nói: “Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được
con chiên của tôi, con chiên bị mất đó”.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Niềm vui của người chăn
chiên rất mạnh mẽ nên người ấy không thể, giữ lại cho một mình mình.
“Xin chung vui với Ta” Thiên Chúa nói. Vậy giờ đây Thiên Chúa là hữu thể
đang vui mừng và chia sẻ nềm vui. Chúng ta hoàn toàn khác với các người
Pharisêu và kinh sư hay càu nhàu, bẳn gắt!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Vậy tôi nói cho các ông
hay: “Trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn
sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám
hối ăn năn”.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Thiên Chúa vui mừng tha thứ
cho những kẻ tội lỗi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Thiên Chúa vui mừng để cứu
độ, vì Người không biết kết án ai. Trên trời có niềm vui! Vậy khi nào?
Mỗi lần một kẻ tội lỗi hoán cải. Chỉ một thôi ư! Mỗi lần mà sự ác lùi
lại một chút trên mặt đất.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Hoặc người phụ nữ nào có
mười đồng quan, mà chẳng may đánh mất một đồng, lại không thắp đèn, rồi
quét nhà moi móc tìm cho kỳ được?</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Luca, vốn rất quan tâm đến
các phụ nữ là người duy nhất thuật lại cho chúng ta dụ ngôn đầy “nữ
tính” này, để nói lại với chúng ta cùng một sự việc dưới một hình ảnh bổ
sung. Sự lặp lại này không đơn thuần là một minh họa mới: Đức Giêsu nhấn
mạnh, như để nói với chúng ta rằng điều Người vừa mới mạc khải không
phải là một sự nói quá hoặc một sự nhầm lẫn ngẫu nhiên. Tình yêu phi
thường của Thiên Chúa được tái xác nhận ở đây.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Tìm được rồi, bà ấy mời bạn
bè, hàng xóm lại và nói: “Xin chung vui với tôi vì tôi đã tìm được đồng
quan tôi đã đánh mất”. </span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Vậy giờ đây một niềm vui
rất đơn sơ được chia sẻ giữa những Người phận nhỏ. Đây cũng là một sự
quan sát cụ thể của Đức Giêsu. Người phụ nữ được đưa lên sân khấu này là
một Người nghèo: Bà không sở hữu “một trăm con chiên”, bà chỉ có mười
“đồng quan “! Đồng quan này chỉ số tiền lương trung bình một ngày công
nông nghiệp (Mt 20;2). Vì thế không phải là gia tài to lớn gì mà bà đã
tìm lại được Nhưng bà cũng muốn chia sẻ niềm vui. Thiên Chúa là như thế
đó. Chúng ta còn chưa hiểu đủ bầu khí vui mừng xuất phát từ tấm lòng của
Thiên Chúa nằm rải rác khắp nơi trong toàn bộ Tin Mừng như một “Tin
Mừng”, và niềm vui ấy muốn tràn ngập nhân loại được “cứu thoát”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">“Cũng thế, tôi nói cho các
ông hay: Giữa triều thần Thiên Chúa ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội
lỗi ăn năn sám hối”.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Hình ảnh này rất đẹp. Không
nên cụ thể hóa nó. Có một cuộc lễ trên thiên giới. Niềm vui của Thiên
Chúa lan truyền và trở thành niềm vui của các thiên thần. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Tất cả lễ hội hân hoan này
chỉ vì sự hối cải của một người tội lỗi?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Tư tưởng Kitô giáo, phản
ánh tư tưởng của Đức Giêsu đầy sự tinh tế. Phải nhấn mạnh rằng, không hề
có một sự làm hại thanh danh với “tội lỗi” trong thái độ đó. Đức Giêsu
không bao giờ nói rằng tội lỗi không quan trọng. Trái lại, sự lên án của
Người đối với tội lỗi thì mãnh liệt và không chút mơ hồ. Như mọi ngôn
sứ, Đức Giêsu đòi hỏi sự hoán cải và sám hối (Máccô 1,15). Và nếu các dụ
ngôn mà chúng ta vừa nghe là một lời rao giảng về tình yêu Thiên Chúa
thì chúng cũng là một lời rao giảng về sự hoán cải cần thiết của kẻ tội
lỗi. Nhưng điều được nói ở đây một cách mạnh mẽ là luôn luôn Thiên Chúa
có sáng kiến “đi tìm” điều đã bị mất. 'Tình yêu cốt ở điều này; không
phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đã yêu thương
chúng ta trước” (1Ga 4,10 -19).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Chúng ta có để Thiên Chúa
yêu thương chúng ta không? Chúng ta có mang lại niềm vui cho Thiên Chúa
không? Và có bước vào trong niềm vui của Thiên Chúa không? Cần phải đọc
lại phần kế tiếp là dụ ngôn về đứa con hoang đàng, trong Chúa nhật IV
Mùa Chay.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474" height="53"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>