File "15.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Thuong-nien/CN XXII TN C/15.htm
File size: 13.85 KiB (14178 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XXII-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Khiêm-nhường; Hạ-mình-xuống; được-tôn-lên; Ghế-giám-mục; Chỗ-cao-hơn; nơi-bàn-tiêc; Khiêm-tốn."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XXII-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XXII thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
KHIÊM NHƯỢNG VÀ BÁC ÁI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc270258455">
<span lang="EN-US" style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Suy niệm của William Barclay</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Luca không tả về Chúa Giêsu
như một nhà khổ tu nghiêm nhặt mà như một người với những tình cảm nhân
bản, có khuynh hướng đoàn thể. Ngài sống chung với các người khác một
cách tự nhiên, thờ phượng với họ trong nhà hội, ăn uống với họ trong gia
đình. Không có một cảnh thân mật nào trong đời sống của Chúa được thánh
ký phác họa tỷ mỷ bằng một bữa tiệc ngày sa bát tại nhà một người biệt
phái. Luca thấy Chúa tiến vào nhà cùng với các khách dự tiệc, để ý thấy
những giai cấp xã hội của họ, và ngài dẫn đầu trong một cuộc đàm luận.
Nhưng Ngài không bao giờ quên sứ mạng của Ngài, Ngài nắm lấy cơ hội để
nghiêm khắc khác thường, bởi vì Ngài đang ở giữa những kẻ bên ngoài thì
tỏ vẻ lịch sự, nhưng trong lòng thì thù ghét Ngài. Nhưng Ngài đã tỏ cho
mọi người ân huệ không suy giảm của Ngài về lòng Ngài ước muốn cho họ
nhận được phúc tốt nhất.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Khi thấy khách được mời cứ
tìm những chỗ danh dự, Ngài quở trách tính ham danh và dạy một bài học
về lòng khiêm nhường. Khi Chúa Giêsu khuyên khách dự tiệc: “Hãy ngồi vào
chỗ cuối, để cho người đã mời anh phải nói: mời ông lên trên cho” thì
không phải Ngài chỉ dạy họ giữ phong thái tốt đẹp hay sự khôn ngoan trần
thế, cũng không phải khuyên nên ngụy trang sự kiêu hãnh bằng vẻ khiêm
nhường. Ngài đã đưa ra luật cao cả rằng trong những kẻ theo Ngài, sự hạ
mình và cảm biết mình vô giá trị trước mặt Chúa là điều kiện cốt yếu để
được vinh dự: vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình
xuống sẽ được tôn lên.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Ngài cũng lợi dụng bữa tiệc
để ban bố một thông điệp về lòng bác ái. Trong giọng nói đượm vẻ hài
hước, Ngài bảo chủ nhà khi mời khách thì đừng chỉ nhắm vào người giàu,
kẻo rồi mai họ mời lại, nhưng phải nhắm mời cả những người nghèo là
những người không có điều kiện mời lại. Lại một lần nữa, không phải Chúa
chỉ dạy về những luật theo truyền thống xã hội, nhưng minh định cái
nguyên tắc thuộc linh cao cả, cái động lực vô vị lợi cho các hành vi
thiện đức: đừng bao giờ ban ơn để rồi được nhận lại. Ngài không bảo đừng
bao giờ mời người giàu hay chỉ mời người nghèo, nhưng đừng phục vụ với
hậu ý kiếm lợi. Nếu chỉ phục vụ với chủ ý mưu lợi cho tha nhân mà không
nghĩ tới mình được trả trong đời này hay đời sau, thì hành vi đó lại
chắc chắn được thưởng trong ngày Chúa quang lâm vinh hiển.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Qua đoạn Kinh Thánh này
Chúa dạy ta về <b>khiêm nhường và bác ái.</b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu đã chọn một hình
ảnh quen thuộc để diễn tả chân lý vĩnh cửu. Nếu một người khách tầm
thường đến sớm và chiếm chỗ ngồi cao nhất, sau đó có một người khách
trọng hơn đến, và người chủ tiệc đề nghị người đã chiếm ghế nhất kia lùi
xuống sau thì thật mất mặt cho người ấy. Nhưng nếu có người tình nguyện
ngồi ghế cuối cùng, sau đó được mời lên ghế cao trọng hơn, thì thái độ
khiêm tốn ấy lại đem đến vinh dự.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Khiêm nhường vốn là một
trọng những đặc tính tất yếu của các vĩ nhân. Khi Thomas Hardy được nổi
tiếng đến nỗi tờ báo nào cũng sẵn sàng trả tiền nhuận bút hậu hĩnh cho
ông, thế mà khi gởi một bài thơ cho một tờ báo nào đó, ông vẫn kèm theo
phong bì dán tem và địa chỉ sẵn để tiện việc trả lại bản thảo cho ông
nếu bài bị loại. Dầu đã là vĩ nhân, ông vẫn khiêm nhường để nghĩ rằng
bài của mình có thể bị loại. Trong ngày đăng quang của Đức Piô X, lúc
kiệu của Đức Tân Giáo Hoàng vừa tiến vào đền thờ thánh Phêrô, toàn dân
nhiệt liệt chào rằng “Viva Papa”. Nét mặt Đức Thánh Cha sụ lại, mắt Ngài
ngấn lệ: “Đừng hoan hô người đầy tớ trong nhà ông chủ”. Ngài nghĩ rằng
không bao giờ sự hoan hô đó lại có thể dành cho Ngài. Chỉ có kẻ tiểu
nhân mới tự tôn tự đại. Nhưng làm sao chúng ta có thể giữ được sự khiêm
tốn:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">1. Chúng ta có thể giữ được
mình khiêm nhường bằng sự nhận biết thực tế.</span></i></b><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">
Dầu chúng ta biết nhiều đến đâu cũng vẫn còn là ít nếu so sánh với toàn
bộ tri thức. Dầu chúng ta thành công đến đâu cũng vẫn còn rất ít. Dầu
chúng ta tưởng mình quan trọng đến đâu thì cũng cần nhớ rằng khi chúng
ta chết, hoặc khi chúng ta hưu hạ, cuộc đời và công việc cứ tiến hành
như trước kia.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">2. Chúng ta có thể giữ đức
khiêm nhường bằng cách so sánh chính mình với những người toàn vẹn</span></i></b><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">.
Khi chúng ta đã đi đây đó, đã được mắt thấy tai nghe những nhà chuyên
môn, những nhà thông thái, ta sẽ nhận mình kém cỏi biết bao. “Ở nhà nhất
mẹ nhì con. Ra đường nhiều kẻ còn dòn hơn mẹ con ta”. Nhiều người không
có ý được bước lên sân khấu nữa sau khi được nghe một nhạc sĩ đại tài
trình diễn. Nhiều diễn giả phải tự hạ mình đến chỗ hầu như tuyệt vọng
sau khi nghe lời giảng của một đầy tớ thánh của Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Và nếu chúng ta đem đặt
mình bên cạnh đời sống của Chúa Giêsu vô cùng thánh thiện, và nếu chúng
ta ý thức được sự bất xứng của mình trước ánh sáng rực rỡ chói lọi bởi
đời sống tinh tuyền trọn vẹn của Ngài, thì tính kiêu ngạo trong chúng ta
sẽ phải chết tức thì và lòng tự mãn cũng héo tàn ngay.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Ngài dạy chúng ta về lòng
bác ái. Đối chiếu với lời Chúa, chúng ta phải xét lại các lý do ẩn đằng
sau tất cả những gì có liên quan đến lòng bác ái của chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">1. Người ta có thể ban cho
vì bổn phận. Chúng ta dâng cho Thiên Chúa và cho loài người có thể như
cách chúng ta trả thuế lợi tức, như phải thanh toán một bổn phận không
thể trốn tránh được, lòng không vui chút nào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">2. Ngừơi ta có thể cho hoàn
toàn vì động cơ tư lợi. Dầu có ý thức hay không, người đó có thể coi của
mình cho như một thứ vốn đầu tư. Họ kể mỗi món tiền cho đi ghi thêm một
con số vào trương mục của mình trong ngân hàng của Chúa. Cho cách này
không phải do lòng rộng rãi, mà chỉ là sự ích kỷ có tính toán.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">3. Có người cho để cảm thấy
mình là người trên. Cho như thế có thể là một sự độc ác. Việc đó làm tổn
thương người nhận hơn là từ chối thẳng thừng. Làm như vậy, người ban cho
đứng trên bậc cao của mình để nhìn xuống người thọ nhận. Người đó có thể
vừa cho vừa thuyết giáo trên đầu kẻ nhận một bài giảng vắn tắt và đầy tự
mãn. Thà không cho gì hết còn tốt hơn là chỉ cho để thỏa mãn tính khoe
khoang và tính thích cậy quyền. Các rabi Do thái có câu nói rằng cách
cho tốt nhất là khi kẻ ban không biết mình cho ai và kẻ nhận cũng không
biết mình nhận từ đâu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">4. Có người cho vì không
thể không làm thế. Đó là cách cho duy nhất thành luật. Luật của Nước
Trời là kẻ nào ban cho để được thưởng công, kẻ đó sẽ được phần thưởng,
nhưng kẻ nào ban cho mà không nghĩ đến phần thưởng thì phần thưởng của
kẻ ấy sẽ chắc chắn. Chỉ có một sự ban cho đích thực là cho vì sức mạnh
của tình yêu tràn ra không thể kìm chế. Thiên Chúa ban cho chỉ vì Ngài
yêu thương thế gian và chúng ta cũng phải làm như vậy.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474" height="53"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>