File "38.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Thuong-nien/CN XXI TN C/38.htm
File size: 11.78 KiB (12066 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XXI-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Hy-vọng-và-cầu-nguyện; Cứu-rỗi; Xuyên-qua-cửa-hẹp; Đường-vào-nước-trời; Khung-cửa-hẹp; Coi-chừng-kẻo-bị-loai; Gắng-sức;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XXI-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XXI thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif">HÃY VÀO QUA CỬA HẸP</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif; font-style: italic">
Lm. Phêrô Lê văn Chính</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; line-height: normal">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
“Những người sau hết sẽ nên trước hết và những người trước hết sẽ nên
sau hết”. Đây quả là một nghịch lý khó chấp nhận, nhưng đây cũng là chân
lý mà người ta không thể dễ dàng bỏ qua. Bình thường, chúng ta dễ chấp
nhận những người đến trước phải được ưu tiên theo thứ tự. Ai lại chơi
trò ngược đời, đến sau mà lại đòi lên trước những người khác. Ở đây,
chúng ta bắt đầu tiếp cận một trật tự mới, trật tự của Nước Thiên Chúa
mà Chúa Giêsu lần hồi giới thiệu nhân vì một người vô danh nào đó đặt ra
câu hỏi trên đường Chúa Giêsu lên Giêrusalem. Vào thời đó, trong bối
cảnh còn có nhiều bận tâm tôn giáo, câu hỏi khiến nhiều người đặt ra khá
nghiêm chỉnh. Phải chăng là hết những người Israel sẽ được dự phần vào
thế giới tương lai hay là nhiều người sẽ phải hư mất đời đời và chỉ có
một số ít người được cứu độ? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; line-height: normal">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Mường tượng câu hỏi này, có một thứ bệnh tâm lý nhiều người dễ dàng mắc
phải đó là hoặc hình dung thế giới tương lai như là sự nối dài của thế
giới hiện tại, nơi mà người ta vẫn còn dễ dàng theo chủ trương con quan
cha chú. Con quan thì được làm quan, hưởng nhiều bổng lộc trên trước
người khác; hoặc là người ta bi quan không dám trực diện vấn đề, chỉ trả
lời chung chung mà không thấy thực hư ra sao. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; line-height: normal">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Câu chuyện được viết khi Chúa Giêsu đang trên đường đi Giêrusalem càng
làm cho chúng ta hiểu chủ ý của thánh sử Luca. Về phần mình, Chúa Giêsu
rất rõ ràng dứt khoát, và người cũng muốn những ai đi theo người cũng
rõ ràng dứt khoát. Đã qua rồi cái thời mà người ta vẫn cứ bằng an, tự
hào vì mình là con cháu Israel, được thừa hưởng nhiều phúc lành của
Thiên Chúa, có đền thờ Giêrusalem với nhiều hy lễ nghi ngút khói hương :
còn đền thờ tức là còn sự hiện diện của Thiên Chúa, người ta chỉ cứ
bằng an đến dâng của lễ theo luật định. Có điều Chúa Giêsu không trả lời
trực tiếp cho câu hỏi để người ta có thể dễ dàng an lòng một cách bệnh
hoạn, người chỉ nhắc nhở cảnh tỉnh mọi người phải biết cố gắng, phải
biết thay đổi đời sống cho phù hợp với những đòi hỏi rất nghiêm chỉnh.
Hình ảnh người dùng là cửa hẹp : “Các ngươi hãy cố gắng vào qua cửa
hẹp”. Nghịch lý là ở chỗ sự sống của thế giới mai sau thật là mênh mông
vô tận, hạnh phúc tràn đầy nhưng những ai muốn đi vào phải chấp nhận đi
qua cửa hẹp mà nhiều người không thể vào được. Nghịch lý là ở chỗ Thiên
Chúa không ưu tiên cho những người vốn tự hào tin tưởng vào gốc gác thân
quen hay địa vị của mình. Thiên Chúa là Đấng giàu có và hay thương xót,
nhưng không hào phóng mở rộng cửa để mọi người có thể thênh thang đi
vào, dùng những phương tiện trần thế như tiền của, thế lực, địa vị hay
phương tiện giàu sang của mình. Thiên Chúa cũng không thiên tư ưu ái
riêng cho một ai vì là người quen biết do địa vị thân quen. Nhưng ngài
lại cẩn thận để cái cửa thật bé nhỏ chỉ để cho những ai có thể trở nên
đủ khiêm tốn để đi vào, dù người đó là ai bất luận. Cửa nước trời đó,
mọi người đều được mời gọi đi vào không trừ ai, nhưng có nhiều người
không vào được vì đã tự làm cho mình bị cồng kềnh, vướng bận so với cái
cửa bé nhỏ của Nước Trời. Vấn đề còn khó hơn nữa khi thời gian càng lúc
càng gấp rút, cửa bị đóng lại cách dứt khoát và lúc bấy giờ, mọi lời
năn nỉ hay giải thích biện bạch đều vô nghĩa. Lúc bấy giờ, trong đám
đông chen chúc kêu la, ai đó có cố gắng chen chân vùng vẫy cách mấy
cũng sẽ là vô ích mà thôi. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; line-height: normal">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Càng nghiêm khắc và quyết định hơn nữa là những lời đối đáp của chủ nhà
với những người nghĩ mình quen biết, giờ đây họ cố gắng nhắc lại những
lần quen biết xưa kia cách tha thiết cũng đành vô vọng : “Xin mở cửa
cho chúng tôi vì chúng tôi đã ăn uống cùng bàn với ngài, ngài đã giảng
dạy ở công trường của chúng tôi”. Chủ nhà vẫn lạnh lùng trả lời: “Ta
không biết các người từ đâu tới, hỡi những kẻ làm điều gian ác”. </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; line-height: normal">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Một sự đảo lộn mọi trật tự, mọi địa vị là điều chúng ta cần phải hình
dung trong tầm nhìn của Tin mừng. Tin mừng là một thách đố hơn mọi thách
đố có thể hình dung. Đang khi chúng ta bằng an với những tư duy rất chặt
chẽ của biết bao nhiêu chuẩn mực đầy uy tín của chính mình hay của xã
hội, ngay cả của những bậc thầy trong Giáo hội hay trong xã hội, Chúa
Giêsu đã đưa đến chuẩn mực mới mẻ, đảo lộn, vượt mọi dự kiến của con
người. Quả thật, không những người do thái thời Chúa Giêsu đã trở nên
lạc hậu mà ngay cả mọi người ở bất cứ thời nào cũng dễ trở nên lạc hậu
so với những gì mà Chúa Giêsu cảm nghiệm trên con đường người đi lên
Giêrusalem. Chính người là người rao giảng Nước Thiên Chúa, cũng chính
người là người thực hiện Nước Thiên Chúa và là hiện thân của Nước Thiên
Chúa nhưng cũng phải đi vào qua cửa hẹp thì không thể có bất kỳ một nhân
nhượng ưu ái nào cho ai. Người cảm nghiệm một cách chắc chắn con đường
của cái chết trên thập giá là con đường duy nhất đạt tới vinh quang của
sự sống đời đời, là cánh cửa hẹp mà người phải đi vào để mở con đường
dẫn đưa đến sự sống cho mọi người. Nghịch lý hơn nữa là ở chỗ, người rao
giảng Nước Thiên Chúa có chết đi thì khi đó Nước Thiên Chúa mới được
thực hiện. Người rao giảng Nước Thiên Chúa xác tín nhất lại sẽ trở nên
cho những người khác điều mà họ sẽ vấp phạm: “Hắn đã cứu được người khác
mà không cứu nổi chính mình”. Viễn tượng của sự qui tụ muôn dân mà tiên
tri Isaia đã hình dung được thực hiện một cách bất ngờ, đảo lộn: đó là
những người từ khắp nơi sẽ đến núi thánh của Thiên Chúa là Giêrusalem
giờ đây được hiện thực hóa một cách quyết định bởi Chúa Giêsu, người rao
giảng và thực hiện Nước Thiên Chúa: “Người ta sẽ từ đông sang tây, từ
bắc chí nam sẽ đến dự tiệc trong Nước Thiên Chúa. Phải có những người
sau hết sẽ nên trước hết và những người trước hết sẽ nên sau hết”. Viễn
tượng qui tụ mới này trong Nước Thiên Chúa không phải là con đường trải
thảm đỏ để ai đó dễ dàng bước vào cách thênh thang mà là con đường dẫn
vào qua cửa hẹp, con đường từ bỏ chính mình, chịu biến đổi để đi theo
Chúa Giêsu. Con đường đi lên Giêrusalem mà Chúa Giêsu đã thực hiện hôm
qua vẫn còn là con đường mà hôm nay mỗi người chúng ta được mời gọi bước
đi một cách xác tín. Đó là con đường qua cửa hẹp nhưng dẫn đưa tới sự
sống đời đời vô tận, khi mà chúng ta sẽ được hạnh phúc tuôn trào được kể
vào số những người từ đông tây nam bắc vào dự tiệc trong Nước Thiên Chúa,
khi mà chúng ta sẽ cảm nghiệm hạnh phúc của những người sau hết lại được
kể là những người trước hết. </span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>