File "29.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Thuong-nien/CN XVIII TN C/29.htm
File size: 13.73 KiB (14056 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XVIII-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Tiền-bạc và giàu sang; Kho-lớn-hơn; biết-chia-sẻ; Của-cải-vật-chât; Bao-nhiêu-mới-đủ-Nghệ-thuật-làm-giàu; khờ-dại; tham-lam-của-cải; dồ-dại."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XVIII-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XVIII thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
KHỜ DẠI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Bài Phúc âm hôm nay có nói tới một người
giàu có đã lo tích trữ rất nhiều của cải, và cho rằng từ nay cuộc đời
mình sẽ được hạnh phúc, bảo đảm. Ông nghĩ rằng: “Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ
ăn uống vui chơi hưởng thụ cho đã!”. Nhưng Thiên Chúa bảo ông ta: “kẻ
khờ dại”. (nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì
ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nếu ông ta sống vào thời đại này, mọi
người sẽ xem ông là một nhân vật vị vọng, một con người có địa vị cao
trong xã hội, có thể sai khiến người khác, được mọi người nể trọng. Thế
mà Chúa Giêsu lại gọi ông là kẻ dại khờ. Chúa Giêsu không lên án ông là
kẻ dại khờ, vì có thể ông đã làm giàu một cách bất chính. Câu chuyện cho
thấy ông đã lao động cật lực, đã biết tận dụng thiên thời địa lợi và
hoạch địch một chương trình dài hạn như một nhà doanh nghiệp tài ba. Vậy
tại sao ông lại được xem là một kẻ dại khờ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đời sống của ông bị nhận chìm bởi các
con sóng là các phương tiện vật chất như áo quần, xe cộ, nhà cửa và các
tiện nghi trong cuộc sống. Đời sống của ông bị bởi các hành trang vật
chất chỉ giúp ông duy trì và phát huy cuộc sống trong cuộc lữ hành ngắn
ngủi của một đời người. Ông ta quên rằng con người sống nhờ phương tiện
nhưng lại sống cho cùng đích, và cùng đích của con người là “tìm kiếm
Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia
Người sẽ thêm cho. Và thảm kịch của cuộc sống chính là lo lắng tìm kiếm
phương tiện, và để cho cùng đích tan biến trong phương tiện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người đàn ông này nếu càng giàu có về
của cải vật chất thì đời sống tinh thần và thiêng liêng càng trở nên
nghèo nàn. Có thể ông có rất nhiều sách quí, nhiều đĩa nhạc hay, nhưng
chắc rằng ông chẳng bao giờ nghe, và chẳng bao giờ đọc. Vì ông còn đang
mải mê kiếm tiền và giữ tiền. Cho nên đời sống tinh thần và thiêng liêng
của ông trở nên nghèo nàn. Vậy, ông đúng là kẻ khờ dại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ông chỉ sống cho cá nhân của ông chứ
không biết quan tâm đến người khác. Có một người nọ thật giàu muốn gì
cũng có, tuy vậy ông không thấy hạnh phúc vì ông chỉ nhận được những cái
nhìn soi mói, coi thường và khinh miệt của người khác. Ông tìm đến hỏi
một người nổi tiếng là khôn ngoan: “Tại sao người ta lại coi thường và
khinh miệt tôi cho tôi là kẻ keo kiệt bủn xỉn? Người ta đâu biết rằng
sau khi chết, tôi sẽ hiến tất cả gia tài của tôi cho người nghèo và cho
những công việc từ thiện”. Để trả lời, nhà khôn ngoan kể cho ông một câu
chuyện như sau: Một chú heo than thở cùng chị bò cái: “Tôi cũng như chị,
chúng ta cống hiến thịt mình cho loài người. Thế thì tại sao họ thân
thiện với chị mà xa lánh tôi?” Ngẫm nghĩ giây lát, chị bò cái trả lời:
“Thịt chúng ta chỉ cống hiến cho loài người khi chúng ta chết. Còn bây
giờ có lẽ tại tôi hiến cho họ sữa lúc tôi còn sống nên họ quí mến tôi
chăng”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thật vậy, nhìn vào cuộc sống hằng ngày
thì chúng ta sẽ nhận ra ngay, những người có điều kiện về vật chất biết
quan tâm giúp đỡ chia sẻ với anh em thì sẽ được nhiều người yêu mến và
kính nể.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ông nhà giàu này mang trong mình căn
bệnh vị kỷ, nên không thấy rằng của cải của ông là do của cải tập thể
mang lại, ông cũng không nhận ra rằng ông đã thừa hưởng một kho tàng ý
tưởng và các tiến bộ mà những người đang sống cũng như đã chết góp phần
tạo nên. Ông nghĩ rằng mình có thể sống huy hoàng trong thế giới nhỏ bé
chật hẹp. Ông là một con người sống theo chủ nghĩa cá nhân và suốt đời
ông chỉ có một mình không có ai làm bạn. Ông thật là kẻ khờ dại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ông đã không biết rằng ông có được của
cải như ngày nay chính là do Thiên Chúa đã ban cho ông. Và bây giờ ông
nói với chính mình: bây giờ tôi có nhiều của cải rồi, ta cho xây kho để
cất của cải vào đó, giờ ta chỉ có hưởng thụ, đi du lịch, an dưỡng tuổi
già. Nhưng đêm hôm đó Thiên Chúa gọi ông. Vậy ông quả là một kẻ khờ dại
vì khi chết ông đâu mang theo được vật chất gì.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Có lẽ ông nhà giàu này nghĩ rằng của
cải, quyền thế ở trần gian này là một thứ bảo hiểm chắc chắn cho hạnh
phúc và sự sống đến nỗi ông quên cả cái chết rình rập, bất xét đến phần
rỗi đời đời. Ông là kẻ khờ dại vì cứ bo bo giữ lấy của cải cho thật
nhiều để tiêu xài, ăn chơi thỏa thích, cung phụng cho bản thân để rồi
không biết khôn ngoan dùng của cải mua lấy bằng hữu trong Nước Trời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngày nay có nhiều người lẫn lộn giữa
hạnh phúc và cái bóng của hạnh phúc; họ mải mê rong ruổi chạy theo cái
bóng này, để rồi mau chóng thất vọng khi nó vỡ tan như bong bóng xà
phòng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu coi người giàu có này là kẻ
khờ dại vì ông không phân biệt được phương tiện và cùng đích cuộc đời;
ông không ý thức được mình lệ thuộc vào người khác; ông không ý thức
được mình phải lệ thuộc vào Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thế thì, qua bài Phúc âm hôm nay, Chúa
Giêsu muốn nói với chúng ta điều gì? Chúa Giêsu không hề lên án người
giàu có chỉ vì họ có nhiều của cải, nhưng chỉ cảnh báo những người quá
coi trọng tiền bạc, của cải và không biết sử dụng tiền bạc cho đúng.
Tiền bạc tự thân không có giá trị đạo đức. Nó có thể sử dụng cho việc
tốt cũng như việc xấu. Nó chỉ là phương tiện, một khí cụ, một đồ dùng.
Như con dao chẳng hạn, cái làm cho nó tốt hay xấu chính là cách sử dụng.
Con dao có thể giúp người mẹ dùng để sửa soạn bữa ăn, hay giúp cho bác
sĩ phẫu thuật để cứu sống bệnh nhận, nhưng nó cũng có thể được dùng để
sát nhân. Và việc sử dụng tiền bạc cũng thế. Nếu chúng ta sử dụng đúng
và tốt, như giúp đỡ anh em khi họ thiếu thốn, hay làm một công việc từ
thiện nào đó là chúng ta cứu sống họ, nhưng nếu dùng đồng tiền mà mua
chuộc, đút lót với ý đồ xấu là chúng ta đã hại người khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Dưới cái nhìn của Chúa, làm giàu một
cách lương thiện không phải là xấu, tiêu dùng của cải do mình làm ra
không hề là một điều xấu. Nhưng điềm nhiên hưởng thụ và nhắm mắt làm ngơ
trước nỗi khổ của anh em lại là một tội ác, dù có ý thức hay không ý
thức, mỗi người chúng ta là một con nợ đối với người khác (người quen
biết hay không quen biết). Vậy chúng ta phải trả món nợ thế nào? Câu trả
lời thật giản đơn: cho kẻ đói ăn, cho kẻ trần truồng áo mặc, chăm sóc
người đau ốm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu muốn chúng ta sống một cách
sống khôn ngoan. Người khôn ngoan phải biết đâu là giá trị thật và giả,
cái gì trường tồn và nhất thời. Người khôn ngoan biết nhìn sự vật theo
bậc thang giá trị: sẵn sàng hy sinh cái tạm bợ để theo đuổi cái vĩnh
hằng. Cuộc đời Kitô hữu chúng ta là phải sống siêu thoát, nghĩa là của
cải, danh vọng, địa vị, quyền lực, quyền lợi được sử dụng như phương
tiện để đạt đến mục đích tối hậu. Kitô hữu chúng ta không miệt thị những
thực tại trần thế nhưng hướng tất cả các thực tại trần thế vào việc xây
dựng Nước Trời. Thực tại trần thế giúp thăng tiến con người trong xã hội
và Giáo Hội. Như thánh Phaolô đưa ra một xác tín cho chúng ta: Nếu chúng
ta cùng chết với Đức Kitô thì chúng ta sẽ cùng sống lại với Người. Đức
Kitô trở thành Người mẫu, dạy chúng ta sống tốt đạo đẹp đời.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>