File "18.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Thuong-nien/CN XVIII TN C/18.htm
File size: 23.21 KiB (23770 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XVIII-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Tiền-bạc và giàu sang; Kho-lớn-hơn; biết-chia-sẻ; Của-cải-vật-chât; Bao-nhiêu-mới-đủ-Nghệ-thuật-làm-giàu; khờ-dại; tham-lam-của-cải; dồ-dại."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XVIII-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XVIII thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
BAO NHIÊU MỚI ĐỦ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<h1 style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt; text-align:right">
<a name="_Toc267920900">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">McCarthy</span></a></h1>
</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">Suy Niệm 1.</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
<b>CĂN BỆNH THÍCH TÍCH TRỮ</b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tolstoy kể lại câu chuyện về một người
nông dân tên là Pakhom rất muốn có một ít đất đai. Ông ta dành dụm từng
đồng và mua được bốn sào. Ông ta hết sức vui mừng. Tuy nhiên, ít lâu sau,
ông ta cảm thấy còn chật chội, ông bèn bán bốn sào đất đó đi và mua tám
sào ở một vùng khác. Nhưng điều đó không làm ông thoả mãn lâu, nên ông
bắt đầu tìm kiếm ở chỗ khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Một buổi tối nọ, một người khách lạ đến.
Pakhom đã nói về ước muốn của ông có thêm nhiều đất đai. Người khách lạ
nói với ông rằng bên kia dãy núi nơi sinh sống của một bộ tộc. Những con
người đơn sơ ở đây có rất nhiều đất đai muốn bán.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngày hôm sau, ông ra đi. Người tộc
trưởng tiếp đón ông và nói: “Chỉ cần bỏ ra một ngàn rúp, ông sẽ có được
một số đất đai mà ông rảo bước trong một ngày. Nhưng ông phải quay về
điểm xuất phát cũng trong ngày hôm đó, nếu không kịp, ông phải chịu mất
số tiền”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Pakhom sung sướng rộn ràng. Suốt đêm đó
ông không ngủ được mải nghĩ đến những đất đai sẽ thuộc về ông. Ngay khi
mặt trời vừa ló dạng ở chân trời, người ta cắm một cái mốc trên đỉnh gò,
và ông xuất phát. Có những người cỡi ngựa theo sau và đóng xuống đất
những cọc để đánh dấu lộ trình mà ông đã đi qua.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ông bước đi nhanh và mỗi lúc một nhanh
hơn. Càng đi xa đất càng màu mỡ hơn. Trong lúc tham lam, ông đi một vòng
thật lớn mà quên mất thời gian. Và rồi ông hoảng hốt khi thấy mặt trời
bắt đầu xuống thấp. Ông quay đầu chạy về cái gò, nơi ông xuất phát thật
nhanh. Khi ông vừa lên đến đỉnh gò thì mặt trời đã lặn. Tuy nhiên, ngay
lúc đó ông đã ngã quỵ xuống, úp mặt trên đất.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Tôi khen ngợi ông” người tộc trưởng nói
“Ông đã có nhiều hơn bất cứ người nào mà tôi còn nhớ”. Nhưng Pakhom
không đáp lại. Người ta lật ngửa ông lên. Ông đã chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Một số lượng nào đó về tiền bạc và của
cải vật chất là cần thiết. Dụ ngôn của Đức Giêsu không nói về nhu cầu mà
nói về lòng tham. Người phú hộ đã bắt đầu với sự giàu có, nhưng ông vẫn
không thoả mãn. Lòng tham giống như một ngọn lửa, lửa càng lớn khi người
ta càng chất củi vào, người tham có nhiều của càng tham. Một trong những
vấn đề chính của thời đại chúng ta là người ta không biết khi nào mới
sung túc, phong lưu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Elvis Presley chết ở tuổi bốn mươi hai
vì lạm dụng thuốc. Ông có tám ô tô, sáu mô tô, hai máy bay, mười sáu cái
tivi, một lâu đài và một số tài khoản lớn ở ngân hàng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi một con quạ làm tổ trong rừng, nó
chỉ chiếm một cành cây mà thôi. Khi con hươu ra bờ sông để làm nguôi cơn
khát, nó không uống quá nhu cầu của nó trong lúc đó. Vậy tại sao con
người lại lo tích trữ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Con người khao khát được an toàn. Trong
thời đại của Kinh Thánh, khi nạn đói là một đe doạ thường tái diễn,
người ta tìm kiếm sự an toàn bằng việc tích trữ ngũ cốc. Trong thời đại
của chúng ta, người ta tìm sự an toàn trong việc tích trữ của cải và tài
sản. Người ta tích trữ đồ vật và bám chặt vào chúng, bởi vì chúng cho họ
ảo tưởng về sự an toàn. Nhưng sự an toàn không thể tìm thấy được trong
của cải. Nó chỉ có thể được tìm thấy trong Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Cùng với sự an toàn, người ta cũng tìm
thấy giá trị của bản thân trong của cải. Trong xã hội chúng ta, người ta
đánh giá con người qua những gì họ có. Có nhiều của cải làm người ta trở
thành một cái gì đó. Không có của cải trở thành không có gì cả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Mahatma Gadhi là một trong những người
vĩ đại nhất của thế kỷ hai mươi. Tuy nhiên, ông sống trong một căn nhà
đơn sơ làm bằng gỗ và bùn. Về của cải ông chỉ có những vật dụng thiết
yếu. Của cải sẽ không bao giờ cho chúng ta sức mạnh nội tâm. Chúng là
những cái nạng cho một người què quặt tâm linh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu nói thay vì tích trữ của cải
trong kho tàng, chúng ta phải tìm cách làm cho mình giàu có trước mặt
Thiên Chúa. Điều làm cho chúng ta giàu có trước mặt Thiên Chúa không
phải là điều chúng ta có, cũng không phải là điều chúng ta đã làm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Không phải có của cải là có tội nhưng
chính là óc chiếm hữu. Từ bỏ không có nghĩa là dửng dưng hoặc không quan
tâm. Từ bỏ là không chiếm hữu. Đời sống là một quà tặng mà chúng ta phải
biết ơn chứ không phải một sở hữu để chúng ta bám víu. Một đời sống
không chiếm hữu là một đời sống tự do.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Của cải duy nhất đáng cho chúng ta tích
luỹ là của cải của tâm hồn. Một tâm hồn quảng đại là một kho tàng. Có
tâm hồn quảng đại là giàu có trước mặt Thiên Chúa. Sợ hãi và tham lam là
những kẻ thù thật sự. Nỗi khiếp sợ đói khát khi kho lẫm đầy tràn là cơn
đói khát không bao giờ có thể thoả mãn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">Suy Niệm 2.</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
<b>GIA TÀI TỐT NHẤT</b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Dù người ta là người khôn ngoan, thành
công và khéo léo đến đâu, người ấy không thể đem theo tài sản của mình
lúc chết. Những người khác sẽ thừa hưởng thành quả sự lao nhọc của người
ấy. (Bài đọc 1). Điều làm cho sự việc tệ hại hơn là của cải mà người ấy
để lại sau lưng có thể làm cho gia đình người ấy chia rẽ, xâu xé. Gia
tài có thể là một lời chúc lành hoặc một lời chúc dữ. Trong Tin Mừng,
chúng ta thấy hai anh em tranh giành gia tài. Quả là đáng buồn khi nhìn
thấy người ta bị lòng tham và ganh tỵ thúc đẩy đã cãi vã; gây gỗ nhau
không tiếc lời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngày trước, có một người làm việc trong
ban quản trị một công ty thịnh vượng. Ông ta sống với vợ và gia đình trẻ
ấy cư ngụ trong một căn nhà đẹp ở vùng ngoại ô thuận tiện. Tuy nhiên,
ông không bằng lòng. Ông còn trẻ, đầy năng lực và tham vọng. Ông dường
như có thể làm được mọi việc. Vì thế ông tự nhủ: “Tôi có thể làm tốt hơn
thế này. Tôi chỉ cần làm việc nhiều hơn”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ông làm thêm nhiều giờ phụ trội và có
được thu nhập gấp đôi. Ông dọn nhà đến một căn nhà lớn hơn trong khu
sang trọng của thành phố. Dù ông đã làm việc xuất sắc, ông vẫn không hài
lòng. Ông đã mơ tưởng đến một căn nhà mà ông chưa đủ tiền để mua. Nhưng
ít năm nữa, ông sẽ có.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ông đã không bao giờ có được căn nhà mơ
ước ấy, bởi lẽ ông đã ngã bệnh là căn bệnh cuối cùng. Ông thình lình
thấy mình ở ngưỡng cửa sự chết. Rồi ông kinh hoàng thấy rằng ông hầu như
không hiểu gì cả về vợ con ông. Tệ hơn nữa là ông đã nhận ra mình không
thật sự sống. Ông đã trì hoãn đời sống cho đến ngày mọi mục tiêu của ông
sẽ đạt được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong con mắt của công ty và của những
người láng giềng ông đã trở thành lớn. Nhưng trong con mắt của riêng
ông, ông biết rằng ông đã thất bại. Ông đã để vuột mất những điều quan
trọng nhất trong đời sống, ông cảm thấy trống rỗng trong tinh thần và
trong cảm xúc. Giờ đây khi cuộc hành trình trần thế sắp chấm dứt, ông
cảm thấy tình trạng của ông thật bất hạnh. Ông ao ước bắt đầu lại lần
nữa. Chắc ông sẽ làm những việc khác hẳn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Và ông để lại cho con cái ông cái gì?
Đúng là nhiều tiền bạc. Nhưng những cái khác? Không hoàn toàn không có.
Thực tế là các con ông đã lớn lên không có ông, và giờ đây chúng sẽ tiếp
tục sống mà không có ông.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngày nay, nhiều cha mẹ nhận thức rằng họ
cần dành nhiều thời gian cho con cái hơn thay vì chỉ nghĩ đến của cải.
Qua sự tiếp xúc thân mật để dạy dỗ con cái họ, chứng tỏ cho chúng ta
thấy rằng họ thật sự yêu thương săn sóc chúng. Những đứa con này thừa kế
một loại gia tài quan trọng nhất, và là chủ sở hữu một tài sản mà tiền
bạc không thể mua được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người điên dại giàu có đã khám phá quá
muôn rằng tài sản vật chất không phải là còn mãi. Bởi vì ông ta đem hết
mọi năng lực để tích trữ của cải, và không có gì có thể nhắc ông nhìn
lại chính ông, và cái chết bày tỏ bản chất nghèo nàn của ông.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Những gia tài đáng phải tranh giành là
những gia tài mà cái chết không thể lấy mất, nhưng trường tồn trong sự
sống đời đời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Khi giờ sau cùng của bạn giáng xuống,
bạn chỉ nên dựa vào điều mà bạn đã trở thành” (Antoine de Saint
Exupery).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Có một người tốt lành đã từ chối làm
chúc thư, nhưng ông nói rằng ông muốn để lại cho con cái điều tốt nhất
mà ông có: gương mẫu của đời ông. Bạn hãy cho đi những tài sản, bổng lộc
và tình yêu thương của bạn ngay từ bây giờ. Đừng chờ cho đến lúc một
người nào khác làm chính việc đó khi bạn đã chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">CÂU CHUYỆN KHÁC</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Một ông chủ ngân hàng người Mỹ giàu có
nọ đứng trên cầu tàu của một ngôi làng duyên hải ở Mêhicô thì một chiếc
tàu nhỏ với một người ngư phủ cặp vào bờ. Bên trong tàu là một con cá
ngừ to. Ông chủ ngân hàng ngợi khen người đánh cá về mẻ lưới của ông ta,
rồi hỏi tiếp: “Ông ra khơi trong bao lâu?”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Ồ, một hoặc hai giờ” người ngư phủ đáp.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Tại sao ông không ở ngoài khơi lâu hơn
để bắt được nhiều cá hơn?”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Tôi chỉ ở ngoài khơi để kiếm đủ cho nhu
cầu trực tiếp của gia đình tôi”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Nhưng ông làm gì với thời gian còn
lại?”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Tôi ngủ dậy trễ, đánh cá chút đỉnh,
chơi đùa với các con tôi, ngủ trưa vào buổi trưa và buổi tối tôi đi dạo
trong làng, nhắm nháp tí rượu, chơi đàn ghi-ta và nói chuyện phiếm với
bạn bè. Tôi dám chắc, tôi có một đời sống đầy đủ”. Người đánh cá nói.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ông chủ ngân hàng không thấy có gì ấn
tượng: “Ông nên dành thêm thời gian để đánh cá”, ông nói: “Rồi khi công
việc tiến triển, ông có thể mua một chiếc tàu lớn hơn. Với cái đà đó,
ông có thể mua được mấy chiếc tàu. Sau cùng ông sẽ có một đoàn tàu đánh
cá. Kế đó, ông có thể mở mang thêm nhà xưởng và nhà máy đóng đồ hộp. Lúc
đó, ông cần phải rời bỏ ngôi làng này và chuyển đến ở thành phố Mêhicô,
rồi đến Angeles, và sau cùng đến New York, từ nơi này ông có thể mở rộng
việc kinh doanh”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Mọi việc ấy cần bao nhiêu thời gian?”.
Người đánh cá nói.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Khoảng hai mươi năm”, ông chủ ngân hàng
đáp.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Và rồi sau đó?” Người đánh cá hỏi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Khi gặp thời cơ, ông có thể bắt đầu
đăng ký công ty ông vào thị trường chứng khoán và bán cổ phiếu cho công
chúng và trở thành triệu phú”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Rồi sau đó?” người đánh cá hỏi</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Sau đó ông có thê rút lui và chuyển về
sống trong một ngôi làng nhỏ miền biển, ở đó ông có thể ngủ dậy trễ,
đánh cá chút đỉnh, chơi đùa với con cái ông, ngủ trưa vào buổi trưa, đi
dạo trong làng vào buổi chiều tối và có một vài cuộc vui với bạn bè”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Ông nghĩ coi, hiện bây giờ tôi làm gì
nào?” người đánh cá hỏi.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>