File "15.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Thuong-nien/CN XVII TN C/15.htm
File size: 13.18 KiB (13498 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XVII-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Lạy-cha-chúng-con/Cầu-nguyện/Ban-Thánh-Thần/Hãy-xin/Hãy-tìm/Hãy-gõ/Lời-kinh-tuyệt-vời/Kinh-lạy Cha/"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XVII-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XVII thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>XIN DẠY CHÚNG CON CẦU NGUYỆN (11,
1-4)</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc267166057">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của
William Barclay</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Rapbi Do Thái thường dạy môn đệ một bài
cầu nguyện đơn sơ. Gioan đã làm như thế cho môn đệ của ông và bây giờ
các môn đệ của Chúa Giêsu cũng đến xin thầy mình dạy cầu nguyện. Đây là
bài cầu nguyện Chúa Giêsu dạy, được Luca ghi lại. Bài này ngắn hơn bài
của Matthêu nhưng cũng đầy đủ những điều mà chúng ta cần biết phải cầu
nguyện thế nào và phải cầu nguyện gì.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">1. Nó bắt đầu bằng sự xưng nhận Thiên
Chúa là Cha, lời mà mọi Kitô hữu thưa với Chúa (xem Gl 4,6; Rm 8,15;
1Phêrô 1-17). Chính lời đầu tiên này dạy chúng ta rằng, trong khi cầu
nguyện, chúng ta không đến với một Đấng phải miễn cưỡng ban ơn cho chúng
ta, song đến với một người hằng vui thích thoả mãn mọi nhu cầu của con
cái Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">2. Trong tiếng Do Thái, chữ “tên” hay
“danh” có ý nghĩa sâu sắc hơn là tên gọi của một người. Chữ “danh” gồm
tất cả đặc tính của người mà chúng ta quen biết. Thánh Vịnh 9,10 nói:
“Phàm ai biết Danh Ngài sẽ để lòng trông cậy nơi Ngài”. Câu đó có nghĩa
sâu hơn chứ không biết tên Thiên Chúa là Giavê. Nó có nghĩa là người nào
thấu hiểu điều tư tưởng, ý muốn và tấm lòng của Chúa sẽ vui lòng đặt hết
niềm tin cậy vào Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">3. Chúng ta chú ý đặc biệt đến thứ tự
các lời cầu nguyện Chúa Giêsu đã dạy. Trước khi xin bất cứ điều gì cho
chính mình, chúng ta phải đặt Chúa, sự vinh hiển và tôn trọng Ngài lên
hàng đầu. Chỉ sau khi dành cho Chúa chỗ của Ngài, bấy giờ các điều khác
mới có chỗ xứng hợp.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">4. Bài cầu nguyện bao quát cả cuộc đời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">a. Nó bao trùm các nhu cầu hiện tại.
Chúa Giêsu dạy chúng ta cầu xin lương thực cho chúng ta mỗi ngày. Nên
nhớ bánh đủ ăn từng ngày là điều chúng ta cầu xin. Điều này nhắc lại câu
chuyện xưa về manna trong đồng vắng (Xh 16,11-21). Dân Chúa chỉ được
lượm manna đủ ăn trong một ngày mà thôi. Chúng ta đừng lo một tương lai
không rõ, nhưng ngày nào lo cho ngày ấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">b. Nó bao trùm tội lỗi đã qua. Khi cầu
nguyện, chúng ta không thể làm gì hơn là xin ơn tha thứ, vì dù con người
tốt nhất trong chúng ta cũng chỉ là một tội nhân đến trước Thiên Chúa vô
cùng thánh thiện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">c. Nó bao trùm các thử thách trong tương
lai. Từ “cám dỗ” trong Tân Ước có nghĩa là bất cứ hoàn cảnh thử thách
nào. Nó không chỉ có nghĩa là quyến rũ phạm tội mà còn bao gồm mọi hoàn
cảnh khiến con người bị thử thách về đức độ, thanh liêm, lòng tín trung.
Chúng ta chỉ có thể thắng nó nhờ ơn Chúa ban.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Có người nói: Bài cầu nguyện của Chúa có
hai lợi ích lớn cho giờ cầu nguyện riêng của chúng ta. Nếu chúng ta dùng
để bắt đầu giờ cầu nguyện thì nó khơi dậy những ước muốn tốt đẹp giúp
chúng ta cầu nguyện một cách xứng đáng. Nếu chúng ta dùng để kết thúc
giờ cầu nguyện thì nó tóm tắt mọi điều chúng ta phải cầu xin Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">CẦU XIN THÌ SẼ ĐƯỢC (11, 5-13)</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong xứ Palestine, khách bộ hành thường
lên đường vào buổi chiều hầu tránh cái nóng bức buổi trưa. Trong câu
chuyện Chúa Giêsu kể, có một người khách như vậy đã tới nhà bạn mình lúc
nửa đêm. Bên phương Đông, <a name="VNS000C">tiếp khách</a> là một bổn
phận thiêng liêng. Chỉ cho khách ăn vừa đủ no thôi thì không được, cần
cho khách ăn dư dật. Trong các làng quê, người ta làm bánh mì tại nhà và
chỉ nướng bánh đủ ăn nội trong một ngày, vì nếu giữ lại, bánh sẽ bị cũ
đi và không ai muốn ăn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Vị khách nói trên đã đến muộn quá khiến
chủ nhà bối rối, vì thức ăn đã hết, chủ nhà không thể làm tròn bổn phận
thiêng liêng là tiếp khách. Và dù đêm đã khuya, chủ nhà cũng đã đi tới
nhà bạn vay bánh. Cửa nhà người bạn đã đóng. Bên phương Đông, không ai
muốn gõ cửa nhà đã đóng, trừ khi cấp bách lắm. Buổi sáng, cửa nhà được
mở ra và cứ mở suốt ngày, nhưng nếu cửa đóng lại, đó là dấu hiệu chủ nhà
không muốn bị quấy rầy. Nhưng người đi vay bánh đã không e ngại, ông gõ
cửa và cứ gõ mãi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Căn nhà nghèo ở xứ Palestine chỉ có một
căn phòng với cửa sổ nhỏ. Nếu nhà bằng đất phủ che khô và cành khô. Căn
phòng chia làm hai phần, không phải bằng vách ngăn mà bằng đất. Hai phần
ba phòng thì nền đất thấp, phần ba kia thì nền cao hơn một chút. Trên
phần cao đó có bếp than ủ cháy suốt đêm, và cả gia đình nằm ngủ quanh
bếp đó, họ không nằm giường cao, nhưng trên những tấm chiếu. Các gia
đình thường đông người và nằm cạnh nhau cho ấm. Khi một người thức dậy
thì tất nhiên làm phiền cả gia đình. Hơn nữa, tại làng quê, buổi tối
người ta đem gia súc, gà, dê vào trong nhà. Không lạ gì, trong cảnh đó,
một người đã đi ngủ thì không muốn dậy nữa. Không lạ gì, trong cảnh đó,
người vay bánh quyết tâm cứ gõ mãi, “gõ hoài không biết xấu hổ” –đó là ý
nghĩa của từ Hy Lạp được dùng- cho tới khi chủ nhà đành dậy để cho người
kia mọi nhu cầu, dù sao cả gia đình cũng bị quấy rối.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu nói: “Câu chuyện này dạy các
ngươi về cầu nguyện”. Bài học trong dụ ngôn này không phải dạy chúng ta
cứ mãi mãi nài xin, không phải chúng ta cứ phải đập vào cửa cho đến khi
ép buộc được Chúa cực chẳng đã, đành ban cho chúng ta điều chúng ta muốn,
cho đến khi chúng ta cưỡng bách được Chúa trả lời chúng ta. Một dụ ngôn
nói nôm na là một điều gì đó đặt bên cạnh. Nó cho ta thấy sự tương đồng
hay tương phản giữa hai sự việc. Chúa Giêsu ngụ ý như sau: “Nếu một
người chủ nhà khó tính và thiếu thiện chí, mà cuối cùng có thể bị cưỡng
ép bởi một quyết tâm của người bạn trì chí, để phải cho người đó mọi
điều mong muốn, huống chi Chúa là Cha Từ Ái sẽ tiếp trợ mọi nhu cầu cho
con cái Ngài hơn biết dường nào!” Chúa Giêsu phán “Nếu các ngươi vốn là
xấu mà còn biết mình có bổn phận tiếp trợ nhu cầu cho con cái, huống chi
Thiên Chúa”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Điều này không làm chúng ta giảm bớt
hăng say và sốt sắng cầu nguyện. Dù sao chúng ta chỉ có thể tỏ lòng ước
muốn thành thực bởi sốt sắng và kiên trì cầu nguyện. Điều đó không có
nghĩa là chúng ta phải giành giựt các ơn huệ từ tay một Thiên Chúa không
thiện chí, nhưng chúng ta đến với một Đấng biết rõ mọi nhu cầu của chúng
ta hơn chính chúng ta và Ngài là Đấng có lòng yêu thương và rộng rãi đối
với chúng ta. Nếu chúng ta không nhận được điều mình xin, không phải vì
Chúa không sẵn lòng ban ơn cho ta, nhưng vì Ngài có ơn phúc tốt hơn để
dành cho chúng ta. Không hề có vấn đề mà chúng ta gọi là
lời-cầu-nguyện-không-được-nhậm. Sự trả lời của Chúa có thể không đúng
theo điều chúng ta ước muốn hoặc trông đợi. Dù Chúa từ chối điều mong
muốn của ta, thì đó vẫn là sự trả lời bởi tình thương và khôn ngoan của
chính Thiên Chúa là Cha Từ Ái.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>