File "12.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Thuong-nien/CN XVI TN C/12.htm
File size: 20.86 KiB (21358 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XVI-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Phần-tốt-nhấtp-Một-điều-cần-điều-thiết-yếu-Matta-Maria-Mời-Chúa-vào-Ngồi-dưới-chân-Chúa-Việc-cần-lắng-nghe-điểm-dừng/"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XVI-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XVI thường niên&nbsp; - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		ĐÃ CHỌN PHẦN TỐT NHẤT</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc266646742">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của 
		Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Trong khi thầy trò đi đường, Đức 
		Giêsu vào làng kia. </span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta chớ quên đang cùng với Đức 
		Giêsu trên “con đường” nào.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vẫn luôn luôn là chính lộ lên Giêrusalem 
		mà Luca dành nhiều chươg để thuật lại. Không dưới mười chương dài (Lc 
		9,51 đến 19,28). Như chúng ta đã thấy trong Chúa nhật thứ mườl ba thường 
		niên, ngay sau khi Đức Giêsu được thật sự nhận biết là Đấng Mêsia, Người 
		quyết tâm lên đường đến Giêrusalem (Lc 9,51). Kế đó, trong Chúa nhật thứ 
		mười bốn, chúng ta chứng kiến sứ vụ của bảy mươi hai môn đệ (Lc 
		1ọ,l-20). Chúa nhật vừa qua, chúng ta đã ở trên con đường đến Giêrikhô, 
		cách Giêrusalem ba mươi kilômét để lắng nghe dụ ngôn người Samari tốt 
		lành (Lc 10,25-37). Hôm nay chúng ta dừng lại trong một ngôi làng không 
		được nêu tên, nhưng đó là làng Bêtania, cách trung tâm thủ đô ba 
		kilômét. Dọc đường, Luca cho chúng ta thấy Đức Giêsu nói chuyện với các 
		bạn hữu của Người rất lâu, có lẽ để chuẩn bị họ vào thời điểm mà Người 
		sẽ chỉ còn ở với họ không bao lâu nữa. Điều này nói lên sự quan trọng 
		của các tình huống và lời nói cắm mốc trên con đường lên Giêrusalem đó.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta sắp tham dự vào một cảnh thể 
		hiện lòng, hiếu khách đầy sự dịu dàng. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta còn nhớ Người ta không muốn 
		tiếp đón Người, trong một ngôi làng ở Samari. Hôm nay, Đức Giêsu tìm 
		được một gia đình hiếu khách. Chúng ta vui mừng vì biết rằng không phải 
		lúc nào Đức Giêsu cũng bị xua đuổi, không phải lúc nào Người cũng đi 
		lang thang không nới trú ẩn... và có lúc Người cũng dừng lại ở nhà các 
		bạn hữu Người để nghỉ ngơi, để ngồi nói chuyện... để sử dụng thời 
		gian... và thời gian của tình bằng hữu không phải là thời gian đánh mất!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ở đầu dốc, bên cạnh con đường đầy bụi có 
		ngôi nhà mà Người quen biết. Bên cạnh cửa sổ có đặt lưới sắt, một cây 
		táo đầy hoa (bây giờ là mùa xuân và lễ Vượt qua gần đến) tỏa hương thơm 
		ngát. Đức Giêsu gõ cửa. Cửa mở ra. “Chào! ôi, vui biết mấy, nào mời Thầy 
		vào!” </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Có một người phụ nữ tên là Mác-ta 
		đón Người vào nhà. Cô có người em gái tên là Maria</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đó là hai chị em. Họ có một em trai là 
		Ladarô.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Các sách Tin Mừng nói về họ ba lần, 
		trong những cảnh ở đó tính khí của họ đã được điển hình hóa và giống 
		nhau trong mỗi câu chuyện. Mácta, một người hoạt động. Maria, một người 
		trầm lặng. Thánh Gioan trong một câu ngắn ngủi đã kể lại: “Đức Giêsu quý 
		mến cô Mácta, cùng hai người em là cô Maria và anh Ladarô” (Ga 11,5). Và 
		trong dịp gia đình họ có đám tang, Gioan- thuật lại cho chúng ta rằng 
		Đức Giêsu đã khóc. Một lần khác, người ta thấy Mácta đang phục vụ một 
		bữa ăn, còn cô Maria “cứ ngồi bên chân Chúa” (Ga 12,2-3). Như thế, Đức 
		Giêsu đã có những người bạn gái Tuần lễ cuối cùng trước khi chết, chiều 
		nào Người cũng trở về nhà họ (Mt 2 1,7 -26,2; Mc 11,11; Ga 11,1-18-12,1; 
		Lc 19,29).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vậy thì ít nhất đó là một nơi mà Đức 
		Giêsu có thể đề cao sự dịu dàng của tình bằng hữu. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trong sách Khải Huyền, Gioan sẽ sử dụng 
		hình ảnh ấy để nói về đời sống của Người Kitô hữu: “Này đây Ta đứng 
		trước cửa và gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, thì Ta sẽ vào nhà Người ấy, 
		sẽ dùng bữa với người ấy, và người ấy sẽ dùng bữa với Ta” (Kh 3,20).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Cô này cứ ngồi bên chân Chúa mà 
		nghe lời Người dạy. Còn cô Mác-ta thì tất bật lo việc phục vụ.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ôi! Một bức tranh thánh kỳ diệu! Phải ở 
		yên thật lâu trong sự im lặng để nhìn ngắm cảnh tượng ấy, hình ảnh ấy. 
		Ví dụ như, hãy thử tưởng tướng mình có mặt trong phòng tiệc ấy. Hãy thử 
		hình dung lại các động tác, cử chỉ, âm thanh, mùi vị, màu sắc, những lúc 
		im lặng, những khuôn mặt và những tấm lòng.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu nói chuyện với cô Maria ngồi 
		bên chân Chúa... cô lắng nghe. Hai người cùng nhau nói điều gì? Giọng 
		nói của Người như thế nào? Người kể lại cho cô dụ ngôn người Samari tốt 
		lành chăng? Người giải thích lại các mối phúc thật cho cô chăng? Người 
		là Đức Giêsu đã không mệt mỏi nói với cô Người quan niệm thế nào về các 
		suối nguồn của hạnh phúc thật? Bản thân tôi, tôi thích nghĩ rằng Đức 
		Giêsu nói nhỏ với Maria những lời tâm sự về cái chết và sự sống lại của 
		Người. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Người lên Giêrusalem là vì việc đó! Nó 
		chiếm trọn tâm hồn Người. Đã nhiều lần, Người thử chia sẻ sự lo lắng của 
		Người với các môn đệ nhưng xem ra họ không hiểu. Với Maria, cô có hiểu 
		không? Về câu chuyện tâm sự đó, há chẳng có một sự đồng cảm mầu nhiệm và 
		tuyệt vời của tình bạn cởi mở đó sao.” Dẫu sao, nhờ Máccô và Gioan, 
		chúng ta biết rằng người phụ nữ trực cảm này đã hiểu rõ hơn những người 
		khác mầu nhiệm cái chết, sự mai táng và sự sống lại của Đức Giêsu. Đức 
		Giêsu sẽ trở lại Bêtania trong nhà cô những ngày trước lễ Vượt qua, và 
		một cách dịu dàng, Maria sẽ thực hiện trước một cách ướp xác bằng dầu 
		thơm cho Người. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Các phụ nữ sẽ không thể thực hiện việc 
		ướp xác ấy khi họ muốn đến ngôi mộ “ngày đầu tiên trong tuần” để làm 
		việc đó, bởi vì họ sẽ thấy ngôi mộ trống. Nhưng Maria đã làm việc đó 
		rồi, với sự tinh tế tuyệt diệu của cô! Và Đức Giêsu sẽ hiểu điều đó: 
		“Điều gì làm được thì cô ấy đã làm: cô đã lấy dầu thơm ướp xác tôi, để 
		chuẩn bị ngày mai táng (Mc 14,8). Cô ấy giữ lại dầu thơm này cho ngày 
		mai táng Thầy; còn Thầy, anh em không có mãi đâu”(Ga 12,7-8).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Cô tiến lại mà nói: “Thưa Thầy, em 
		con để mình con phục vụ, mà Thầy không để ý tới sao? Xin Thầy bảo nó 
		giúp con một tay!”</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Sự can thiệp này của Mácta làm nổi bật 
		sự khác nhau hoàn toàn của hai chị em. Trước khi nghe câu trả lời của 
		Đức Giêsu, chúng ta phải thán phục Mácta không nên đánh giá thấp cô chị. 
		Ở đây không có sự đối lập giữa Mácta và Maria. Mácta thì hữu ích. Sự 
		phục vụ của cô là cần thiết. Đức Giêsu cũng được tôn vinh vì đã đem trọn 
		tình yêu “phục vụ” những người khác... “Nào những kẻ Cha Ta phúc phúc 
		hãy đến. Vì xưa Ta đói, các người đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho 
		uống” (Mt 25,34). </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, con xin dâng cho Chúa những 
		công việc nội trợ đa đoan rất khiêm hạ, đầy ắp yêu chuộng của vô số các 
		phụ nữ trên toàn thế giới, trong mọi nền văn minh. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Chúa đáp</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta không thể không nhận thấy sự 
		trang trọng khi Luca dùng danh xưng “Đức Chúa” ba lần. “Đức Chúa” chỉ 
		Đức Kitô trong vinh quang sau Phục sinh. Điều đó chỉ cho chúng ta thấy 
		rằng cảnh tượng không chỉ nhằm kể lại một giai thoại lịch sử dù rất thú 
		vị mà một lần nữa, chúng ta đứng trước một “mạc khải”. Đấng sắp nói 
		chính là Đức Chúa Vinh hiển. Người sắp nói một điều quan trọng và phải 
		được chúng ta tiếp nhận “trong đức tin”. Vả lại, toàn bộ câu chuyện trên 
		đây rất dung dị, nhưng lại dẫn đến lời tuyên bố sau đây:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Mác-ta! Mác-ta ơi! Chị băn khoăn 
		lo lắng nhiều chuyện quá!</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Hẳn người ta có thể mong đợi Đức Giêsu 
		kêu gọi Maria phải ngoan ngoãn như chị cô. Trong nhiều tình huống. Đức 
		Giêsu đã yêu cầu chúng ta phải “phục vụ”, phải yêu thương. Rõ ràng, câu 
		trả lời của Người đã được đặt vào một bình diện khác.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu nhận thấy rằng Mácta lo lắng 
		và “giao động” quá nhiều. Đây là một đề tài được Người ưa thích. Người 
		đã nói rằng “những lo lắng về đời sống! có thể bóp nghẹt Lời Chúa đã 
		được gieo vào lòng người (Lc 8, 14). Người sẽ yêu cầu các tông đồ không 
		nên lo lắng về của ăn và của mặc (Lc 12,22-26). Người sẽ khuyến cáo các 
		thừa sai chớ lo lắng phải biện hộ như thế nào khi họ bị kết tội trước 
		các toà án (Lc 12,11). Người sẽ nói rằng chớ để “lòng mình ra nặng nề vì 
		lo lắng sự đời” trong lúc chờ đợi Con Người lại đến” (Lc 21,34). Đức 
		Giêsu nói: “Bạn ơi! Chớ quên điều chủ yếu!”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu không lên án Mácta vì công 
		việc của cô cũng như nhiệt tình tiếp đón tích cực... nhưng vì sự căng 
		thẳng, sự giao động thái quá mà dường như cô đặt vào công việc.. Rõ ràng 
		là một sự bực bội nào đó làm cho chúng ta co quắp lại với chính mình.
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta hãy tiếp nhận lời lời gọi của 
		Chúa cho chúng ta biết phải chậm lại đôi chút. Lúc nào chúng ta cũng 
		chạy, phi nước đại, cũng bận trăm công nghìn việc. Thời gian nghỉ hè lẽ 
		ra phải trở thành thời gian để tìm lại sự, quân bình của chúng ta hơn để 
		“sống” thay vì để chạy! Đức Giêsu nói: Bạn ơi! Ta nói lại với bạn điều 
		này, bạn chớ quên điều chính yếu. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Chỉ có một chuyện cần thiết mà 
		thôi. Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vậy “chuyện cần thiết duy nhất” ấy là 
		gì?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đó là làm điều Maria đã làm “Ngồi bên 
		chân Chúamà nghe lời Người dạy”. Khi khẳng định đó là điều cần thiết duy 
		nhất của con người. Bằng một phương thế triệt để và mạnh mẽ, Đức Giêsu 
		đã thực hiện một mạc khải. Vâng, Lời Chúa phải được ưu tiên hơn mọi lo 
		lắng trần gian khác Đức Giêsu cũng đã đưa ra càng một yêu sách trong 
		những dịp khác. “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh” (Lc 4,4). “Lương 
		thực của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy” (Ga 4,34) Đức 
		Giêsu nói: Bạn ơi! Bạn chớ quên điều chính yếu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vậy quả thật Đức Giêsu không đánh giá 
		thấp sự “phục vụ” mà Mácta đem lại khi bận rộn với việc “nội trợ và bếp 
		núc”. Nhưng để “đi theo Đức Giêsu” thì ngay cả những gì có giá trị nhân 
		bản nhất cũng phải buông bỏ (Lc 5,11-18,22-9,61). Hãy lắng nghe Lời 
		Chúa! Đó là bổn phận đầu tiên của con người, của Kitô hữu. Đức Giêsu nói 
		đó là sự cần thiết duy nhất, tuyệt đối, triệt để. Và đây không phải là 
		lần đầu tiên cũng không phải là lần cuối cùng mà Đức Giêsu khẳng định 
		điều đó. Không lắng nghe Lời chính là xây dựng nhà mình trên cát (Lc 
		6,47-49). Lắng nghe Lời chính là trở thành mảnh đất trổ sinh hoa trái 
		(Lc 8,4-15). Hạnh phúc chân thật và duy nhất của Đức Maria, Mẹ Đức Giêsu 
		không phải vì Mẹ là Mẹ Người, mà vì Mẹ đã “&#39;lắng nghe Lời Thiên Chúa và 
		đem ra thực hành” (Lc 1 1,27-28).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vả lại khác với các Thánh sử khác, rõ 
		ràng Luca đã đồng hóa lời của Đức Giêsu với “Lời của Thiên Chúa” (Lc 
		5,1-8-11-21-11,28). </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Lòng chúng ta yêu thích lắng nghe Lời 
		như thế nào? Có phải đó là “phần tốt nhất” hàng ngày của chúng ta? Chúng 
		ta có những ưu tiên sao? Điều nào là điều chính yếu?</span></p>
		</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager