File "30.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Thuong-nien/CN XV TN C/30.htm
File size: 26.75 KiB (27387 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XV-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Tội-thờ-ơ; Yêu-rồi-làm; Hãy-yêu-thương; Anh-em-tôi; Người-thân-cận; Làm-như-vậy; Samaria-tốt-lành; Yêu-tha-nhân; tình-yêu-hạnh-phúc"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XV-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XV thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
MÓN NỢ YÊU THƯƠNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<strong style="font-weight: 400"><u>
<span style="font-size: 8pt; font-style: italic">TRẦM THIÊN THU</span></u></strong></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Yêu thương là gì? Nếu ai hỏi vậy có lẽ
sẽ bị coi là “ngớ ngẩn”, thậm chí là ngu xuẩn. Chẳng ai định nghĩa hoàn
toàn chính xác và giải thích đầy đủ ý nghĩa yêu thương, nhưng chắc chắn
ai cũng hiểu, và cũng biết phải làm gì cho phù hợp. Thế nhưng đã mấy ai
có thể can đảm và thực hiện đúng?</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nói ngắn gọn thì yêu thương là biết
chạnh lòng thương, biết động lòng trắc ẩn, biết thương xót, biết cảm
thông, biết chia sẻ,… như Chúa Giêsu đã hành động, và chính Ngài muốn
mọi người làm như Ngài. Nhưng yêu thương không thể chỉ là lời nói suông,
mà phải được thể hiện bằng hành động cụ thể, như Thánh Giacôbê đã so
sánh: <em>“Đức Tin không có việc làm là Đức Tin chết” (Gc 2:17 & 26)</em>.
Rất rõ ràng và cụ thể. Chuyện yêu thương thật đơn giản, thế mà lại quá
nhiêu khê!</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Yêu thương xem chừng là “chuyện dĩ nhiên”,
nhưng thực ra đó là <strong>món nợ</strong> mà ai cũng mắc dù không hề
vay, và là <strong>món nợ lớn nhất</strong> mà cả đời chúng ta cũng
không thể trả hết! Bất cứ món nợ gì cũng không nên mắc, dù vật chất hoặc
tinh thần, nhưng món nợ yêu thương thì nên “vay” lắm, như Thánh Phaolô
khuyên: <em>“Đừng mắc nợ gì ai, ngoài món nợ tương thân tương ái” (Rm
13:8)</em>. Đó là ý tốt lành của Thiên Chúa để chúng ta khả dĩ “nên hoàn
thiện như Cha trên trời” (Mt 5:48).</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<strong><span style="font-size: 14.0pt">TRÁI KHOẢN</span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trái khoản là món nợ. Đã đành mỗi chúng
ta đều mắc nợ yêu thương với Thiên Chúa, nhưng chúng ta còn mắc món nợ
đó với tha nhân, những người ở xung quanh chúng ta, dù người đó không hề
quen mặt, không hề biết tên. Điều đó hoàn toàn là chuyện bình thường chứ
không hề bị “triệt buộc”.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Sau cuộc lưu đày Babilon, dân chúng được
Thiên Chúa xót thương cho hồi hương. Đó là món nợ yêu thương quá lớn.
Tuy nhiên, Ngài cũng đưa ra điều kiện, nhưng đó là truyền mệnh lệnh
không vượt quá sức lực hay ngoài tầm tay. Lại một món nợ yêu thương
khác. Mệnh lệnh đó không ở trên trời, nên dân chúng không phải thốt lên:
<em>“Ai sẽ lên trời lấy xuống cho chúng tôi và nói cho chúng tôi nghe,
để chúng tôi đem ra thực hành?” (Ðnl 30:12)</em>. Mệnh lệnh đó cũng
không ở bên kia biển, khiến dân chúng phải kêu lên: “<em>Ai sẽ sang bên
kia biển lấy về cho chúng tôi và nói cho chúng tôi nghe, để chúng tôi
đem ra thực hành?” (Ðnl 30:13)</em>. Thật vậy, Thiên Chúa xác định: <em>
“Lời đó ở rất gần anh em, ngay trong miệng, trong lòng anh em, để anh em
đem ra thực hành” (Ðnl 30:14)</em>.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Mắc nợ thì phải biết ơn, chứ không thể
nghĩ đó chỉ là sự công bằng, có vay thì có trả. Vì thế, hãy bắt chước
tác giả Thánh Vịnh thân thưa với Chúa: <em>“Lạy Chúa, phần con xin dâng
Ngài lời nguyện, lạy Chúa Trời, đây giờ phút thi ân. Xin đáp lại, vì ơn
cả nghĩa dày, vì Chúa vẫn trung thành ban ơn cứu độ. Lạy Chúa, xin lấy
lòng nhân hậu mà đáp lại lời con; xin mở lượng hải hà mà đoái thương
nhìn đến. Phần con đây, thật khốn cùng đau khổ, lạy Chúa Trời, xin cứu
vớt đỡ nâng” (Tv 69:14, 17 & 30)</em>.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thiên Chúa là Đấng trọn lành, Ngài không
muốn bất cứ điều xấu nào xảy ra, dù là điều nhỏ nhoi. Ngài là Đấng chí
minh, chí công, và chí thiện, luôn đặc biệt quan tâm những kẻ khốn cùng:
<em>“Những ai nghèo hèn, xem đấy mà vui lên, người tìm Thiên Chúa, hãy
nức lòng phấn khởi. Vì Chúa nhận lời kẻ nghèo khó, chẳng coi khinh thân
hữu bị giam cầm” (Tv 69:33-34)</em>.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Luật Chúa đơn giản và ngắn gọn là “yêu
thương”, có thể rút gọn theo Việt ngữ là YÊU (love, amour, amore,
liebe), như Thánh Gioan Tông đồ nói: <em>“Điều răn của Người có nặng nề
gì đâu” (1 Ga 5:3)</em>. Ấy thế mà chúng ta vẫn chẳng thi hành đúng ý
Chúa. Thiên Chúa toàn thiện nên luật Ngài cũng đặc biệt, khác hẳn luật
của con người: <em>“Luật pháp Chúa quả là hoàn thiện, bổ sức cho tâm
hồn. Thánh ý Chúa thật là vững chắc, cho người dại nên khôn. Huấn lệnh
Chúa hoàn toàn ngay thẳng, làm hoan hỷ cõi lòng. Mệnh lệnh Chúa xiết bao
minh bạch, cho đôi mắt rạng ngời” (Tv 19:8-9)</em>.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ai thực sự thuộc về Chúa thì mới thực sự
yêu mến Thánh luật và thực sự quyết tâm thi hành Thánh luật. Trạng từ
“thực sự” ở đây rất quan trọng. Vì nếu không “thật lòng” thì chỉ là giả
hình, là cái “mác”, là cái vỏ bề ngoài, nói hay mà làm dở. Người thực sự
yêu mến Chúa thì sẽ nhận định như tác giả Thánh Vịnh: <em>“Lòng kính sợ
Chúa luôn trong trắng, tồn tại đến muôn đời. Quyết định Chúa phù hợp
chân lý, hết thảy đều công minh, thật quý báu hơn vàng, hơn vàng y muôn
lượng, ngọt ngào hơn mật ong, hơn mật ong nguyên chất” (Tv 19:10-11)</em>.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thánh Phaolô giải thích về Chúa Giêsu,
“chủ nợ” của chúng ta: <em>“Thánh Tử là hình ảnh Thiên Chúa vô hình, là
trưởng tử sinh ra trước mọi loài thọ tạo, vì trong Người, muôn vật được
tạo thành trên trời cùng dưới đất, hữu hình với vô hình. Dẫu là hàng
dũng lực thần thiêng hay là bậc quyền năng thượng giới, tất cả đều do
Thiên Chúa tạo dựng nhờ Người và cho Người” (Cl 1:15-16)</em>. Phàm nhân
chỉ là “số không” to lớn, rỗng tuếch, chẳng có gì mà tự mãn. Vậy có lý
do gì mà dám lên mặt và chê trách người khác? Thế nhưng chúng ta vẫn tìm
mọi cách để biện hộ cho những hành vi bỉ ổi của mình. Thật khốn nạn quá!</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thánh Phaolô nói thêm: <em>“Người có
trước muôn loài muôn vật, tất cả đều tồn tại trong Người. Người cũng là
đầu của thân thể, nghĩa là đầu của Hội Thánh; Người là khởi nguyên, là
trưởng tử trong số những người từ cõi chết sống lại, để trong mọi sự
Người đứng hàng đầu” (Cl 1:17-18)</em>. Tất cả chúng ta đều bình đẳng
trước mặt Thiên Chúa, đều là những “con nợ” không thể nào thanh toán hết
số nợ chúng ta đã mắc, nếu không được “chủ nợ” Giêsu trả dùm và thậm chí
còn xóa nợ hoặc tha bổng!</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tại sao Chúa Giêsu làm vậy? <em>“Vì
Thiên Chúa đã muốn làm cho tất cả sự viên mãn hiện diện ở nơi Người,
cũng như muốn nhờ Người mà làm cho muôn vật được hoà giải với mình. Nhờ
máu Người đổ ra trên thập giá, Thiên Chúa đã đem lại bình an cho mọi
loài dưới đất và muôn vật trên trời” (Cl 1:19-20)</em>. Chúng ta mắc nợ
Chúa Giêsu không phải là món nợ bình thường mà là NỢ MÁU. Trái khoản quá
lớn! Biết thân biết phận và nài xin Ngài thương xót thì được tha, nếu
không thì “không ra khỏi đó, trước khi trả hết đồng xu cuối cùng” (Mt
5:26). Ranh giới giữa sống và chết quá mong manh. Thật đáng sợ, lạy Chúa
tôi!</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Và cũng đừng quên điều quan trọng này:
<em>“Thiên Chúa </em><strong><i>không thiên vị</i></strong><em> ai” (Gl
2:6; Cv 10:34)</em>. Không thể lấy lý do hoặc viện cớ rằng tôi thế này
hoặc thế nọ!</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<strong><span style="font-size: 14.0pt">THANH TOÁN</span></strong></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Một hôm, có người thông luật kia hỏi Đức
Giêsu để thử Người: <em>“Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời
đời?” (Lc 10:25)</em>. Đây cũng là dạng chúng ta vẫn thường thấy có
những người “chảnh”, tỏ ra mình giỏi giang hơn người, sợ người khác hơn
mình nên tìm cách “gài bẫy” và “trù dập” người khác bằng nhiều chiêu
thức ranh mãnh rất tinh vi. Có lẽ họ không biết, không nhớ hoặc không
muốn nhớ lời cảnh báo của Chúa: <em>“Ta sẽ huỷ diệt sự khôn ngoan của kẻ
khôn ngoan, và sẽ vứt bỏ sự thông thái của người thông thái” (1 Cr 1:19)</em>.
Phải vậy thôi!</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nghe nhà thông luật hỏi vậy, Chúa Giêsu
trả lời bằng cách hỏi lại ông ta: <em>“Trong Luật đã viết gì? Ông đọc
thế nào?”</em>. Ông ấy thản nhiên: <em>“Ngươi phải yêu mến Đức Chúa,
Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí
khôn ngươi, và yêu mến người thân cận như chính mình” (Lc 10:27)</em>.
Đúng là thông luật. Trả lời rất hay. Thế nên Đức Giêsu bảo ông ta: <em>
“Ông trả lời đúng lắm. Cứ làm như vậy là sẽ được sống” (Lc 10:28)</em>.
Ôi chao, cái vụ này “hơi căng” đấy nhá! Nhưng ông ấy <strong>muốn chứng
tỏ mình có lý</strong>, nên ngang nhiên hỏi vặn lại Đức Giêsu: <em>
“Nhưng ai là người thân cận của tôi?” (Lc 10:29)</em>. Lý sự quá!</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Và rồi Đức Giêsu trả lời ông ta bằng một
câu chuyện rất thực tế đời thường: <em>Một người kia từ Giêrusalem xuống
Giêrikhô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy,
đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ, có
thầy tư tế cũng đi xuống trên con đường ấy. Trông thấy người này, ông
tránh qua bên kia mà đi. Rồi cũng thế, một thầy Lêvi đi tới chỗ ấy, cũng
thấy, cũng tránh qua bên kia mà đi. Nhưng một người Samari kia đi đường,
tới ngang chỗ người ấy, cũng thấy, và chạnh lòng thương. Ông ta lại gần,
lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt
người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc. Hôm sau,
ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói: </em><strong><i>“Nhờ
bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về,
chính tôi sẽ hoàn lại bác” </i></strong><em>(Lc 10:30-35)</em>.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu ôn tồn: <em>“Vậy theo ông
nghĩ, trong ba người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị
rơi vào tay kẻ cướp?” (Lc 10:36)</em>. Người thông luật trả lời: <em>
“Chính là kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với người ấy” (Lc 10:37a)</em>.
Đức Giêsu bảo ông ta: <em>“Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy” (Lc
10:37b)</em>. Đó cũng chính là lời Chúa Giêsu vẫn “nhắc nhở” mỗi chúng
ta hằng ngày, từng phút và từng giây... Nhật Ký của Thánh Faustina ghi:
<em>“Linh hồn nào </em><strong><i>truyền bá</i></strong><em> </em>
<strong><i>Lòng Thương Xót</i></strong><em> của Ta sẽ được Ta </em>
<strong><i>bảo bọc</i></strong><em> suốt đời” (số 1075)</em>. Nhưng nếu
chỉ “truyền bá” mà <strong>không thể hiện</strong> thì liệu có “ổn”
không? Chắc ai cũng tự trả lời được!</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tư tế và thầy Lêvi kia là ai? Liệu chúng
ta có dám “nói thẳng” và có dám “đấm ngực” hay lại “vỗ ngực”? <strong>
Dạy người khác yêu thương mà mình lại không hề yêu thương, bảo người ta
thương xót mà mình lại chẳng chút xót thương ai!</strong> Hạng người này
bị Chúa Giêsu mô tả rõ ràng thế này: <em>“Các người giống như mồ mả tô
vôi, bên ngoài có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy xương người chết và đủ
mọi thứ ô uế” (Mt 23:27)</em>. Lời Chúa làm đau nhói và nhức buốt quá!
Người Việt chúng ta gọi loại người như vậy là “nói phét” (xạo là còn
nhẹ). Chúa Giêsu rất thẳng thắn, không hề úp mở, cũng chẳng rào trước
đón sau hoặc tránh né. ĐGH Phanxicô đã và đang làm được điều này khi dám
thẳng thắn công kích những thói hư tật xấu của hàng giáo sĩ. Vậy mà một
số người (cả giáo sĩ và giáo dân) vẫn cố ý “giả đò ngó lơ”, thậm chí còn
cho rằng <strong>Chúa nói người khác chứ không hề chỉ trích mình</strong>.
Thật “tội nghiệp”!</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta không “vạch lá tìm sâu”, nhưng
chúng ta chỉ nói ra những cái tốt thì đôi khi có thể tạo ảo giác, chúng
ta phải dám nhìn thẳng vào sự thật, dám đấu tranh với cái tiêu cực để
giúp nhau thăng tiến, và cũng là để tự hoàn thiện, vậy mới thực sự can
đảm. Xưa nay không ai dám xin lỗi trước bàn dân thiên hạ về những sai
lầm của Giáo hội trước đó, thế mà ĐGH Gioan Phaolô II (hiện nay là chân
phước, và sẽ được Giáo hội tôn phong hiển thánh vào cuối năm 2013) đã
dám công khai xin lỗi thế giới thì quả là tuyệt vời. Mắc sai lầm là mắc
nợ yêu thương, dám xin lỗi là trả nợ. Thiên Chúa rất vui lòng tha thứ,
và loài người cũng sẵn sàng bỏ qua chứ chẳng ai hẹp hòi gì đâu!</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Bố thí, công bình và bác ái là ba mức độ
khác nhau nhưng đều thể hiện lòng yêu thương: Bố thí là “cho” để tránh
bị làm phiền, công bình là chia sẻ vì tôi có dư, bác ái mới là yêu
thương đích thực – vì người chứ không vì mình. Đức ái cực kỳ quan trọng,
Thánh Tiến sĩ Thomas Aquinas nói: <em>“Nếu </em><strong><i>không có đức
ái thì</i></strong><em> </em><strong><i>không có bất kỳ đức hạnh nào</i></strong><em>,
giống như nếu không có mặt trời thì cũng không có một tinh tú nào cả”</em>.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Có thể có người cho rằng những người như
người Samari nhân hậu kia là những người rảnh rỗi, vô công rồi nghề, ưa
chuyện bao đồng, thích “vác tù và hàng tổng”. Nhưng chính những người đó
lại là những người được Chúa yêu quý vì sống theo “luật yêu thương” mà
Ngài đã truyền, và Ngài luôn khuyến khích mọi người phải cố gắng thể
hiện trong cuộc sống hằng ngày. Thiên Chúa không thiên vị ai, ai làm
đúng thì thành môn đệ của Ngài, là con cái của Ngài, và được Ngài chúc
lành – dù người đó là người ngoại, người khố rách áo ôm, người cùng đinh,
người bị xã hội ruồng bỏ, người không theo phe mình, người không đồng
đạo với mình,...</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<strong><span style="font-size: 14.0pt">Lạy Thiên Chúa là Đấng giàu lòng
thương xót, “xin cho chúng con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi
người” (Thánh “nghèo” Phanxicô Assisi), xin Ngài tha thứ và cứu độ chúng
con, những tội nhân khốn nạn. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu,
Đấng cứu độ chúng con. Amen.</span></strong></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>