File "10.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Thuong-nien/CN XV TN C/10.htm
File size: 18.53 KiB (18977 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XV-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Tội-thờ-ơ; Yêu-rồi-làm; Hãy-yêu-thương; Anh-em-tôi; Người-thân-cận; Làm-như-vậy; Samaria-tốt-lành; Yêu-tha-nhân; tình-yêu-hạnh-phúc"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XV-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XV thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
NGƯỜI SAMARI TỐT LÀNH</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc361119307">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Flor McCarthy</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">Suy Niệm 1.</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
<b>LÒNG NHÂN TỪ TỰ PHÁT</b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">Alaska là một xứ sở hoang dã, cô độc,
lẻ loi nhưng đẹp lạ lùng. Đó là một thánh địa cho những du khách thích
phiêu lưu. Tuy nhiên vùng đất ấy không cho phép bạn xuống tinh thần. Các
thị trấn ít ỏi và xa nhau. Những người sống ở đó phải đối diện với những
thời kỳ cô lập lâu dài. Đặc biệt các chủ nông trại sống một đời sống rất
lẻ loi.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">Một lần kia, một người Mỹ đi du lịch
Alaska trong một cái nhà di động (xe kéo) thì nỗi lo sợ kinh khủng nhất
của ông đã ập đến: chiếc xe làm nhà bị gãy trục, và ông rơi vào tình
huống khó khăn ở giữa một nơi không rõ là nơi nào. Ông cho gia đình rời
khỏi căn nhà di động và quyết định đi bộ với hy vọng tìm được một ai đó
có thể giúp đỡ họ. (Thời đó chưa có điện thoại di động).</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">Sau khi đi được ít dặm, ông đã gặp
vận may: ông đến đúng một nông trại. Ông nói với chủ nông trại về tình
trạng khó khăn của ông. Chủ nông trại rất thông cảm. May thay, ông này
có máy hàn. Ông kéo căn nhà di động về sân nông trại với chiếc máy kéo
của ông, và sửa chữa cái trục bị gãy. Khi công việc đã hoàn tất, người
<a name="VNS000F">du khách</a> lấy ví tiền và nói: “Tôi nợ ông bao nhiêu?”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">“Ông không nợ tôi đồng nào” người chủ
nông trại đáp.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">“Nhưng tôi thấy tôi phải trả công cho
ông”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">“Ông đã trả công cho tôi rồi”, người
chủ nông trại nói.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">“Tôi không hiểu”, người du khách nói.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">“Ông đã cho tôi niềm vui của gia đình
ông trong mấy giờ liên”.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">Người du khách ngạc nhiên nhưng vui
sướng đã gặp một tấm lòng quảng đại như thế. Những người như thế làm
chúng ta lấy lại niềm tin vào sự tốt lành, nhân từ của con người. Lòng
nhân từ cũng là một mầu nhiệm như điều xấu. Nhưng ở đâu điều xấu làm đau
buồn và chán nản thì lòng nhân từ làm vui sướng và đem lại cho chúng ta
cảm hứng.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tình trạng cao nhất mà chúng ta có thể
đạt đến là khi lòng nhân từ trở thành một dòng nước ân sủng một cách dễ
dàng, tự nhiên và không tính toán. Khi nó tuôn ra từ chúng ta mà chúng
ta không nhận thấy, như môt chiếc lá từ cây mọc ra. Trong trường hợp của
người chủ nông trại, rõ ràng chúng ta gặp được một hành động của lòng
nhân từ tự phát. Cũng giống như trường hợp của người Samari. Rõ ràng
lòng nhân từ của người Samari trở thành thói quen, tự phát, một bản tính
thứ hai. Điều tốt đẹp mà người ấy làm cho người khác thì người ấy không
coi là một việc gì đặc biệt. Đối với một số người, lòng quảng đại nằm
trong những hành động lác đác, lẻ loi, đối với những người khác, đó là
một cách sống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Làm thế nào để một người đến được tình
trạng hạnh phúc ấy? Nó không thể được hoàn thành một sớm, một chiều. Nó
phải được học hỏi bằng sự thực hành lâu dài. Nó không được hoàn thành
bởi một ít công việc vĩ đại nhưng bằng nhiều công việc nhỏ bé. Người ta
làm những công việc vĩ đại không phải bởi sự bốc đồng nhưng bởi một loạt
những công việc nhỏ được liên kết với nhau. Phần thưởng thật sự cho một
hành động tốt là để làm cho việc tốt kế tiếp được dễ dàng hơn. Mỗi hành
động nhỏ của ngày thường làm nên hoặc không làm nên nhân cách.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Điều gây khó chịu trong câu chuyện của
Đức Giêsu không phải ở chỗ một người vô tội bị tấn công, nhưng ở sự kiện
hai người mà bạn chờ đợi giúp đỡ người bị thương đi ngang qua không bày
tỏ chút thương xót nào với người ấy. Một người Kitô hữu chân chính không
dửng dưng trước sự đau khổ của người khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">“Ai là người lân cận của tôi?”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">
người thông luật hỏi. Câu trả lời chung của thời ấy sẽ là: Người lân cận
của tôi ở trong cùng một bộ tộc hoặc cùng phe nhóm, tôn giáo của tôi.
Nhưng lời đáp của Đức Giêsu đưa ra là: <b><i>“Người lân cận của tôi là
bất cứ ai tôi chọn để trở nên người lân cận”.</i></b> Lời đáp thật sự là
tôi không quan niệm ai là người lân cận của tôi nhưng ai là người mà tôi
muốn đối xử như một người lân cận?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tôi là loại người lân cận nào? Đây là
một câu hỏi mà thỉnh thoảng mỗi người chúng ta phải tự hỏi, nhưng đó là
một câu hỏi mà chính chúng ta không thể tự trả lời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">Suy Niệm 2.</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
<b>TRẮC NGHIỆM VỀ NHÂN CÁCH</b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Theo Tolstoy, một bi kịch không nói với
chúng ta về toàn bộ đời sống của một con người. Điều nói gây ra là đặt
con người vào một tình huống. Rồi tuy theo cách mà con người xử sự với
tình huống ấy, nhân cách của người ấy được bộc lộ cho chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đây đúng là điều mà Đức Giêsu thực hiện
trong câu chuyện của Người. Người đặt thầy tư tế, thầy Lêvi và người
Samari vào một tình huống. Họ được đặt trước một quyết định: hoặc dừng
lại để giúp đỡ người bị thương, hoặc tiếp tục công việc riêng của họ?
Không có lối thoát cho họ, không có chỗ để trốn tránh. Họ phải dấn thân
vào con đường này hoặc con đường khác. Thầy tư tế và thấy Lêvi quyết
định đi qua; người Samari quyết định dừng lại và giúp đỡ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Khủng hoảng tạo ra nhân cách, nó hầu như
làm biểu lộ nhân cách. Trong những thời kỳ khủng hoảng, con người bộc lộ
điều đã có sẵn trong tâm hồn họ: con người quảng đại hay con người ích
kỷ, anh hùng hay kẻ hèn hạ. Một lúc nào đó hoặc một biến cố nào đó có
thể khiến một người bộc lộ bản chất của họ. Gặp một người bị thương tích
là một thời điểm cho thầy tư tế, thầy Lêvi và người Samari.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Điều đó đã bộc lộ điều gì về nhân cách
của thầy tư tế và thầy Lêvi? Nó bộc lộ một điều rất đáng lên án, tức là
họ là những người vị ngã. Họ không quên mình để giúp đỡ người khác. Khi
có sự cố xảy ra, họ đặt họ lên hàng đầu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Và điều đó đã bộc lộ điều gì về nhân
cách của người Samari? Một điều rất đáng khâm phục đó là ông là một con
người quan tâm chăm sóc cho người khác. Ông thuộc loại người không thể
bỏ qua một người khác đang đau khổ và tìm cách làm vơi đi nỗi đau của họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đời sống trắc nghiệm chúng ta liên tục.
Mỗi ngày, chúng ta được trắc nghiệm bằng những cách nho nhỏ; và thỉnh
thoảng bởi những cách lớn. Những trắc nghiệm ấy cho biết chúng ta là
loại người nào: người có bản chất vị kỷ, hoặc người có bản chất vị tha.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Những cơ hội lớn thường hiếm hoi, mà ít
người hoàn thành. Nhưng chúng ta có được nhiều cơ hội nhỏ, những cơ hội
khó nhìn thấy hơn để chúng ta bày tỏ sự chăm sóc và mối quan tâm với
người khác đang cần được giúp đỡ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Sự trưởng thành về đức hạnh được xác
định không phải bởi những điều chúng ta làm trong những trường hợp phi
thường, nhưng bằng thái độ bình thường của chúng ta. Chính các sự việc
khiêm tốn mỗi ngày thay vì là những biến cố to lớn bộc lộ tư cách rõ
nhất. Mỗi sự việc nhỏ hình thành nhân cách của chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">CÂU CHUYỆN KHÁC</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">Larry Skutnik, 28 tuổi là một người
đàn ông nhút nhát, làm việc trong văn phòng chính phủ ở Washington. Vào
buổi chiều ngày 13 tháng Giêng năm 1982, một cơn bão tuyết nghiêm trọng
tràn vào thành phố. Ông đang trên đường trở về nhà và chạy trên con
đường tắc nghẽn băng qua một chiếc cầu trên sông Potomac Kiver. Ông bỗng
nhận thấy nguyên nhân của sự việc – một chiếc máy bay với bảy mươi chín
hành khách đã đâm sầm vào dòng sông. Ông ra khỏi xe, tìm kiếm và thấy có
ba người, đang bám chặt vào đuôi máy bay chổng ngược bên trên mặt nước.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">Một máy bay trực thăng đã đưa hai
người trong số đó vào bờ, còn người thứ ba, một phụ nữ rơi xuống nước
giá lạnh và bắt đầu chìm xuống. Không chút nghĩ ngợi, ông cởi giày và áo
khoác lặn xuống nước và đưa người phụ nữ ấy lên bờ. Sau đó, ông nói ông
chỉ muốn về nhà. Sau một chuyến đi ngắn đến bệnh viện, ông được phép về
nhà.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">Hành động mạo hiểm cứu người của ông
được chiếu lên truyền hình. Sáng hôm sau, ông thức dậy thấy mình trở
thành một anh hùng của quốc gia. Nhưng ông tránh né mọi sự quảng cáo.
“Từ “anh hùng” làm tôi e thẹn” ông nói: “Tôi đã phản ứng một cách tự
nhiên, thế thôi”.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thật đẹp khi biết rằng người ta vẫn còn
thừa nhận sự cao cả của một hành động như thế. Và cũng thật đẹp khi biết
rằng người ta có thể làm một hành động như thế và coi đó như một việc
bình thường và tự nhiên.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>