File "09.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Thuong-nien/CN XIII TN C/09.htm
File size: 16.68 KiB (17079 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XIII-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Dứt khoát; Chọn-lựa, Quang-lộ; Lên-thiên-đàng; Đi-theo-Ngài; Sống-theo-Chúa-Biển-hô; Lên-đường; Điều-kiện-căn-bản; Lên-Giê-ru-sa-lem"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XIII-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XIII thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
KHÔNG NHÌN TRỞ LẠI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc359771705">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">McCarthy</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">Suy Niệm 1.</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
<b>KHÔNG QUAY ĐẦU LẠI ĐÀNG SAU</b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">Trong cuốn tiểu sử tự thuật, Con Một,
nhà văn Ailen Frank O’Connor kể lại một cách sinh động cái đêm mà sau
cùng ông đã quyết định trở thành một nhà văn. Ông đã mất việc làm trong
ngành đường sắt ở Great Southern Railway và không có tiền. Những người
láng giềng nhìn ông như một tên khùng vô tích sự. Tuy nhiên, ông đã
trình ra trước công chúng những điều ông đã viết:</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">“Hành động tin tưởng hy vọng quan
trọng đến nỗi bằng cách nào đó, ở nơi nào đó, tôi muốn chứng tỏ tôi
không điên cũng không vô tích sự; bởi vì giờ đây tôi nhận ra rằng tôi
phải trả giá cho mọi sự, và không được quay đầu lại đàng sau. Khi còn là
những cậu bé, chúng tôi đến bức tường bao quanh một vườn cây ăn quả, có
vẻ quá cao khó mà trèo qua được, chúng tôi cởi mũ lưỡi trai ra và ném
chúng qua bức tường và rồi không có chọn lựa nào khác hơn là phải đi
theo chúng. Tôi đã ném cái mũ qua bức tường đời tôi và tôi biết rằng tôi
phải đi theo nó, bất cứ nơi nào mà nó rơi xuống”.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong Tin Mừng, một cách nào đó, Đức
Giêsu đã đối xử tương tự với ba người muốn trở thành môn đệ của Người.
Người nói: “Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đàng sau thì không
thích hợp với Nước Thiên Chúa”. Người nêu bật sự cần thiết phải cam kết
dấn thân và nói rằng không thể quay đầu nhìn lại đàng sau. Nếu bạn muốn
cày một luống cày thẳng, bạn phải tập trung chú ý công việc bạn đang làm,
không để bị phân tâm. Nếu bạn cứ quay đầu nhìn lại đàng sau, bạn sẽ
không làm tốt công việc. Bạn cần phải có sự dâng hiến và cam kết. Nếu
bạn bắt đầu công việc như thế, thì bạn toàn tâm toàn ý với công việc ấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Mọi người chúng ta đều tra tay cầm cày,
không cày này thì cày khác. Thanh niên thì bắt tay vào việc học… vợ
chồng thì bắt tay vào cuộc hôn nhân… linh mục thì bắt tay vào tác vụ…
còn có thể kể thêm nhiều nữa. Và khi được rửa tội, chúng ta tra tay vào
một cán cày khác –đi theo Đức Kitô, hoặc gia nhập và hàng ngũ các môn đệ
của Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nếu chúng ta cứ nhìn lại đàng sau, thì
sự tập trung của chúng ta bị phân tán. Do đó năng lực của chúng ta cũng
suy giảm. Chúng ta không dấn thân trọn vẹn. Chúng ta chỉ có một nửa
nhiệt tình. Chúng ta hầu như đánh mất thời gian, đánh mất tầm nhìn hướng
về mục tiêu, và bị cám dỗ quay trở lại và hoàn toàn rời bỏ công việc.
Nhìn lại đàng sau cũng gợi ý rằng chúng ta có những suy nghĩ thứ hai, và
có lẽ là nghi ngờ hoặc hối tiếc. Có lẽ chúng ta thấy rằng cái giá phải
trả quá cao. Có lẽ những việc khác mà chúng ta nghĩ rằng mình đã từ bỏ
vẫn còn giằng co trong tâm hồn chúng ta?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng nếu chúng ta nhìn tới trước, chúng
ta sẽ có sự tập trung không phân tán vào nhiệm vụ đã được chọn. Chúng ta
sẽ có một sự tập trung không phân tán vào nhiệm vụ đã được chọn. Chúng
ta sẽ hoàn toàn phó thác. Chúng ta sẽ toàn tâm toàn ý. Điều đó sẽ cho
chúng ta sức mạnh to lớn. Tất cả mọi tiềm năng của chúng ta sẽ được tập
họp và triển khai cho nhiệm vụ. Chúng ta sẽ không bị chệch hướng. Và do
đó chúng ta có một cơ hội tốt nhất để hoàn thành nhiệm vụ. Những người
toàn tâm toàn ý vào công việc sẽ tìm thấy niềm vui, bất chấp gian khổ.
Những người không toàn tâm toàn ý sẽ không có được niềm vui ấy. Vậy sứ
điệp là: Đừng quay đầu lại; cũng đừng nhìn lại đàng sau.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Bài đọc một cho thấy Êlisê đã nghe theo
lời gọi của Êlia như thế nào. Sự đáp lại của ông thì toàn diện, và bằng
việc giết bò, đốt cày ngăn cản mình quay về đời sống cũ. Trong Tin Mừng
chúng ta thấy gương mẫu tốt nhất trong chính Đức Giêsu. Người hướng đến
Giêrusalem dù biết rằng sự loại trừ, phản bội và cái chết đang chờ đợi
Người ở đó. Người không muốn đào thoát khỏi con đường đó. Người đã đem
lại một gương sáng cho các môn đệ của Người về loại dâng hiến mà Người
được đòi hỏi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Loại dâng hiến ấy là một thách đố lớn.
Nó có thể dễ dàng lúc khởi đầu. Nhưng để giữ được sự kiên định, chúng ta
cần có ân sủng của Thiên Chúa. Ân sủng này sẽ giữ chúng ta trung tín với
Thiên Chúa và với nhau. Thiên Chúa sẽ giúp đỡ chúng ta kiên trì trên con
đường đã chọn, bền bỉ trong nhiệm vụ đã chọn. Lúc đó chúng ta sẽ hiểu
được niềm vui của người tận hiến và đến thời gian thuận lợi, chúng ta
thấy mình đã phù hợp với Nước Trời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">Suy Niệm 2.</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
<b>GIỮ LÒNG TRUNG TÍN</b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">Viktor Frankl, người đã trải qua ba
năm dài ở các trại cải tạo Auschwitz và Dachau, kể lại câu chuyện sau
đây. Là một bác sĩ, ông dành phần lớn thời gian để săn sóc cho các tù
nhân bị bệnh hấp hối trong trại. Khi chiến tranh gần chấm dứt, ông cùng
một bạn tù lên kế hoạch để trốn trại.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">Ông bắt đầu thu thập một ít vật dụng:
một bát đựng lương thực, một đôi găng tay bị rách, những ghi chú cho một
cuốn sách mà ông hy vọng sẽ viết ra. Rồi ông nhìn một lần cuối cùng
những bệnh nhân của ông đang nằm trên những tấm ván dài bằng gỗ mục ở
mỗi góc của căn lều. Ông bước đến bên một người đàn ông sắp chết, Frankl
cố che giấu hành động chạy trốn của ông. Nhưng người đàn ông không bị
đánh lừa. Và một giọng nói buồn rầu, mệt mỏi vang lên: “Vậy ra ông cũng
bỏ đi sao?”. Frankl chối bỏ điều đó. Nhưng những lời “Vậy ra ông cũng bỏ
đi sao?” ngắt lời ông và lên án ông. Sau khi đi hết một vòng, ông trở
lại với người đàn ông. Một lần nữa, ông được đón chào bằng một cái nhìn
tuyệt vọng chiếu thẳng vào ông. Ông cảm thấy đã phản bội người đàn ông
ấy. Thình lình ông quyết định nắm lấy số phận trong đôi tay mình. Ông
chạy ra khỏi căn lều và nói với người bạn ông hãy ra đi đừng đợi ông nữa.
Ông sẽ ở lại với các bệnh nhân. Lập tức cảm giác bất hạnh của một kẻ
phản bội rời bỏ ông. Và ông nói rằng cho dù ông không có ý niệm gì về
những ngày phía trước đưa ông đến đâu, ông có được sự bình an nội tâm mà
trước đó chưa bao giờ ông cảm nghiệm. Và ông vẫn còn sống khi được giải
thoát khỏi trại cải tạo.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tin Mừng hôm nay bắt đầu với việc loan
báo Đức Giêsu cương quyết tiến về Giêrusalem. Người biết rõ điều đang
chờ đợi Người ở đó –loại bỏ, phản bội, và cái chết. Nhưng đối với Người,
không có việc quay đầu lại. Chúa Cha đã trao cho Người nhiệm vụ mang ơn
cứu độ đến cho các em trai, em gái của Người. Người không có chọn lựa
nào khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Karen Blixen (tác giả cuốn Out of
Africa) nói: “Có lẽ luôn luôn có một lúc trong đời khi vẫn có hai khả
năng để theo đuổi và một lúc khác khi chỉ còn có một khả năng. Vào lúc
cuối cùng này, tôi đã đốt những chiếc thuyền của tôi và sau đó, không
còn con đường để rút lui”. Đức Giêsu đã đạt đến điểm đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Với những người muốn trở thành môn đệ
của Người, Người nói: “Ai đã tra tay cầm cày mà còn quay lại nhìn đàng
sau thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa”. Điều này đi ngược với sự
cam kết và dâng hiến với nhiệm vụ đã chọn. Lúc khởi đầu, nhiệm vụ ấy có
thể dễ dàng. Nhưng với năm tháng đi qua, những khó khăn gia tăng. Những
công việc đều đặn mỗi ngày lấy đi sự kiên trì. Chúng ta bắt đầu nhìn lại
đàng sau. Trong những lúc khó khăn chúng ta dễ dàng không giữ những điều
mà chúng ta đã hứa trong những lúc vui tươi hơn. Một cái chảo càng mau
nóng thì cũng càng mau nguội. Ngày này, chúng ta sống trong thời đại “ăn
xổi ở thì”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Lời trung tín không phải là một con
đường dễ dàng. Đức Giêsu không giấu giếm điều đó, với các môn đệ của
Người. Người khuyên chúng ta sống trung tín và chính Người nêu gương
sáng cho chúng ta và hứa sẽ giúp đỡ chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Chúa vẫn còn kêu gọi người ta hôm
nay và vẫn còn có những người đáp lại. Theo Đức Kitô có nghĩa là gì đối
với một con người bình thường? Nó có nghĩa là được kêu gọi làm người
Kitô hữu ở nơi bạn sống và trong nghề nghiệp bạn đã chọn. Có nhiều cách
để phục vụ Đức Kitô và Tin Mừng của Người. Trong lúc ban đầu, ơn gọi là
để trở nên một môn đệ hơn là một Tông đồ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">CÂU CHUYỆN KHÁC</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">Dostoyevsky kể lại câu chuyện một
thiếu niên bị cha cậu đưa ra khỏi thành phố. Khi còn trẻ, cậu có nhiều
mơ ước và hy vọng về một đời sống mới đang mở ra trước mắt cậu. Tuy
nhiên, không lâu sau, cậu có được bài học khắc nghiệt về thực tế. Họ
dừng lại một quán trọ để nghỉ ngơi, giải khát. Trong lúc môt viên chức
của chính phủ bước vào và nốc một cốc rượu Vốt-ka. Rồi ông ta chạy đến
chiếc xe ngựa và không một lời giải thích, nhào vô người đánh xe ngựa
nghèo nàn, bất hạnh là một anh nông dân và đấm anh này túi bụi. Rồi ông
ra lệnh cho người đánh xe ngựa cho xe đi. Người đánh xe đáp lại bằng
cách quất cái roi vùn vụt trên lưng mấy con ngựa với hết sức lực. Vừa
hoảng sợ vừa đau đớn, những con vật chồm lên kéo chiếc xe chạy lao tới.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Bạo lực nuôi dưỡng bạo lực. Nhưng Đức
Kitô thách đố chúng ta đáp trả bóng tối bằng ánh sáng, đáp trả điều xấu
nhất nơi người khác bằng điều tốt nhất trong chúng ta. Vấn đề quan trọng
nhất trong thời đại chúng ta là làm thế nào vượt qua điều xấu mà không
làm thêm điều xấu trong quá trình ấy.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>