File "04.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Thuong-nien/CN XIII TN C/04.htm
File size: 20.95 KiB (21456 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XIII-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Dứt khoát; Chọn-lựa, Quang-lộ; Lên-thiên-đàng; Đi-theo-Ngài; Sống-theo-Chúa-Biển-hô; Lên-đường; Điều-kiện-căn-bản; Lên-Giê-ru-sa-lem"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XIII-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XIII thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
HÃY ĐỨNG VỮNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc359771714">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của
Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Bài Tin Mùng cua Luca Chúa nhật này bắt
đầu một giai đoạn mới trong đời sống của Đức Giêsu. Cho đến nay. Đức
Giêsu chỉ thực thi tác vụ cua Người ở Galilê. Trong suốt mười chương bắt
đầu từ đây. Chúng ta sẽ thấy Đức Giêsu "lên Giêrusalem". Đây là một lộ
trình về địa dư (Lc 9, 51; 13, 22, 22; 17, 11).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Khi đã tới ngày Đức Giêsu được
rước lên trời...</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Cách trình bày thật trang trọng. Bản văn
sát nghĩa tiếng HyLạp cảm động hơn nhiều: "Vì những ngày Người được rước
lên hoàn tất..."</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Cái chết đang đến gần ấy không phải là
một việc ngẫu nhiên, đó là một sự hoàn tất, một thành tựu, việc thực
hiện sau cùng, việc làm tỉ mỉ sau cùng của một đời sống rất trọn vẹn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng đó cũng là một sự "rước lên". Ở
đây, Luca dùng cùng một từ để nói về sự Thăng Thiên: Đức Giêsu sẽ được
rước lên trời (Cv 1, 2-11-22)... như ngôn sứ Êlia cũng đã được rước lên
(2 V 2, 8-11) Điều "sắp tới"... đối với Đức Giêsu, cũng như đối với mỗi
người chúng ta cùng với Người. Đó là một biến cố vừa đau thương, vừa
hạnh phúc: Phục sinh, với hai mặt của nó, cái chết và đi vào sự sống của
Chúa Cha.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Người nhất quyết đi lên
Giêrusalem.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Bản văn Hy-lạp của Luca chứa đựng một
hình ảnh: “Người làm khuôn mặt chai cứng lại để đi hướng về Giêrusalem"…
như ngày hôm nay, chúng ta thường nói: Người siết chặt hàm răng để cương
quyết dấn thân về nơi mà Người biết rằng Người sắp chết. Các Tin Mừng
hiếm khi nhấn mạnh những trạng thái tâm hồn của Đức Giêsu. Điều đáng lưu
ý là ngày hôm đó Người phải vượt qua nỗi sợ hãi và lấy hết sự can đảm
của một con người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Mỗi người chúng ta phải dành thời gian
cùng với Đức Giêsu gợi lại khó khăn hiện tại của mình, đối với một thanh
niên có thể là thi rớt, một nỗi đau khổ vì tình cảm cô đơn, một sự xung
đột trong đời sống lứa đôi, một sự bất ổn nghề nghiệp, một bế tắc xem ra
không vượt qua nổi, một căn bệnh không chữa khỏi, một cái tang vừa phải
chịu v.v...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thay vì buông xuôi, tại sao chúng ta
không cùng với Đức Giêsu làm cho khuôn mặt mình chai lại để giữ vững
bằng bất cứ giá nào... theo gương người "tôi tớ của Thiên Chúa" đã nói:
"Có Đức Chúa là Chúa thương phù trợ tôi, vì thế, tôi đã không hổ thẹn,
vì thế, tôi trơ mặt chai ra như đá. Tôi biết mình sẽ không thẹn thùng"
(Is 50,7)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Giê-ru-sa-lem hỡi! Nơi duy nhất trên cả
hành tinh này: cái hố ấy nơi trồng cây thánh giá... cái ngôi mộ trong
huyệt đá ấy nơi cái chết đã thất bại, nơi mà Thiên Chúa kêu khát và làm
cho một suối nguồn sinh ra từ cạnh sườn Người. Mọi đời sống Kitô hữu là
một con đường lên Giê-ru-sa-lem!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Người sai mấy sứ giả đi trước. Họ
lên đường và vào một làng người Samari để chuẩn bị cho Người đến. Nhưng
dân làng không đón tiếp Người vì Người đang đi về hướng Giê-ru-sa-lem.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta luôn luôn có khuynh hướng giảm
nhẹ Tin Mừng, như thể thời đại của chúng ta là thời đại đầu tiên chứng
kiến những xung đột về chủng tộc, chính trị, tôn giáo xã hội.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Những người Samari bị những người Do
Thái giáo trung kiên coi như những kẻ ly giáo, từ khi họ đã xây dựng một
ngôi đền thờ trên đỉnh núi Ga-ri-dim để cạnh tranh với đền thờ
Giê-ru-sa-lem. Phải tránh tiếp xúc với những kẻ "lầm lạc" ấy (Ga 4,
9.20).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Bị những người Do Thái khinh bỉ, họ trả
đũa lại và gây ra mọi thất phiền nhiễu cho các đoàn hành hương mượn con
đường ngắn nhất để đi từ Galilê về Giê-ru-sa-lem qua các mỏm núi miền
Samari. Đức Giêsu không quay lưng lại mảnh đất bị sự phân biệt chủng tộc
và sự khinh bỉ lẫn nhau tàn phá. Và hơn thế nữa, Người từ chối bước vào
sự hẹp hòi bế tắc ấy của dư luận quần chúng. Trước hết Luca mô tả với
chúng ta một Đức Giêsu hoàn toàn độc lập và làm nổi rõ đức bác ái trọn
hành động của người Samari tốt lành (Lc 10, 30). Lòng biết ơn của người
bệnh bằng được chữa lành (Lc 17,16) Đức Giêsu yêu thương tất cả mọi
người kể cả những người bị cám dỗ nguyền rủa Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Thấy thế, hai môn đệ Người là ông
Giacôbê và ông Gioan nói rằng: "Thưa Thầy, Thầy có muốn chúng con khiến
lửa từ trời xuống thiêu hủy chúng nó không?</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó là hành phạt mà Êlia đã bắt các đối
thủ của ông phải chịu (2 V 1,10). Hai người "con trai của thiên lôi" (Mc
3,17), Giacôbê và Gioan muốn xứng đáng với biệt danh của mình! Nhưng họ
chưa hiểu gì về sứ điệp và công việc của Đức Giêsu. Và điều nghiêm trọng
hơn là họ đã tạo ra cho mình một ý tưởng về Thiên Chúa hoàn toàn sai
lầm: họ tưởng rằng mình là những người giải thích Thiên Chúa và họ chắc
rằng mình sở' hữu chỉnh lý! Thiên Chúa toàn năng có thể nào tha thứ việc
Đấng Mêsia của Người bị con người khước từ' và đối xử tùy tiện? NGÀY NAY
cũng thế, chúng ta cũng muốn thực hiện các dự án của "con trai Thiên
Lôi": Thiên Chúa phải can thiệp để tiêu diệt những kẻ thù của Người!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên, chúng ta biết rằng Đức Giêsu
không đến để kết án những người tội lỗi nhưng để cứu họ (Lc 19,10) Thiên
Chúa không trùng phạt, Người tha thứ (Lc 23,34).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Nhưng Đức Giêsu quay lại quở mắng
các ông. Rồi Thầy trò đi sang làng khác.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ở đây Đức Giêsu cho chúng ta một hình
ảnh đích thực về Thiên Chúa, Người vốn là Đấng Toàn Năng nhưng không can
thiệp như một ông vua chuyên chế để bắt các bề tôi và kẻ thù quỳ móp
nhưng chúng ta có thể nói rằng một cách khiêm nhường và nghèo khó, Người
chờ đợi sự hoán cải, như một người cha, như một người mẹ, đồng ý cho gia
hạn và chờ đợi hành trình chậm rãi của chân lý trong lòng con người. Và
Thầy trò đi sang làng khác như những người nghèo hèn ra đi khi người ta
không chịu tiếp họ: Tôi nhìn ngắm Đức Giêsu ra đi sang làng khác... Và
tôi tự hỏi về sự thiếu nhẫn nại của tôi... trước những tội lỗi của tôi,
trước những tội lỗi hoặc sự khước từ của những người khác, trước sự chậm
chạp hoặc nặng nề của Giáo Hội... Lạy Chúa xin ban cho con sự nhẫn nại
Thánh thiêng của Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Thầy trò đang đi trên đường thi có
kẻ thưa Người rằng:</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> <b>
<i>“Thưa Thầy, Thầy đi đâu, tôi cũng xin đi theo”. Người trả lởi: "Con
chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu".</i></b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đúng vào lúc người ta từ chối tiếp đến"
Đức Giêsu đang trên đường Giêrusalem, thì có một người xin theo Người
một cách quảng đại và có điều kiện. Hẳn người ta có thể mong Đức Giêsu
chấp nhận ngay lập tức. Vả lại thay vì chiều theo nhiệt tình của ơn gọi
này, Đức Giêsu đã đặt ra phía trước mọi khó khăn thái độ này hoàn toàn
trái ngược với mọi cách quảng cáo của chúng ta khoe khoang các sản phẩm
của mình đến độ che giấu đi các khuyết điểm. Đức Giêsu không tìm cách
tuyển mộ với bất cứ giá nào. Trái lại, Người nhấn mạnh phải chấp nhận sự
thiếu thốn, sự nghèo khó, sự bất trắc... để theo Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Điều đó làm nổi rõ điều mà Đức Giêsu đã
ý thức khi lên Giê-ru-sa-lem. Người tiến về một số phận bi thảm. Ai muốn
theo Người cũng phải sẵn sàng chịu ruồng bỏ. Theo sở thích tâm linh của
chúng ta, chúng ta có thể suy niệm về cuộc sống lang thang và bấp bênh
của Đức Giêsu, "kẻ lang thang không nơi trú ẩn" ấy! Đọi với một con
người, không có một mái nhà để trú ẩn và một cái giường để ngã lưng thì
quả là khắc nghiệt. Vào những buổi chiều mệt mỏi, điều đó phải trĩu nặng
trong lòng. Đức Giêsu. Người lưu ý chúng ta rằng ngay cả thú rừng còn có
một nơi trú ẩn an toàn. Lạy Chúa, xin cho chúng con lòng can đảm trong
những lúc mệt nhọc thể xác hoạt tinh thần.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">"Thầy đi đâu tôi cũng xin đi theo!" kẻ
nói câu đó có lẽ không biết rằng con đường của Đức Giêsu sẽ dẫn người
lên Gôn-gô-tha. Nhưng chúng ta thì biết. Và chúng ta cũng biết rằng "Qua
cuộc khổ nạn và Thập giá, chúng ta đi đến vinh quang của sự Sống lại"
ánh sáng nhất định sẽ chiếu giải trên những thử thách' của chúng ta:
Giê-ru-sa-lem!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu nói với một người khác:
"Anh hãy theo tôi!" Người ấy thưa: "Thưa Thầy, xin cho phép tôi về chọn
cất cha tôi trước đã " Đức Giêsu bảo: “Cứ để kẻ chết chôn kẻ chết của
họ. Còn anh, anh hãy đi loan báo Triều Đại Thiên Chúa".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đây là một trong những lời nghiêm khắc
nhất trong toàn bộ Phúc âm... một lời khiêu khích, nổi loạn. Sự mai táng
những người thân của chúng ta là một bổn phận thiêng liêng, đặc biệt
lành thánh vì dựa vào một điều răn rõ ràng của Thập giới: “ngươi phải
yêu mến cha mẹ ngươi". Lời nói quá đáng của Đức Giêsu đặt chúng ta trước
một song luận:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">- hoặc là Đức Giêsu là một người điên
không nhận thức điều mình đòi hỏi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">- hoặc là Đức Giêsu thuộc về một bình
diện khác bình diện trần ri thế, bên trên con người...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Sự thật là Đức Giêsu đi đến chỗ cho rằng
ai không tìm kiếm Triều Đại của Thiên Chúa là một "người chết". Bởi vì
rõ ràng trong cùng một câu, từ "kẻ chết" không có cùng một ý nghĩa:
trong một trường hợp, nó có nghĩa thông thường tức là "những người đã
qua đời" nhưng trong trường hợp kia, nó có nghĩa là tất cả những người
đã không gặp gỡ Đức Giêsu và Người dám nói rằng họ là "những người chết"?
Đối với Đức Giêsu người nào không lo lắng những sự việc của Thiên Chúa
không sống theo nghĩa mạnh nhất của từ ấy. Phải, đó là lời khó nghe
nhưng là mạc khải về sự sống chân thật và duy nhất sự sống của Thiên
Chúa, của Triều Đại Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Một người khác nữa lại nói: "Thưa
Thầy, tôi xin theo Thầy, nhưng xin cho phép tôi từ biệt gia đình trước
đã". Đức Giêsu bảo: "Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đàng sau,
thì không thích hợp với nước Thiên Chúa".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Vậy, Đức Giêsu, Ngài là ai mà đòi hỏi
chúng con sự từ bỏ ấy? Tuy nhiên Ngài cũng đã đòi hỏi chúng con yêu mến
cha mẹ mình và Ngài đã làm gương bằng một tình cảm gắn bó tinh tế với mẹ
Ngài là Đức Maria khi trao phó bà cho người bạn tốt nhất của Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng sự phục vụ Triều Đại Thiên Chúa
đòi hỏi tất cả và ngay lập tức. Thiên Chúa bác bỏ những ưu tiên của
chúng ta: "Để tôi về chôn cất cha tôi trước đã... Để tôi từ biệt gia
đình trước đã..." Đó là những yêu cầu rất chính đáng. Thật vậy đó là
những Người rất nghiêm túc, đứng đắn, hiểu lý. Họ đã "lên kế hoạch" của
họ trước tiên, những công việc: của cá nhân tôi, kế đó là những công
việc của Thiên Chúa. Tôi vừa kết thúc năm học của tôi. Tôi dự trù lập kế
hoạch cho kỳ nghỉ hè: khoảng giữa tháng chín tôi sẽ tìm lại Thiên Chúa...
sau đó! Mỗi chúa nhật, nghỉ ngơi trước đã, giải trí trước đã, dành thì
giờ cho gia đình và bạn bè trước đã: sau đó... nếu còn thời gian hãy đi
dự thánh lễ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trước ngưỡng của mùa hè đang bắt đầu,
Đức Giêsu Kitô cảnh giác tôi về thời gian biểu của tôi! Thang giá trị
của con là gì'? Những điều cấp thiết của con là thứ bậc nào. Con đi tắm
biển trước đây phải không? Sức khỏe của con trước đã phải không? Hoặc là
trước tiên là điều chủ yếu? Thánh Phaolô mời gọi chúng ta "hãy đứng vững,
đừng mang lấy ách nô lệ một lần nữa" (Gl 5,1)</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>