File "14.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Thuong-nien/CN XI TN C/14.htm
File size: 22.74 KiB (23290 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XI-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa-Nhật-XI-thường-niên-Năm-C; Lòng-Chúa-thương-xót-Yêu-nhiều-tha-nhiều-tình-yêu-cứu-độ-kẻ-đột-nhậtp-khuyến-dụ-ta-sám-hối-ăn-năm;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XI-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XI thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
NGƯỜI ĐÀN BÀ TỘI LỖI NÀY LÀ AI?</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc358560668">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Suy niệm của Lm.
Văn Quy</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">I. TÌM HIỂU</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu truyện kể ở đây là đặc biệt của
thánh Luca</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Không được lẫn câu truyện thánh Luca kể
đây với một việc xức dầu ở nhà ông Simon tật phong kể trong Matthêu
26,6-13 và Marcô 14,3-9 và Ga 12,1-8</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Cũng không nên lẫn người tội lỗi này với
bà Maria quê ở Bêtania, ông Simon mời Chúa đến dự tiệc. Simon là một tên
rất thông thường của người Do Thái. Ông không phải là bạn thân Chúa; ông
không dành cho Chúa sự tôn kính thường lệ (c.44tt).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ông mời Chúa vì tò mò muốn có một quan
niệm về một nhân vật đã được thiên hạ đồn đãi rất nhiều.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Không thấy nói rõ việc xẩy ra ở đâu:
Capharnaum, hay Giêrusalem? Tên người đàn bà cũng không được nêu lên.
Chỉ biết là một người đời sống đã gây tai tiếng. Chắc cũng không phải là
kỹ nữ buôn son bán phấn, vì gái như thế không vào nhà người Biệt phái
được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nghe biết Chúa, biết lòng nhân hậu của
Chúa, bà hối tiếc đời sống, cương quyết đến với Ngài để được tha thứ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Bà vào trong phòng tiệc, những người dự
tiệc nằm trên những đi-văng, chân thò ra ngoài. Đến chỗ Chúa nằm, không
thấy Chúa đuổi, bà phần vui mừng, phần đau đớn vì tội lỗi, nước mắt tuôn
rơi trên chân Chúa, rồi bà lấy tóc dài của bà lau đi. Sau đó bà hôn chân
Chúa. Sau cùng bà đập bể một bình thuốc thơm quý giá đổ trên chân Chúa.
Bà nghĩ không xứng đáng đổ trên đầu. Bà không nói câu nào, nhưng cử chỉ
đã nói tất cả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa tỏ ra như chấp nhận việc đó, vì thế
ông chủ nhà nghĩ rằng Chúa Giêsu không phải là vị tiên tri: vì nếu Ngài
là tiên tri, thì âu là đã biết lòng người (1V 14,6; 2V 1,3; 5,24tt)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đây ông chủ nhà không hồ nghi về sự
thánh thiện của Chúa, mà nghi ngờ về sự biết rõ lòng con người. Vì thế,
Chúa Giêsu cho ông thấy rằng, Ngài thấu suốt ý nghĩ của ông, dầu rất
thầm kín.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu kể một dụ ngôn vắn tắt để dạy
ông chủ nhà một bài học. Kể dụ ngôn rồi Chúa lại đưa ra một kết luận
ngược với cái ý nghĩ của người ta. Vì thế các nhà chú giải không đồng ý
kiến với nhau về cách cắt nghĩa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đại khái dụ ngôn: <i>Hai con nợ, một
người nợ chủ 500 đồng, một người nợ 50. Chủ tha cho cả hai. Vậy người
nào sẽ yêu chủ nợ hơn? Ông Simon thưa: kẻ được tha nhiều. Chúa nhận câu
trả lời đúng.</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Vậy áp dụng vào trường hợp bà tội lỗi
này, lẽ ra Chúa phải kết luận “Tội bà rất nhiều đã được tha nếu bà đã
được yêu mến nhiều”. Những cử chỉ yêu mến tôn trọng rất nhiều của bà từ
khi bước vào nhà là vì bà đã được tha nhiều. Nhưng đây Chúa lại tuyên
bố: “Tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi vì bà đã yêu mến nhiều”. Theo
lời tuyên bố của Chúa: tình yêu của tội nhân thay vì là hiệu quả thì lại
là nguyên nhân sự tha thứ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Kết luận như thế để làm bài học rất quan
trọng cho Simon cũng như cho các người dự tiệc. Chúa tha tội không phải
không đòi hỏi một tâm tình nội tâm của tội nhân. Để được tha thứ, tội
nhân phải thống hối trước đã.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Bài học khác: Ông Simon biệt phái cũng
như nhóm biệt phái của ông hay tự phụ khinh chê tội nhân. Chúa cho ông
biết rằng: ông nhầm, tất cả mọi việc người đàn bà này làm đều chứng thực
lòng quý mến thực sự của bà. Chúa đã cảm thấy và cho ông Simon cảm thấy
như thế.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ông biệt phái này coi món nợ của mình
nhẹ. Ông đặt tin tưởng ở sự đạo đức của ông hơn là tin ở lòng thương xót
Chúa. Sự tự mãn đó không để chỗ cho lòng yêu mến Chúa. Yêu ít nên được
tha ít.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Sau khi đã cho Simon một bài học, Chúa
quay ra nói với người đàn bà tội lỗi: “Tội con đã được tha rồi”. Những
người ở đó ngạc nhiên; nhưng Chúa nhấn mạnh thêm bằng một nguyên tắc mới
Chúa đưa ra: “Đức tin con đã cứu con, con hãy về bình an”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Người đàn bà tội lỗi này là ai?</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Từ đời thánh Grêgôriô Cả (+604) một số
tác giả Tây phương hay đồng nhất hóa người đàn bà tội lỗi này với bà
Maria Madalêna và bà Maria quê ở Bêtania. Theo sự nghiên cứu rất kỹ
lưỡng của linh mục Holzmeister thì sự đồng nhất hóa đó không dựa trên
một truyền thống nào vững chắc, Đông cũng như Tây.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Có phải bà là Maria quê Bêtania, chị ông
Lagiarô, em bà thánh Matta chăng? Người ta đã lẫn hai người này vì câu
truyện thánh Gioan kể ở 12,1tt. Nhưng không được lẫn. Bà Maria xức thuốc
thơm Đức Giêsu ở Bêtania trước ngày Người chịu đau khổ. Đây sự việc xẩy
ra ở Galilê, vào đầu đời giảng giáo của Chúa. Đàng khác, chị ông Lagiarô
chưa bao giờ thấy kể là một tội nhân.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tinh thần hai cảnh khác hẳn nhau. Trong
thánh Luca tinh thần thống hối đứng đầu. Còn trong thánh Gioan chính là
sự báo trước việc chịu đau khổ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Có phải bà là Maria Madalêna
chăng?</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Có người dựa vào Luca 8,2 mà cho rằng
người đàn bà tội lỗi đây là Maria Madalêna, vì bà này đã được Chúa trừ 7
quỷ. Nói Chúa trừ 7 quỷ mà không nói là người tội lỗi. Vì thế không có
đủ lý để đồng nhất hóa hai người. Vả chăng tiếp sau câu truyện này,
thánh Luca nêu lên tên bà Maria Madalêna như là một nhân vật mới.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Vậy câu hỏi: người đàn bà tội lỗi này là
ai, vẫn chưa có câu trả lời. Nhưng mà không nên đồng hóa vô căn cứ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Những người phụ nữ theo giúp Chúa</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">
(8,1-3)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Một số phụ nữ tỏ lòng biết ơn Chúa đã
chữa cho khỏi bệnh, khỏi quỷ ám; đi theo giúp Chúa và ủng hộ Chúa bằng
tiền bạc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đây không phải là những người trước kia
tội lỗi trở lại, nhưng là những người đau ốm, hoặc bị quỷ ám được chữa
khỏi. Trong số có bà Gioanna vợ của ông Chouza, quản lý của vua Hêrôđê
Antipas. Ta phải đoán rằng gia đình này khá giả. Bà Suzanna, ta chỉ biết
tên mà không biết gì hơn về bà. Bà Maria quê thành Magdala, Chúa đã xua
đuổi 7 quỷ. Số 7 đây chỉ có nghĩa là tình trạng đau khổ thực sự và nặng
nề. Ngoài ra theo thánh Marcô và thánh Matthêu còn có một số bà khác
nữa, thí dụ bà Maria mẹ ông Giacôbê, và ông Giuse; bà Salomê mẹ hai con
ông Dêbêđê.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Các bà theo giúp Chúa và các Tông đồ.
Người đời bấy giờ không ai ngạc nhiên vì sự giúp đỡ này. Theo thánh
Jêrôme: “Đó là thói quen người Do Thái và cũng phù hợp với cựu tục của
dân tộc”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">II. ÁP DỤNG THỰC HÀNH</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Nhìn bên ngoài</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chỉ nhìn bên ngoài sự vật: ông Simon,
nhà biệt phái mời Chúa Giêsu ăn. Chúa Giêsu vào bàn tiệc với một số
khách được mời. Một người đàn bà có tiếng là tội lỗi, nhân cơ hội cũng
bước vào, theo tục Đông phương, cửa không đóng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Bà ta đã đối xử với Chúa rất tốt, khóc
lóc tràn trề, nước mắt chảy đầy chân Chúa, bà ta lấy tóc lau, rồi hôn đi
hôn lại chân Chúa; sau cùng lại đập bể bình thuốc thơm đổ trên chân
Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ba nhân vật được làm nổi bật: Simon,
người đàn bà tội lỗi và Chúa Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Xét đoán theo bên ngoài, Simon đã nhìn
mọi cái dưới khía cạnh xấu và theo hình thức bên ngoài. Xem ra ông có
lý. Ông chủ nhà không vấp phạm vì bà này là phụ nữ trắc nết, mà chỉ vấp
phạm vì xét đoán Chúa không phải là vị tiên tri như thiên hạ đồn. Nếu
Ngài là tiên tri ắt Ngài phải biết người đàn bà đó đáng khinh bỉ, một
tội nhân ai cũng biết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng điều mà ông Simon không biết là bà
này là một tội nhân đã được tha. Người đàn bà đó biết và Đức Giêsu đã
làm cho bà hiểu điều đó mà không cần nói ra.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Simon xét đoán một cách khắt khe người
phụ nữ này và Chúa Giêsu; cho bà là một đĩ tõa và cho Chúa không phải là
tiên tri. Trái lại, ông cho mình là người tốt, đáng kính, quảng đại,
lịch sự.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">Sự thật bên trong</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người đàn bà tội lỗi đã được tha hết
tội. Những cử chỉ bên ngoài chứng tỏ lòng yêu mến của bà đối với Chúa
nhiều, nên đã được tha nhiều và sự thực Chúa đã tuyên bố bà được tha mọi
tội lỗi dù nhiều đến đâu. Còn ông Simon bị khiển trách là đã quá sơ sài
trong những xã giao rất thường đối với Chúa. Hơn nữa, ông chỉ để trí xét
nét những cái nhỏ nhặt bên ngoài. Điều đó tỏ ra ông ít lòng yêu mến đối
với Chúa, nên Chúa tuyên bố: “Kẻ được tha ít thì yêu mến ít”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">Giáo huấn của Công Đồng Vatican II</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Lương tâm con người là tấm gương trong
sáng phản ảnh sự thánh thiện của Thiên Chúa. Nhưng lương tâm đó bị tội
lỗi làm lu mờ đi trước sự kêu mời vươn lên của Thiên Chúa. Chúa Kitô đến
để giải thoát lương tâm khỏi nô lệ tội lỗi. Ta hãy đọc lại tư tưởng của
Công Đồng Vatican II: “Con người khám phá ra tận đáy lương tâm một lề
luật mà chính con người không đặt ra cho mình, nhưng vẫn phải tuân theo,
và tiếng nói của lương tâm luôn luôn kêu gọi con người phải yêu mến và
thi hành điều thiện cũng như tránh điều ác. Tiếng nói ấy âm vang đúng
lúc trong tâm hồn của chính con người: hãy làm điều này, hãy tránh điều
kia. Quả thật con người có lề luật được Chúa khắc ghi trong tâm hồn.
Tuân theo lề luật ấy chính là phẩm giá của con người và chính con người
cũng sẽ bị xét xử theo lề luật ấy nữa. Lương tâm là tâm điểm sâu kín
nhất và là cung thánh của con người, nơi đây con người chỉ hiện diện một
mình với Thiên Chúa và tiếng nói của Ngài vang dội trong thâm tâm họ.
Nhờ lương tâm, lề luật được thực hiện trong sự yêu mến Thiên Chúa và anh
em, và được biểu lộ cách kỳ diệu. Trung thành với lương tâm, người Kitô
giáo liên kết với những người khác để tìm kiếm chân lý và giải quyết
trong chân lý biết bao vấn đề luân lý được đặt ra trong đời sống cá nhân
cũng như trong giao tiếp xã hội. Bởi vậy lương tâm ngay thẳng càng thắng
thế thì những cá nhân và cộng đoàn càng tránh được độc đoán mù quáng và
càng nỗ lực tuân phục những tiêu chuẩn khách quan của luân lý. Tuy
nhiên, lương tâm nhiều khi lầm lạc vì vô tri bất khả thắng, nhưng cũng
không vì thế mà mất hết phẩm giá. Nhưng không thể nói như vậy khi con
người ít lo lắng tìm kiếm điều chân và điều thiện cũng như khi vì thói
quen phạm tội mà lương tâm dần dần trở nên mù quáng…”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">(Hiến Chế Gaudium et Spes, số 16)</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>