File "06.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Thuong-nien/CN V TN C/06.htm
File size: 19.3 KiB (19766 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật V thường niên - Năm C;&nbsp; Mẻ Cá Lạ Lùng</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật V thường niên - Năm C;  Mẻ Cá Lạ Lùng"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật V thường niên - Năm C;  Mẻ Cá Lạ Lùng">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật 
	V thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">&nbsp;</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
	<i>
	<span lang="VI" style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	Như Hạ OP</span></i></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Thường ai cũng thấy tựa đề trên hàm chứa một mâu thuẫn tự bản chât. Tự 
		do và định mênh không thể nào dung hợp. Nhưng tại sao nhìn tự do như một 
		định mệnh ? </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		<br>
		Có nhiều mâu thuẫn vẫn tồn tại bên nhau như bóng với hình. Tự do tuyệt 
		đôi không thể tìm được trong hoàn cảnh hiện tại. Nhưng con người vẫn 
		luôn cảm thấy mình có tự do và vẫn mơ về tự do tuyệt đối đó. Nếu không 
		có tự do, con người không còn trách nhiệm. Luân lý cũng biến mất. Tự do 
		thực là một cám dỗ nguy hiểm, nhưng cũng là một cơ hội lớn để con người 
		xác định căn tính và đánh dấu mức trưởng thành nhân cách. Đúng là một 
		trò chơi đòi hỏi nhiều thông minh và can đảm.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		<br>
		<b>TRÒ CHƠI HAY TRỜI CHO</b></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Chúng ta không được hỏi ý kiến trước khi sinh ra. Do đó sự hiện hữu của 
		mình mới đây những giới hạn. Tự do gần như một mộng tưởng. Sinh ra đời 
		cũng như nhảy vào một cuộc chơi, giữa bao lựa chọn. Cuộc đời như một trò 
		chơi. Tất cả các bàn cờ đã bày sẵn. Dĩ nhiên cuộc chơi rất nhiều và phức 
		tạp. Nhiều người tưởng mình có thể đứng ngoài cuộc. Nhưng ngay cả nhũng 
		người sống cô đơn nhất, cũng đang chơi một trò chơi lớn bằng cả cuộc đời 
		mình. Người ta có quyền lựa chọn và phải chịu trách nhiệm về lựa chọn 
		đó. Lựa chọn nào cũng phải trả giá. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		<br>
		Hãy xem người con thứ trong Tin Mững Luca 15:11-32 đã trả giá thế nào. 
		Sống với cha mãi, anh cũng chán ngán với những tập tục năng nề. Anh 
		không thể sống thoải mái theo ước vọng tuổi trẻ. Anh mơ một khung trời 
		tự do. Anh sẽ vùng vẫy thỏa tình. Không bị lệ thuộc bất cứ khuôn sáo 
		nào. Hoàn toàn sống theo sở thích. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		<br>
		Nhưng thử hỏi lúc đó anh có hoàn toàn tự do không ? Dĩ nhiên tiền bạc đã 
		đem lại cho anh những trận cười thâu đêm suốt sáng. Anh tung mình vào 
		cuộc chơi với những hạng người nào ? Những tương quan ngang dọc trong 
		cuộc chơi đó chẳng lẽ không chi phối con người anh sao ? Nếu nhà cha anh 
		là một sân chơi, thì nơi đàng điếm cũng là một sân chơi. Khác nhau ở 
		chỗ, sân nào giúp anh phát triển tinh thần và thể xác, sân nào tạo ra 
		những tai nạn nguy hiểm, đưa anh tới một định mệnh tàn khốc. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		<br>
		Sân chơi nào cũng cần luật lệ. Luật lệ cũng chỉ là một phương tiện đạt 
		tới mục đích. Điều quan trọng là nhận định cho đúng bản chất, tác dụng 
		và hiệu lực của luật lệ thôi. Không phải luật lệ nào cũng giết chết tự 
		do. Chẳng hạn người nhạc sĩ sáng tác giữa một rừng luật. Luật âm nhạc 
		không trói chặt tâm hồn nghệ sĩ của anh. Trái lại càng giúp anh khám phá 
		muôn vàn kỳ diệu trong thế giới âm thanh. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		<br>
		Cuộc đời có nhiều sân chơi khác nhau. Mỗi sân chơi có luật riêng. Thử 
		tưởng tượng không luật lệ, sân chơi sẽ hỗn loạn và nhàm chán chừng nào. 
		Anh đã lựa chọn một sân chơi thoát ngoài vòng kiêm tỏa của thân phụ. Anh 
		muốn sống hoàn toàn đoạn tuyệt với quá khứ. Anh không cần đến tình 
		thương của ông nữa. Anh tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh đồng tiền. Đồng 
		tiền có thễ thay thế hay đúng hơn tạo nên tình yêu. Nói khác, anh mơ 
		tưởng đến một thiên đàng hạ giới. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		<br>
		Nhưng thực tế phũ phàng. Cuộc đời không buông tha anh. Trong cơn đói 
		khát, anh thấy mình bị tước đoạt tất cả. Anh không còn phải là anh giữa 
		bao cơn gào thét của bản năng căn bản nhất. Phẩm giá anh xuống thấp 
		nhất, ngang với loài heo. Anh đang trả giá cho lựa chọn của anh. Hạnh 
		phúc ngày xưa trở thành một giấc mơ hầu như không thể thực hiện. Anh mơ 
		về thời vàng son khi còn sống êm ấm dưới mái gia đình. Nhớ ngày xưa còn 
		bé thênh thang những bước chân chim. Lớn lên anh vui chơi với bạn bè. 
		Bao nhiêu dự phóng tuổi trẻ đã được thực hiện. Anh không thiếu một trợ 
		lực tinh thần và vật chất nào. Cha luôn ở bên cạnh. Anh vẫn có tự do mà 
		anh không biết. Tự do không phải là một thứ cây mọc ở trên mây. </span>
		</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		<br>
		Bước chân phiêu bạt chỉ dừng lại khi giấc mơ tuổi trẻ trở thành thực tế 
		phũ phàng. Anh mất tất cả những trợ lực cần thiết cho cuộc sống. Anh 
		muốn và thực sự quay đầu trở về nhà cha. Bây giờ anh chẳng dám mơ một 
		thứ tự do lãng mạn nữa. Địa vị làm con cao sang quá, anh không dám mơ 
		tới. Cao lắm anh chỉ mong đóng vai gia nhân, vì làm gia nhân anh không 
		lo chết đói. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Nhưng thực tế khác xa với mộng tưởng. Nếu thực tế chua chát của cuộc đời 
		đã dạy anh những bài học đích đáng, thì thực tế của tình cha bao dung đã 
		kéo anh về với bầu khí tự do của gia đình. Tình yêu không phải là một 
		trò chơi, nhưng là một của Trời cho con người. Tự do không thể kiếm thấy 
		ngoài tình yêu. Lý do không tình yêu, mọi sự xáo trộn. Hoàn cảnh ngặt 
		nghèo khiến anh không thực hiện nổi giấc mơ nhỏ bé tầm thường nhất. Vì 
		anh không thể kiếm thấy tình yêu nơi môi trường đàng điếm, một nơi chỉ 
		sống dựa trên tiền bạc, thủ đoạn. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		<br>
		Bởi thế như mọi thực tại trần gian khác, tự do cũng có giới hạn. Đúng 
		hơn, cũng như tình yêu, tự do phải được thực hiện trong một hoàn cảnh 
		nhất định. Không thể có thứ tự do vô điều kiện. Không hội đủ điều kiện, 
		không thể hưởng được không khí tự do. Tự do không thể có một chiều kích 
		khác biệt với những thực tại chung quanh. Thực tế tự do cũng chỉ là một 
		đặc tính của con người. Tự do không thể có chiều kích tuyệt đối trong 
		một cõi tương đối như trần gian. Mặt trái của tự do là trách nhiệm. Nếu 
		tự do có nghĩa muốn làm gì thì làm, chúng ta sẽ lâm vào ngõ bí của một 
		định mệnh khắc nghiệt, không lối thoát. Chỉ có một lối thoát duy nhất, 
		đó là Đức Giêsu Kitô. Thật vậy, Thánh Phaolô quả quyết : &quot;Chính vì để 
		chúng ta được tự do mà Chúa Kitô đã chết vì chúng ta&quot; (Gl 5:1).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		<br>
		<b>LỐI THOÁT KHỎI ĐỊNH MỆNH</b></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Con người dù mạnh tới đâu cũng phải dừng lại trước sức mạnh tử thần, vì 
		họ chỉ &quot;giết được thân xác mà không giết được linh hồn&quot; (Mt 10:28). Ngày 
		xưa vua Gia Long tưởng quyền hành bao trùm cả cõi âm ty, nên dã lấy sọ 
		Quang Trung bỏ vào nhà vệ sinh. Lối trả thù ti tiện đó càng làm mọi 
		người phỉ nhổ, chứ không chứng tỏ chút uy quyền nào. Càng tìm cách biểu 
		dương quyền lực, nhà vua càng trở thành bất lực. Thiên Chúa rất khác. Để 
		trả oán cho những người đã không sống đúng với sứ mạng và ơn gọi của 
		mình, Người &quot;có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục&quot; (Mt 10:28). 
		Thật vô cùng khủng khiếp, quyền uy Thiên Chúa bao trùm cả đời này lẫn 
		đời sau. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		<br>
		Quyền sinh tử nằm trong tay Thượng đế. Thực tế ít ai ý thức được quyền 
		bính vô cùng lớn lao đó. Thiên Chúa ẩn mình và vô cùng kiên nhẫn. Thiên 
		Chúa quan phòng tất cả vạn vật trong thượng trí và tình thương. Chỉ khi 
		nào gặp biến cố phi thường, con người mới biết run sợ trước Đấng Hóa 
		Công. Người ít khi dùng quyền để đe dọa con người. Trái lại, thực tế 
		Người dùng quyền bính để bảo vệ, xây dựng và cứu giúp hơn là phá đổ.
		</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		<br>
		Thiên Chúa quan tâm đến con người vì con người là một giá trị siêu việt, 
		một kiệt tác do thượng trí và tình yêu Người dựng nên. Chính vì yêu 
		thương, Thiên Chúa đã mạc khải tất cả cho con người nơi Người Con Chí 
		Ai. Lời Mạc khải đó chính là Đức Giêsu Kitô, Đấng đã đến kêu gọi con 
		người hợp tác trong việc loan báo Tin Mừng cứu độ cho muôn dân. </span>
		</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		<br>
		Lời mời gọi đó hoàn toàn tự do. Khi chấp nhận lời mời gọi ấy, con người 
		sẽ nghiệm thấy Thiên Chúa thực sự dễ thương. Người là Cha nhân ái, luôn 
		chăm sóc đến từng người. Chúa Giêsu nói rõ : &quot;Hai con chim sẻ chỉ bán 
		được một xu phải không ? Thế mà không một con nào rơi xuống đất ngoài ý 
		của Cha anh em. . . Vậy anh em đừng sợ, anh em còn quý giá hơn muôn vàn 
		chim sẻ.&quot; (Mt 10:29-31) Nếu đối với mọi người, Chúa còn chăm lo đến thế, 
		thì đối với ai được Chúa sai đi làm chứng và rao giảng Tin Mừng, Người 
		sẽ đối xử thế nào ? Họ đã dám công bố lời Chúa bất chấp mọi gươm giáo, 
		đã lấy thân cản lối bạo lực để ánh sáng Tin Mững chiếu soi khắp cõi, thì 
		Đức Kitô cũng sẽ đem thân che chở họ trước vẻ uy nghiêm vô cùng của 
		Thiên Chúa trong ngày phán xét. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		<br>
		Nói khác, họ đã tìm được một lối thoát khỏi định mệnh khắc nghiệt, vì 
		Đức Kitô đã hứa : &quot;Phàm ai tuyên bố nhận Thày trước mặt thiên hạ, thì 
		Thày cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thày, Đấng ngự trên 
		trời&quot; (Mt 10:32). Được Đức Kitô bao che trước nhan Chúa Cha, tức được 
		một bảo đảm, một chỗ dựa vững chắc nhất. Dù quá khứ có nặng nề tới mấy, 
		nghe lời bảo đảm ấy, tự nhiên ta thấy an tâm. Dù Cha có là Đấng Chí 
		Công, chúng ta cũng không lo sợ. Dưới ánh mắt Người,không có gì đẹp bằng 
		dung nhan Con Chí Ai. Nhìn thấy Người Con duy nhất đó, Chúa Cha sẽ quên 
		hết mọi ưu phiền do tội lỗi loài người gây nên. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		<br>
		Có người cha nào dễ thương hơn Thiên Chúa ? Người chăm lo đến mỗi người 
		chúng ta, đến nỗi &quot;ngay sợi tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi&quot; 
		(Mt 10:30). Người vạch ra cho ta một lối thoát khỏi định mệnh. Đúng là 
		dáng điệu của một người cha. Chúa khuyến khich chúng ta can đảm ngẩng 
		đầu lên, cương quyết không chịu khuất phục trước cường quyền. Bạo lực ép 
		buộc con người làm những chuyện tồi bại, hèn nhát, phản lương tâm, luân 
		lý. Thực tế họ chỉ giết được thân xác, hoàn toàn bó tay trước sức mạnh 
		tinh thần. Nhưng con người đâu phải chỉ là thân xác. Bạo lực không thể 
		khống chế sức mạnh tinh thần. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		<br>
		Cha chúng ta chỉ cho chúng ta một lối thoát. Lối thoát đó chính là can 
		trường rao giảng Tin Mừng và làm chứng cho Chúa trong cuộc sống hằng 
		ngày. Khi thoát khỏi nanh vuốt tử thần, vào sống trong nhà Chúa, chúng 
		ta sẽ được thừa hưởng tất cả bầu khí tự do và hân hoan của con cái Chúa, 
		vì &quot;Nước Chúa là sự công chính, bình an và hoan lạc trong Thánh Thần&quot; 
		(Rm 14:17). Đấng sẽ mạc khải tất cả sự thật (xc Ga 16:13) và&quot;sự thật sẽ 
		giải thoát anh em&quot; (Ga 8:32). </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">
		<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		<br>
		Bởi đó tự do là một hồng ân. Nếu hiểu định mệnh là chương trình Thiên 
		Chuá quan phòng mọi việc trong vũ trụ, thì tự do cũng không thể nằm 
		ngoài định mệnh đó. Trong chương trình đó, Thiên Chúa đã muốn bản chất 
		con người là tự do. Không một giá trị nhân bản đích thực nào có thể được 
		tạo lập trong một môi trường mất tự do. Nhưng tự do chỉ có thể đem lại 
		hạnh phúc thực sự khi được xây dựng trên nền tảng chân lý. Đó là định 
		luật thiên nhiên. Chống lại định luật thiên nhiên là đi ngược với thánh 
		ý Thiên Chúa. Hi vọng những người chủ trương tôn sùng tự do lương tâm 
		tuyệt đối khám phá được nét hòa hợp tuyệt vời giữa tự do và chân lý để 
		bảo đảm cho hạnh phúc hiện tại và cuối cùng của nhân loại. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px">&nbsp;</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net">
	<img border="0" src="../../../LOGOtinmung.gif" width="72" height="43"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../LOGOtinmung2.gif" width="72" height="43"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager