File "12.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Thuong-nien/CN IV TN C/12.htm
File size: 14.49 KiB (14842 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật IV thường niên - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật IV thường niên - Năm C; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật
IV thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
LOẠI BỎ NGÔN SỨ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc252195192">
<span style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif; font-style:italic; font-weight:400">McCarthy</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Suy
Niệm 1. BỊ NGƯỜI THÂN YÊU LOẠI BỎ</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Sau
nhiều năm rời bỏ ngôi làng nơi ông đã chào đời ở Transkei, Nelson Mandela đã
trở về thăm quê hương. Lúc bấy giờ ông đã là một luật sư và sống ở
Johannesburg. Sau này ông đã viết về cuộc thăm viếng đó: “Không có gì giống
như khi ta trở về một nơi vẫn không thay đổi để tìm lại những con đường
trong đó chính bạn đã đổi thay. Chốn cũ tiếp tục như trước đây, không đổi
khác với khi tôi lớn lên ở đó. Nhưng tôi nhận ra rằng quan điểm của tôi và
thế giới quan của tôi đã tiến triển”. Thật vậy, ông đã nói điều đó đúng lúc
ông trở về quê hương, ông không thể sống ở đó nữa – nó trở nên quá nhỏ đối
với ông.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Đức
Giêsu đã trở lại Nadaret và với dân làng. Người đã lớn lên ở giữa họ. Người
cũng muốn đem lại cho họ những ơn ích của Người. Họ là những người biết rõ
Người. Hẳn bạn nghĩ rằng họ sẽ đánh giá Người cao nhất. Đáng buồn là họ
không tin Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Quang
cảnh mà bạn có về một nhà thờ lớn thì một khoảng cách rất khác với quang
cảnh khi bạn ở thật gần. Từ một khoảng cách, ngôi nhà thờ đứng rực rỡ trong
khung cảnh xung quanh. Bạn có thể nhìn thấy những đường nét, hình thể và vẻ
đẹp của nó. Nhưng khi ở thật gần, bạn thấy toàn là bụi bẩn và rạn nứt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Một
điều tương tự xảy ra với người ta. Một người không bao giờ là một anh hùng
với những người thân. Một thiên tài dường như không được chính bạn bè mình
khám phá. Những người ở gần phải chịu đựng vì các khuyết điểm và giới hạn
quá rõ ràng. Những người ở xa, trái lại, được sự quý trọng cổ vũ vì chỉ
những đức hạnh của người ấy được thấy rõ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Nhưng
điều đã xảy ra với Đức Giêsu ở Nadaret còn sâu xa hơn thế. Không phải chỉ vì
họ không đánh giá đúng Đức Giêsu. Họ khước từ Người. Tại sao? Bởi vì Người
đã chỉ ra sự thiếu đức tin của họ và nói với họ rằng dân ngoại còn cởi mở
với Thiên Chúa hơn họ. Những ơn ích từ lời hứa trong Giao Ước không có ý
nghĩa là tất cả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Đức
Giêsu đã chịu đựng số phận của mọi ngôn sứ –bị dân của Người khước từ. Lời
ngôn sứ không phải để làm vui lòng người ta, nhưng để nói lên sự thật mà
người ta không muốn nghe, sự thật mà người ta thường che đậy. Nhưng động lực
khiến Đức Giêsu nói lên sự thật là lòng thương xót của Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Người
phải làm gì? Hẳn Người có thể nói: “Tôi đã chán họ! Tôi đã chán mọi người.
Vì vậy tôi sẽ rút lui vào một cái lều trong rừng và để cho cỏ dại mọc quanh
trên mặt đất”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Hoặc
Người có thể nói: “Họ muốn gì nào?”. Và khi đã tìm ra điều họ muốn, Người có
thể xúc tiến cho họ điều đó. Nhưng trong trường hợp này, ơn đặc biệt mà
Người muốn cho họ và họ hết sức cần sẽ bị bỏ mất.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Sau
cùng, Người có thể cố gắng tìm ra một số ít người sẵn sàng đón nhận điều
Người muốn cho họ. Nếu Người tìm được ít người đó. Người có thể cho họ điều
đó tuỳ theo khả năng họ đón nhận. Đó là điều Người đã chọn để thực hiện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Bị
những người thân quen của mình khước từ là một việc tổn thương sâu sắc. Đức
Giêsu đã đau buồn bởi những điều đã xảy đến với Người ở Nadaret, nhưng Người
đã không trở nên cay cú và chôn vùi những ân huệ của Người. Người đã làm
điều Người có thể làm cho những kẻ đã tin Người ở Nadaret, và rồi Người mang
những ân huệ của Người đi nơi khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Suy
Niệm 2. SỰ ƯU TIÊN CỦA ĐỨC MẾN</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Có một
dây liên kết giữa đức tin và đức mến. Có một câu chuyện minh hoạ cho điều ấy
nói về George Herbert, một thi sĩ Anh quốc, một linh mục và nhạc sĩ nghiệp
dư. Một ngày nọ, trên đường đi đến một buổi họp về nhạc với một số bạn bè,
ông gặp một người nghèo bị ngã ngựa. Cả hai, người và ngựa lâm vào cảnh hiểm
nghèo và cần gấp sự giúp đỡ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Herbert cởi áo dài tu sĩ và giúp cho người ấy ra khỏi lưng ngựa và đứng dậy
trước khi lên ngựa trở lại. Rồi ông cho người nghèo ấy một món tiền để mua
nước giải khát cho cà người và ngựa. Sau đó, ông lại tiếp tục cuộc hẹn gặp
bạn bè.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Dĩ
nhiên, ông đã giữ cho mình rất sạch sẽ và chỉnh tề. Vì thế khi ông quay lại
với đôi tay bẩn và áo quần dính đầy đất, các bạn ông kinh ngạc. Nhưng khi
ông nói với họ về nguyên nhân của điều đó, một người bạn tỏ ý không tán
thành việc ông để mình liên luỵ vào một việc dơ bẩn như thế.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Nhưng
ông đáp lại: “Suy nghĩ về điều tôi đã làm sẽ giống như âm nhạc đến với tôi
lúc nửa đêm. Nếu bỏ đi nó sẽ tạo ra một sự bất hoà trong ý thức của tôi. Bởi
vì nếu tôi bắt buộc phải cầu nguyện cho mọi người trong cơn hoạn nạn, thì
chắc chắn rằng tôi bắt buộc phải đi xa hơn là thực hành những gì tôi cầu
nguyện”. Rồi ông nói tiếp: “Giờ đây, chúng ta so dây đàn đi”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Trong
Bài đọc 2 hôm nay, thánh Phaolô cho chúng ta một mô tả đẹp nhất về đức mến
từ trước tới nay. Ngày nay tình yêu (đức mến) là từ ngữ được dùng nhiều
nhất. Nhưng điều mà nền văn hoá chúng ta gọi là tình yêu trong các bản nhạc
và phim ảnh thường không có gì là tình yêu cả, nó là sự đối lập của tình
yêu. Nó chỉ là ước muốn làm chủ hoặc chiếm hữu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Ngày
nay có nhiều người hoài nghi về sự hiện hữu của tình yêu chân chính. Họ
không tin có lòng nhân ái nào mà không bị hoen ố bởi tư lợi. Một lý do của
điều ấy là ngày nay chúng ta có sự hiểu biết tốt hơn về tính chất phức tạp
trong bản chất con người và sự pha tạp của nhiều động lực đàng sau mỗi việc
chúng ta làm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Thánh
Phaolô hiểu rõ những động lực pha tạp đàng sau những việc người ta làm. Ông
hiểu người ta có thể thực hiện những hy sinh to lớn như thế nào, dù rằng
những hy sinh không có giá trị bởi vì những động lực để thực hiện chúng đều
do tư lợi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Nhưng
thánh nhân vẫn tin vào khả hữu của đức yêu thương và đó là trung tâm điểm
của người Kitô hữu. Điều mà ông đề nghị trong sự mô tả đức yêu thương rõ
ràng là một lý tưởng. Một lý tưởng giống như một ngôi sao. Dù chúng ta không
bao giờ có thể đạt đến, nó vẫn luôn hướng dẫn chúng ta. Nhưng điểm chính yếu
mà thánh Phaolô đưa ra là sự ưu tiên của đức yêu thương trong đời sống của
một Kitô hữu. Chúng ta phải sẵn sàng chấp nhận sự yếu đuối và thất bại của
chúng ta mà không tức giạn và thất vọng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Khi
được đức yêu thương chiếm hữu, người ta sẽ được tràn đầy quyền năng mà người
ta không thể từ chối, đó là quyền năng làm bất cứ việc gì, đương đầu với bất
cứ điều gì, chịu đựng bất cứ việc gì cho con người hoặc sự việc mà người ta
yêu mến.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Yêu
thương, nhân từ, bác ái, làm việc vì người khác –đó là những phẩm chất chủ
yếu. Đức yêu thương không bao giờ phai tàn! Những sự việc khác phai nhạt và
qua đi, nhưng đức yêu thương tồn tại mãi. Nếu một người yêu thương thật sự
thì người ấy cũng có được mọi nhân đức khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Đức
tin, đức cậy và đức yêu thương (đức mến) là ba nhân đức lớn. Chúng còn mãi
nhưng lớn nhất là đức yêu thương. Mọi sự việc qua đi, nhưng lời nói yêu
thương, việc làm yêu thương không bao giờ qua đi.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>