File "11.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Thuong-nien/CN III TN C/11.htm
File size: 16.92 KiB (17328 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật III thường niên - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật III thường niên - Năm C; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật
III thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
MÙA XUÂN XỨ GALILÊ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc251438148">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của William
Barclay</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">LỜI GIỚI THIỆU CỦA MỘT SỬ GIA</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Lời mở đầu của Luca rất độc đáo vì trong cả
ba sách Phúc Âm đầu tiên, đây là chỗ duy nhất có chính tác giả bước lên sân
khấu và dùng đại từ “Tôi”. Trong đoạn Kinh Thánh này có ba điều cần chú ý:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">1. Đây là một trong những mẫu văn chương Hy
Lạp đẹp nhất trong Tân Ước. Luca đã dùng cách giới thiệu sách các đại sử gia
Hy Lạp quen dùng. Herodotus, một tác giả nổi tiếng về lịch sử Hy Lạp đã mở
đầu cuốn sách của ông như sau: “Đây là những sưu tầm của Herodotus thành
Halicarnassus”. Về sau, có một sử gia khác là Dionysius ở thành
Halicarnassus viết thư sau ở đầu cuốn sách của ông: “Trước khi bắt đầu viết,
tôi đã thu thập tài liệu, một phần do lời tường thuật của những người thông
thái tôi từng quen biết”. Khi bắt đầu viết sách Phúc Âm, Luca đã tuân theo
những khuôn mẫu cao nhất và bằng một giọng văn Hy Lạp sáng sủa nhất.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Dường như ông đã tự nhủ: “Mình đang tường
thuật một truyện vĩ đại nhất thế giới, nên chỉ những gì tuyệt hảo mới xứng
hợp với chuyện này”. Có một số bản cổ đã thực là những sản phẩm tuyệt vời,
viết bằng mực bạc trên nền vải điều, và người ký lục, khi viết đến danh
Thiên Chúa hay Chúa Giêsu thì viết bằng chữ vàng. Tiến sĩ Boreham kể về một
người thợ già, mỗi đêm thứ sáu, chọn sẵn những đồng tiền mới nhất, sáng nhất
để dâng ở nhà thờ vào ngày Chúa nhật. Sứ giả, viên ký lục và người thợ nói
trên đều chung một ý tưởng là chỉ có những gì tốt nhất mới xứng đáng cho
Chúa Giêsu. Bao giờ họ cũng muốn dâng điều tốt nhất của mình cho Đấng Tối
Cao.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">2. Điều rất có ý nghĩa là Luca không thoả
mãn với các sách đã chép về Chúa Giêsu. Ông phải viết một cuốn sách về Ngài.
Tôn giáo thật không phải là một thứ gì nghe qua người khác. Đó phải là một
khám phá cá nhân. Tiến sĩ Gossip của đại học Trinity ở Glasgow thường nói
rằng bốn sách Phúc Âm đều quan trọng, nhưng mỗi người cần phải vượt qua đó
để tới Phúc Âm của kinh nghiệm cá nhân.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">3. Hiếm có đoạn Kinh Thánh nào chiếu toả như
tia sáng về tính cách linh cảm của Kinh Thánh đến thế. Không ai phủ nhận
Phúc Âm Luca là sách được Chúa linh hứng, tuy vậy ông đã bắt đầu bằng lời
quả quyết: đó là một công trình nghiên cứu rất kỹ lưỡng. Ơn linh hứng không
ban cho một tâm trí lười biếng, chỉ biết ngồi khoanh tay chờ đợi, nhưng cho
tâm trí nào biết suy nghĩ, tìm tòi, nghiên cứu. Ơn linh hứng thật chỉ đến
khi trí não tra cứu của con người gặp Thánh Linh mặc khải của Thiên Chúa.
Lời Chúa được ban ra, nhưng chỉ cho nhưng người biết tìm kiếm Lời ấy mà
thôi. “Hãy tìm sẽ gặp” (Mt 7,7).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">MÙA XUÂN XỨ GALILÊ</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu vừa rời khỏi hoang địa, Ngài liền
phải đối diện với một quyết định khác. Ngài biết giờ hành động của Ngài đã
đến, Ngài đã xác định phương cách rồi, bây giờ Ngài phải bắt đầu tại đâu?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">1. Ngài bắt đầu tại Galilê.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Galilê là một vùng đất phía Bắc xứ
Palestine, rộng chừng 80km từ Bắc xuống Nam và 40km từ Đông sang Tây. Galilê
có nghĩa là vòng tròn, phát xuất từ chữ Galil trong tiếng Do Thái. Người ta
gọi thế bởi vì vùng đất ấy được vây bọc bởi các nước ngoại bang. Chính vì
thế mà Galilê luôn bị các thứ ảnh hưởng thâm nhập và đã trở thành phần đất
tân tiến, ít bảo thủ. Đó là một vùng đông dân cư nhất của xứ Do Thái. Sử gia
Josephus, người đã có lần làm thống đốc tại vùng này cho biết rằng miền đó
có 204 làng hoặc thành, làng nào cũng có số dân không dưới 15.000. Hầu như
khó tin rằng Galilê có thể lên tới ba triệu dân. Đó là vùng đất phì nhiêu lạ
thường. Một tục ngữ đã phản ánh điều này: “nuôi một vạn cây ôliu ở Galilê
còn dễ hơn nuôi một đứa con ở xứ Giuđê”. Khí hậu rất tốt và nước uống dư dật
khiến Galilê trở thành một vườn cây của xứ Palestine. Danh mục các loại cây
mọc ở đó chứng tỏ đất rất tốt: cây nho, ôliu, vả, giẻ, hồ đào, thông, cọ, bá
hương, trắc, dầu thơm, thông các loại, sung, dương, sim, anh đào, thạch lựu,
chanh, trúc đào… Chính người Galilê là những người vùng cao của xứ
Palestine. Josephus nói về những người Galilê rằng: “họ chuộng sự mới mẻ,
bản tính họ thích đổi thay, và chỉ thích nổi loạn. Nếu có lãnh tụ nào đứng
ra khởi xướng một cuộc nổi dậy là họ sẵn sàng theo ngay. Họ dễ nóng giận và
ưa tranh cãi”. Người ta thường nói: “Người Galilê không bao giờ thiếu can
đảm”, “người Galilê mê tìm danh tiếng hơn là tìm lợi lộc”. Chúa Giêsu đã bắt
đầu sự vụ tại một nơi như vậy. Đó là đất của Ngài, nơi đó đem đến cho Ngài –ít
ra lúc ban đầu- một số thính giả biết đón nhận và say sưa với sứ điệp của
Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">2. Ngài đã bắt đầu trong hội đường.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Hội đường là trung tâm đời sống tôn giáo ở
xứ Palestine. Trong nước chỉ có một Đền Thờ, nhưng luật quy định rằng hễ ở
đâu có mười gia đình Do Thái thì ở đấy phải có một hội đường, và như thế ở
trong mỗi thành, mỗi làng, dân chúng nhóm họp thờ phượng trong hội đường.
Không có tế lễ trong hội đường. Đền Thờ mới là nơi để dâng của lễ, hội đường
chỉ để giảng dạy. Làm thế nào Chúa Giêsu có thể vào hội đường và làm sao khi
Ngài chỉ là thường dân, một thợ mộc ở Nagiarét, có thể giảng dạy tại đó?
Nghi thức thờ phượng ở hội đường có ba phần:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">a. Phần thờ phượng bằng cầu nguyện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">b. Phần đọc Kinh Thánh. Có bảy người trong
cộng đoàn đứng lên đọc. Vì họ đọc bằng tiếng Do Thái cổ là ngôn ngữ đại đa
số dân chúng không còn hiểu nữa, nên phải có các thầy Targum giúp dịch sang
tiếng Aram hay Hy Lạp. Khi đọc luật thì mỗi lần một câu, còn đọc sách ngôn
sứ thì mỗi lần đọc ba câu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">c. Phần giảng dạy. Tại hội đường không có
chức vụ giảng chuyên nghiệp, cũng không có một người biệt riêng để giảng dạy.
Vị chủ tịch hội đường sẽ mời một nhân vật đặc biệt nào đó có mặt trong giờ
họp nói mấy lời, sau đó tới giờ thảo luận. Như vậy Chúa Giêsu mới có cơ hội
tham gia tại đó và toà giảng ở đó đã mở cửa cho Ngài vào giai đoạn này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">3. Đoạn Kinh Thánh cho biết mọi người đều
khen ngợi Ngài.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Giai đoạn Chúa Giêsu đang thi hành sứ vụ đây
được gọi là Mùa Xuân xứ Galilê. Ngài đã đến đó như một luồng gió từ Thiên
Chúa. Phe đối lập chưa xuất đầu lộ diện, lòng người còn đang khao khát lời
hằng sống và dân chúng chưa nhận thức được Ngài sẽ đụng chạm mạnh mẽ như thế
nào tới niềm tin chính thống đương thời. Rao giảng một sứ điệp đã được thai
nghén kỹ càng bao giờ cũng thu hút được thính giả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Một trong những nơi thăm viếng đầu tiên của
Chúa Giêsu là Nagiarét, quê nhà của Ngài. Nagiarét không phải là một làng,
nó được gọi là một polis, nghĩa là một thành hay một thị trấn, và có thể có
tới 20.000 dân. Nagiarét toạ lạc trong một vùng đất của sườn đồi núi Galilê
gần cánh đồng Gitrien. Chỉ cần leo lên đỉnh đồi vượt cao trên mặt thành là
có thể thấy toàn cảnh bao la hàng dặm chung quanh đó. George Adm Simth diễn
tả phong cảnh từ trên đỉnh đồi như sau: Lịch sử của dân Israel mở ra trước
mắt chúng ta. Kia là cánh đồng Esdraelon, nơi Đêhôra và Barac đã chiến đấu,
nơi Ghêđêon đã thắng trận vẻ vang, nơi Saulê đã thảm bại và chính nơi này
Giôsia đã bị giết trong chiến trận. Kìa là vườn nho của Nabôt, chỗ Giêhu
giết Giêsabên, kìa nữa là đất Sunem, nơi ngôn sứ Elia đã sống, kìa là núi
Cácmen, nơi Êlia đã đánh trận oanh liệt với các tiên tri Baan, và xanh xanh
ở đằng xa là Đia Trung Hải và các hải đảo! Nhưng không phải chỉ có lịch sử
Israel ở đó mà lịch sử thế giới cũng mở ra trên đỉnh đồi Nagiarét. Có ba
đường lớn vây quanh Nagiarét. Có con đường từ phía Nam đưa các khách hành
hương lên Giêrusalem. Có con đường lớn dọc bờ biển để đưa những đoàn thương
gia chở nặng hàng hoá từ Ai Cập lên tới Đamas. Có con đường lớn đi về Phương
Đông, cho những đoàn doanh thương từ Ai Cập đến, và cũng có những đoàn quân
viễn chinh Rôma tiến về các biên giới miền Đông của đế quốc. Thật sai lầm
nếu nghĩ rằng Chúa Giêsu lớn lên tại một nơi hẻo lánh; Ngài lớn lên trong
một thành có tầm cỡ lịch sử và có các trục lộ giao thông của thế giới chạy
qua ngay trước ngõ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng tôi đã phác hoạ giờ thờ phượng tại hội
đường và đoạn sách này cho ta thấy cả một bức tranh sống động về hoạt động
phụng vụ ở đó. Không phải Chúa Giêsu cầm một quyển sách, vì thời đó mọi sự
được viết trên những cuộn da. Ngài đã đọc Is 61. Trong câu 20, bản dịch King
James đã nói sai về “kẻ giúp việc”. Thực ra vị này là một viên Chazzan đảm
nhiệm nhiều thứ công tác. Ông có bổn phận lấy ra và cất vào những cuộn Kinh
Thánh, có bổn phận giữ cho hội đường sạch sẽ, có bổn phận thổi ba hồi kèn
bạc từ trên nóc hội đường loan báo ngày Sabat, ông cũng là giáo viên trong
trường học của vùng ấy nữa. Câu 20 nói rằng Chúa Giêsu ngồi xuống, khiến ta
có cảm tưởng Ngài đã làm xong công việc. Thực ra, Ngài sắp sửa bắt đầu, vì
diễn giả ngồi mà giảng và các rabi cũng ngồi khi giảng dạy (do tục lệ này mà
chúng ta thường nói ghế của giáo sư).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta cần để ý tới hai điều:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">1. Chúa Giêsu có thói quen vào hội đường vào
ngày Sabat. Tại đó hẳn có nhiều điều Ngài hoàn toàn không đồng ý và làm Ngài
cảm thấy khó chịu, nhưng Ngài đã đến đó. Việc thờ phượng tại nhà hội có thể
có nhiều thiếu sót, nhưng Chúa Giêsu không bao giờ bỏ qua hiệp thông với dân
Chúa bằng thờ phượng trong Ngày của Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">2. Đọc lại đoạn Kinh Thánh trong Isaia mà
Chúa Giêsu đã đọc hẳn chúng ta nhận thấy sự khác biệt giữa Chúa Giêsu với
Gioan Tẩy Giả. Gioan giảng về tai hoạ, và khi nghe sứ điệp của ông, người ta
phải rùng mình kinh sợ. Còn Chúa Giêsu đem Phúc Âm-Tin Mừng đến. Chúa Giêsu
biết cơn thịnh nộ của Thiên Chúa, nhưng bao giờ cũng là thịnh nộ do tình
thương.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>