File "04.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Mua-Vong-Giang-Sinh/Tuan I MV/04.htm
File size: 19.01 KiB (19471 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật I Mùa Vọng - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật I Mùa Vọng - Năm C; Ngày đại họa; Ngày tận thê; Tỉnh thức và cầu nguyện; Hãy nhìn đường; Đứng thẳng và ngẩng đầu; tỉnh thức; Hãy nhìn đường; Cuộc sống tỉnh thức;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật I Mùa Vọng - Năm C"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="498" cellspacing="15" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr>
<td width="466"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật I Mùa Vọng - Năm C</font></td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>
SỐNG TRONG MỘT THẾ GIỚI MAU QUA</b></td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc341711676">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Fiches Dominicales</span></a></td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">SỐNG TRONG MỘT THẾ GIỚI MAU QUA <br>
HÃY TIN RẰNG MỘT THẾ GIỚI MỚI ĐANG ĐẾN</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">1. Qua lời lẽ kinh hoàng của lối văn
Khải Huyền…</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bài Phúc Âm hôm nay giống như trích đoạn
song hành trong Phúc Am Máccô mà ta đọc vào Chúa nhật 33 thường niên năm
B. Trước vẻ đẹp hùng vĩ và tráng lệ của Đền Thờ Giêrusalem, các môn đệ
không ngớt lời trầm trồ khen ngợi và muốn Thầy mình cùng chia sẻ lòng
thán phục, thì Đức Giêsu lại nhân cơ hội này nói lên một bài dài về con
đường dẫn đến cuộc giải thoát.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lời lẽ của bài diễn từ có thể gây kinh
hoàng cho con người thời nay, nhưng lại rất quen thuộc với những người
sống cùng thời với Đức Giêsu. Đó là lối văn bàng bạc trong từng trang
Kinh Thánh mà người ta thường sử dụng để củng cố lòng tin của các tín
hữu trong những giờ phút gian truân khốn khó: lối văn “Khải Huyền” muốn
“vén bức màn” (đó là nghĩa của từ “apocalypse” = mạc khải) để hé mở cho
ta thấy rằng mặc dầu sự thể bên ngoài có trắc trở thế nào, thì Thiên
Chúa vẫn đang âm thầm hoạt động ngay trong hoàn cảnh đó. Việc mô tả quá
quen trong lối văn chương này – “mặt trời ra tối tăm”, “mặt trăng không
còn chiếu sáng”, "các vì sao từ trời rơi xuống”, “các quyền lực trên
trời bị lay chuyển”... chỉ là một cách loan báo cuộc chiến thắng cuối
cùng của Chúa vào ngày tận cùng của lịch sử.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thể văn của bài diễn từ và ngay cả từ
“Khải Huyền” đều là điều kỳ bí đối với độc giả thời nay - Hugues Cousin
nhìn nhận: từ “Khải Huyền” do từ Hy Lạp apocalypsis có nghĩa là “vén
màn” cho thấy điều bí mật ẩn khuất bên trong. Tại sao “vén màn” những
biến cố liên quan tới Cánh Chung, những biến cố đi theo liền sự sụp đổ
của thế giới cũ - thế giới của chúng ta để hướng tới thế giới mới?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu trả lời có cơ sở, đó là một niềm xác
tín sâu xa trong Kinh Thánh rằng lịch sử các dân tộc không phải vô
nghĩa, bới lẽ Thiên Chúa dẫn dắt lịch sử ấy tới một cùng đích được sửa
soạn chu đáo. "Người sẽ cư ngụ cùng mới họ. Họ sẽ là dân của Người, còn
chính Người sẽ là Thiên-Chúa-ở-cùng-họ. Thiên Chúa sẽ lau sạch nước mắt
họ. Sẽ không còn sự chết; cũng chẳng còn tang tóc, kêu than và đau khổ
nữa, vì những điều cũ đã biến mất” (Kh 21,3-4). Đó chính là cuộc giải
phóng chung cuộc vĩnh viễn của lịch sử nhân loại”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">2. ... là Tin Vui loan báo việc Chúa
quang lâm.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chính trong bối cảnh một vũ trụ đổi mới,
không còn một chướng ngại nào mà Đức Giêsu trong Luca cũng như trong
Máccô, loan báo Tin Vui xuất hiện Vương quốc hòa bình và công chính của
Người vào lúc thời gian kết thúc. Ở đây Người coi mình như nhân vật kỳ
bí của sách Đanien (bài đọc 1, Chúa nhật trước) là “Con Người” ngự giá
mây trời mà đến cho đất trời cùng mở hội giao duyên.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng trong ngày ấy, kẻ sinh ra từ thế
giới mới sẽ là người tuyệt vời, chính người ấy đang hình thành, “đang
tiên đến gần”. Thế nên người có lòng tin phải "đứng thẳng và ngẩng đầu
lên”. Lệnh Chúa mà thánh sử truyền lại không phải chỉ được gởi đến cho
những Kitô hữu vô danh nào đó còn đang sống vào lúc Đức Giêsu trở lại;
thánh sử cũng gởi đến cho các Kitô hữu thời ngài, đang là đối tượng của
những cuộc đàn áp khủng khiếp đầu tiên, sau khi đã ngao ngán chứng kiến
cảnh đổ nát của Đền thờ Giêrusalem; sau cùng, thông qua những tín hữu
kia, "ngài gởi đến cho mọi kẻ có lòng tin mà sau này sẽ nghe hoặc sẽ đọc
Tin Mừng thứ ba. Những giáo hữu của giáo đoàn thánh Luca - rồi (chúng ta
hôm nay - đều phải sống với niềm tin chắc chắn rằng (công cuộc giải
phóng họ thực sự dang tiến hành, đang gần kề" (H. Cousin, sđd, trg 282).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">3. Đòi hỏi người tín hữu phải luôn tỉnh
thức.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Được phấn khởi vì Tin vui về một Thế
giới mới sẽ tỏ hiện vào lúc tận cùng thời gian và ngay từ lúc này không
những hình thành trong giòng lịch sử của đời ta, người môn đệ Đức Kitô
sẽ không được phép ngủ mê hay sống tiêu cực mà phải “tỉnh thức”, phải
“cầu nguyện luôn” để có thể "đứng thẳng” (tâm tình kinh nguyện phụng vụ
ngày Chúa nhật phục sinh) vào ngày Chúa trở lại trong vinh quang đem lại
sự giải thoát dứt khoát và toàn vẹn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">H. Cousin kết luận: "Người ta sẽ có thể
hiểu rằng chương 21 của Tin Mừng Luca không nhắm mô tả cho độc giả thấy
trước diễn tiến của lịch sử cho bằng muốn thổi cho họ một luồng sinh khí
đề họ sống hiên ngang giữa những cơn thử thách, nhắc nhở họ rằng giây
phút hiện tại thực sự mang một giá trị tích cực: chính lúc này đây Chúa
đang vẫy tay mời gọi ta đấy. Một bài diễn từ với ý nghĩa như thế vượt
quá cả ý hướng của khải huyền vốn phủ nhận lịch sử, đem đến một niềm hy
vọng mang tính cánh chung đòi hỏi người tín hữu phải sống tích cực với
giây phút hiện tại “ở đây và lúc này". Bởi lẽ, chính ngay bây giờ, chính
trong thực tại khiêm tốn của đời thường là mầu nhiệm gặp gỡ với Đấng sẽ
đến, được thực hiện. Một niềm hy vọng như thế không làm suy giảm tầm
quan trọng của những trách vụ trần thế, nhưng đúng hơn còn giúp kiện
toàn nhờ vào những dộng cơ mới" (Vatican II, sđd. trg 278)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">BÀI ĐỌC THÊM</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">1. “Anh em hãy ngẩng đầu lên”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Phải có những biến cố hãi hùng, để ta
tin rằng: Chúa đang có mặt ở đó chăng? Để cho con người quay trở về với
Chúa, có phải cần đến những tai ương làm sớn tóc gáy mọi người chăng? Có
những giáo phái thích chủ trương phải có những tai họa như thế để thuyết
phục người ta tin rằng “Có Chúa”. Phải chăng cũng có những tín hữu muốn
nghĩ rằng vì người ta sợ hãi nên mới tin, hoặc vì con người bỏ quên
Chúa, nên người mới giáng xuống những tai họa để trừng phạt họ đấy sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thế ra Thiên Chúa của Đức Kitô là một
Thiên Chúa hay trả thù. Thế ra Người chỉ nhằm gây tai họa cốt để cho
người ta khám phá ra Người sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu mượn những hình ảnh ghê rợn
kia trong một loại văn chương của thời đại Người là lối văn "Khải
Huyền", không phải để loan báo sự tận cùng, sự chấm dứt mọi sự, nhưng là
để loan báo cho mọi người biết một Tin Vui là Đấng Cứu độ đang đến. Đồng
thời, để mời gọi mọi người đứng sẵn ở cửa, tỉnh thức và sẵn sàng đón
tiếp Người. Còn Người thì lúc nào cũng vẫn đến. Khi mầm của hạt giống
làm nứt vỏ hạt, người ta không nói là hạt chết, mà là sống. Khi những
mảnh lá non hay những cánh hoa chọc thủng phần ngoài của nụ hay chồi,
không ai nói đó là một sự xé rách, hay phá hoại, nhưng là vẻ đẹp.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nào, vậy thì mời bạn hãy đứng thẳng và
ngẩng đầu lên. Hãy nhìn đi, hãy chiêm ngưỡng đi? Chúa đang đến đây nè”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">2. “Tận thế sẽ là bó hoa kết dâng cuối
cùng”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">(G. Boucher, trong “Le ciel sur terre")</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Giờ phút kinh hoàng đã điểm. Người ta
sẽ thấy núi phun lửa ầm ầm nhả ra những dung nham nóng chảy, trái đất
nứt nẻ, biển cả gào thét, gió xoáy điên cuồng, nhà nhà sụp đổ. Người ta
sẽ thấy đất trời rung chuyển, mặt trời ra tối tăm, mặt trăng không còn
chiếu sáng, các ngôi sao từ trời sa xuống.. Tắt một lời đó là quang cảnh
báo trước ngày tận thế. Và toàn thể nhân loại đều phải phập phồng lo sợ
cho cái giờ phút hãi hùng ấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tiếp theo những hiện tượng kinh khủng
của trời đất, thì này đây bừng lên một cảnh tượng thật là thanh bình và
hoành tráng khi con người xuất hiện. Giống như xưa giữa cơn phong ba bão
táp, thì giờ đây một con người cũng đứng lên ra tay uy quyền dẹp yên
sóng gió.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Cái bề ngoài từng là chết chóc, tai họa
lại đang báo trước cảnh thanh bình và hoàn tất mỹ mãn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Núp ẩn trong nhà ư? Độn thổ ư? Sống mà
sợ hãi ư? Không đây sẽ là ngày để ta đứng thẳng dậy, tiến bước, mắt
ngước lên, đầu ngẩng cao. Đây sẽ là khúc nhạo dạo đầu chào mừng một thế
giới mới bước vào vô biên.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó sẽ là nơi “cư ngụ” vĩnh viễn, là nhân
loại đã hoàn thành.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Như vỏ trứng tự nứt nẻ để gà con nở ra
thế nào, thì trời đất đại dương cũng sẽ tự vỡ ra như vậy để cho Con
Người xuất hiện, và nhân loại mới cũng cùng xuất hiện với Con Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong cảnh hỗn mang này, thực ra Chúa
chỉ muốn đưa ra cho ta một lời mời gọi này mà thôi: hãy chế ngự nỗi sợ
hãi để niềm tin được thảnh thơi. Hãy sống những thực tại của con người
như là những giai đoạn dẫn đưa ta vào thời ân sủng và vinh quang. Hãy
lấy đức khôn ngoan mà phân định điều gì xảy đến với con người, giữa các
dân tộc, và ngay trung tâm các yếu tố của thế giới.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Và rồi hãy để cho đời sống và lịch sử
của ta mở ra, hướng đến nguyện cầu. Nghĩa là hãy nhận ra và tìm gặp
được, ngay trong những giây phứt quay cuồng của cuộc sống, sự hiện diện
ân cần và thân thương của Chúa Cha, lời Chúa Con mời gọi ta hướng dẫn
những biến cố theo chiều hướng đi lên và hoàn bị, sự nhạy bén đối với
Chúa Thánh Thần, Đấng hằng khơi gợi lên từ muôn dân trên mặt đất, những
con người luôn ấp ủ niềm hy vọng mà không sợ hãi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Một khi Thiên Chúa làm cho lịch sử kết
thúc như vậy rồi, thì một người sẽ xuất hiện trong quyền lực và vinh
quang. Bấy giờ nhân loại sẽ đứng thẳng lên, ngỡ ngàng phát hiện ra rằng
dẫu sao mình cũng đã dự phần làm cho thế giới nên hoàn bị.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">3. Nhận ra sự hiện diện của Chúa.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Dáng vẻ bên ngoài có thể che khuất thực
tại. Vẻ đẹp của đá hoa cương và tòa nhà có thể khiến khách tham quan chỉ
chú ý đến vẻ lộng lẫy kia mà không nhận ra cái gì là quan trọng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đền đài hay Đấng ngự trong đền đài, cái
nào quan trọng? Nếu việc loan báo sự kết liễu Đền thờ Giêrusalem có gợi
được sự quan tâm, thì phải chăng cũng chỉ là để cho người ta chăm chú
đến cái cốt lõi, sự Hiện diện? Cái kết thúc không được làm cho ta quên
đi cái Hiện tại, cũng như cái hiện tại mau qua kia không được gây trở
ngại cho việc chiêm ngưỡng Đấng chẳng hề qua đi. Hãy đón nhận những gì
được ban cho ta lúc này, chứ đừng thả mồi bắt bóng. Vậy phải đợi xảy ra
những biến cố kinh hoàng như chiến tranh, động đất, địch tễ và chết đói.
Phải đón chờ sự sợ hãi và kẻ loan báo nỗi hãi hùng kia rồi mới lắng nghe
tiếng đang nói đang mời gọi ta hôm nay chăng? Chính không phải cái giờ
phút ấy, cũng chẳng phải những tiếng nói tiên báo tương lai kia mà ta
phải chờ đợi. Điều quan trọng hơn cả vẫn chính là tiếng đang nói hôm
nay, chỉ một tiếng nói đó mới nói thật rằng “Chính Ta đây” hoặc “Ta
đây”. Chỉ ngày hôm nay, chứ không phải ngày mai, “giờ khắc ấy đã đến
gần” rồi. Còn ai nữa đâu mà chờ đi theo?”</span></td></tr><tr>
<td width="466" height="56"><p style="text-align: center">
<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/">
<img src="../../../../Nam_B/2015/Mua-Thuong-Nien/CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"></a> <a style="text-decoration: none" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX3.htm"><img alt="" src="../../../../Nam_B/2015/Mua-Thuong-Nien/CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>