File "16.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Mua-Thuong-Nien/Tuan IV/16.htm
File size: 17.59 KiB (18015 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật IV Mùa Thường Niên - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật IV Mùa Thường Niên - Năm C; Thân phận ngôn sứ; Không được chấp nhận: Canh cửa khép kín; Kiên nhẫn và dịu hiền; Loại bỏ; Đức mến; Sứ vụ; Thành kiến; Ân huệ; Nói tốt; Con cái trong nhà;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật IV Mùa Thường Niên - Năm C"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="498" cellspacing="15" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr>
	<td width="466"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật IV Mùa Thường Niên - Năm C</font></td></tr><tr>
		<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		<b>
		<span style="font-family: 'Times New Roman',serif">
		ĐỨC GIÊSU, LỜI BAN ÂN SỦNG CHO MỌI NGƯỜI</span></b></td></tr><tr>
		<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc252195196">
		<span style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif; font-style:italic; font-weight:400">
		Chú giải của Fiches Dominicales</span></a></td></tr><tr>
		<td width="466" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI.</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">1. 
		Một sứ mệnh không biên giới:</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Chúa nhật trước, chúng ta đã bắt đầu đọc trình thuật của thánh Luca về 
		việc Đức Giêsu đến thăm hội đường Nagiarét. trình thuật đó đã được thánh 
		Luca đặt vào lúc Đức Giêsu bắt đầu thi hành sứ vụ và được trình bày như 
		một cảnh khái quát chương trình, một biến cố điển hình có dụng ý khai mở 
		và tóm tắt những gì sắp xảy ra.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Sau khi đứng lên đọc đoạn sách Isaia 61: &quot;Thần Khí Chúa ngự trên 
		tôi...&quot;, theo tập tục, Đức Giêsu ngồi xuống giảng một bài và tuyên bố 
		không úp mở rằng: &quot;Hôm nay ứng nghiệm lời Kinh thánh quý vị vừa nghe&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Đầu tiên những người có mặt trong hội đường hôm ấy đều tán thành và thán 
		phục những lời ban ân sủng (= những lời hay ý đẹp) thốt ra từ miệng 
		Người&quot;. Họ bảo nhau: &quot;ông này không phải là con ông Giuse đó sao? &quot;. 
		(Đức Giêsu mà thánh sử đã ghi trong gia phả của Người, được coi là con 
		của Giuse: 3,23).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Đức Giêsu nắm lấy ngay vai trò chủ động của mình bằng hai giai đoạn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">- 
		Trước tiên, bằng cách tố giác hy vọng úp mở của những người đồng hương 
		khi họ muốn Chúa làm cho họ, tại quê hương Người, những việc lạ lùng mà 
		Người đã làm ở những nơi khác và muốn Người thi hành lời ban ân sủng để 
		mưu ích cho họ. Dựa vào một câu tục ngữ, Người nói với họ: “Hẳn là các 
		ông muốn nói với tôi câu tục ngữ: Thầy lang ơi, hãy chữa lấy mình tất cả 
		những gì chúng tôi nghe nói ông đã làm tại Ca-phác-na- um, ông cũng hãy 
		làm tại đây, tại quê ông xem nào!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Lẽ 
		nào ta lại không có thể coi đây như điều báo trước về lời nhục mạ mà 
		người ta sẽ nhắm vào Đức Giêsu khi Người hấp hối trên thập giá: &quot;Hãy tự 
		cứu mình đi, nếu ông là Đấng Kitô &quot;(Lc. 23,35. 7.39)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Rồi, bằng cách loan báo sứ mệnh của mình có tính phổ quát, Đức Giêsu đưa 
		các thính giả của mình trở về với hai khuôn mặt lớn của Cựu ước là ngôn 
		sứ Êlia và Eâlisa; đây là hai vị ngôn sứ có những hoạt động vượt ranh 
		giới về mặt lãnh thổ cũng như tôn giáo. Vị thứ nhất đã hóa bánh và dầu 
		ăn ra nhiều giúp nuôi sống một góa phụ ở Sarepta là miền đất thuộc dân 
		ngoại (Cv. l7.7-27). Vị thứ hai là ngôn sứ Êlisa, môn đệ của Êlia đã 
		chữa khỏi bệnh cùi cho một viên tướng người Syria đích thân tới gặp vị 
		tiên tri ngày trên đất Israel (2 CV. 5, 1-27). Góa phụ Sarépta và Naaman 
		người Syria được coi như những người cầm đầu đàn lũ đông đảo những dân 
		ngoại mà công cuộc giải phóng họ đã được loan báo trong sách Isaia 61, 
		thì &quot;hôm nay&quot; được ứng nghiệm nơi Người là Đức Giêsu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		&quot;Gương Êlia và Êlisa ban ơn huệ của Thiên Chúa cho dân ngoại, như J. 
		Dupgnt nhận xét, cho người ta thấy trước rằng một khi Chúa Giêsu đã bị 
		dân Israel cũng như các đồng hương của mình chối bỏ thì sứ điệp cứu độ 
		sẽ chuyên sang cho các dân ngoại. Vì thế biến cố ở Nagiarét là điềm báo 
		trước những gì người ta thấy xảy ra đối với Phaolô ở Antiôkhia miền 
		Pixiđia và ở Rôma khi ngài quay về phía các dân ngoại. Cách xử sự như 
		vậy của Phaolô lúc này đã được hai vị ngôn sứ Eâlia và Êlisa thực hiện 
		trong thời buổi của ngài như để tiên báo và biện minh cho hành động của 
		Phaolô vậy&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">2. 
		Một sự chối bỏ báo trước sự chối bỏ khác:</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Lời loan báo Israel không còn được hưởng đặc ân và Thiên Chúa tiếp đón 
		các dân ngoại đã khiến cho cử tọa của hội đường đầy phẫn nộ. Y hệt như 
		thái độ của những người Do thái ở Antiôkhia Pixiđia lúc đầu còn thiện 
		cảm, tử tế rồi không bao lâu sau chuyển thành giận dữ khi họ thấy dân 
		ngoại &quot;nghe Lời Thiên Chúa&quot; (Cv 13,44-45).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Thì này đây, những người đồng hương của Đức Giêsu đang đứng dậy lôi 
		Người &quot;ra khỏi thành&quot; “để xô Người xuống vực&quot;. Giống như những thù địch 
		của Chúa rồi đây sẽ lôi Người “ra khỏi thành&quot; Giêrusalem để đóng đinh 
		Người. Chẳng khác gì những người Do thái sẽ lôi Stêphanô &quot;ra khỏi thành&quot; 
		để ném đá ông vậy (Cv. 7,54).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Nhưng giờ của Người chưa tới, nên &quot;Người băng qua họ mà đi&quot;; Đức Giêsu 
		còn phải tiếp tục con đường sẽ dẫn Người tới thành đô Giêrusalem, nơi sẽ 
		diễn ra cuộc khổ nạn của Người, và là nơi Người sẽ sống lại và tỏ mình 
		ra cho các môn đệ vào sáng ngày Lễ Vượt Qua.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		BÀI ĐỌC THÊM</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">1. 
		“Một bài tường thuật để loan báo tương lai&quot;</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		(H. Vulliez trong “Dieu si proche. Năm C&quot;, DDB, trg 90)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		&quot;Luca đã viế câu chuyện này để báo trước tương lai hơn là để tường thuật 
		lại những gì xảy ra ở Nagiarét. Biến cố xảy ra trong hội đường hôm ấy là 
		một giai đoạn mở đầu bi thảm báo trước những gì sẽ xảy ra cho sứ mệnh 
		của Đức Giêsu khi ở giữa loài người. Một sứ mệnh sẽ vươn tới mọi dân 
		tộc. Một sứ mệnh sẽ dẫn Người tới cái chết: Người sẽ bị người nhà của 
		mình lên án tử, nhưng phàm những ai thuộc mọi dân tộc, thuộc mọi mầu da 
		nước tóc, đón nhận Người thì Người sẽ cho họ được làm con Thiên Chúa&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">2. 
		&quot;Con người luôn có khuynh hướng muốn giam hãm Thiên Chúa”.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Những con người ấy nhận mình là những kẻ tin Chúa chân thành, có lòng 
		đạo đức và thực hành đạo, thế mà sau khi đã ca ngợi Đức Giêsu ở trong 
		hội đường, chính họ lại &quot;đầy phẫn nộ, đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành, 
		kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực&quot;. Vậy có ai dám nhận 
		mình giống những người ấy không?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Dù 
		là ai chăng nữa, chúng ta thảy đều có khuynh hướng muốn giam hãm Chúa và 
		Đấng Kitô của Người trong một phạm vi nhất định của Giáo Hội ta, trong 
		lời lẽ của những giáo điều, những truyền thống, những thực hành và ngay 
		cả trong những cách sùng mộ của chúng ta nữa. Chúng ta lúc nào cũng sẵn 
		sàng nắm độc quyền về các ân sủng, phép lạ, ánh sáng của Chúa và ngay cả 
		đức ái mà Người là nguồn mạch nữa. Vậy mà Phúc âm hôm nay khẳng định 
		mạnh mẽ với ta rằng những người thân của Đức Giêsu thường sẵn sàng tống 
		cổ Người ra khỏi nhà thờ, nghề nghiệp, quyết định và gia đinh của họ, 
		mỗi khi sứ điệp của Chúa không làm vừa lòng họ, mỗi khi cuộc viếng thăm 
		của Người gây phiền hà cho họ. Còn chính Chúa Giêsu thì lại nhắc nhở ta 
		rằng Thiên Chúa đã thực hiện được những sự lạ lùng nơi các dân ngoại, đã 
		cho những người cùi, những người thù địch của Israel, dân Chúa, được 
		lành sạch. Đối với Thiên Chúa tình yêu, chỉ có tình yêu là tiêu chuẩn 
		cuối cùng làm nên giá trị và sự thật cho tư tưởng và hành động của ta.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">3. 
		“Một sự hiểu lầm đáng sợ”</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		(G. Boucher, trong &quot;Le ciel sur terre”)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Tại sao người con của quê hương lại không thực hiện được ở quê quán mình 
		những việc lạ lùng mà người ấy đã làm ở những nơi khác? Và rồi có thể 
		đến lượt chúng ta cũng sẵn sàng trở mặt từ khen ngợi đến phẫn nộ đấy. 
		Bởi lẽ, về phần Đức Giêsu thì Người nói rõ rằng điều cốt yếu mà Người 
		muốn trình bày cho họ không phải chỉ có vấn đề các việc lạ lùng, mà 
		Người muốn mạc khải cho họ tình yêu và lòng trung thành của Thiên Chúa. 
		Cái đó mới là điều hạnh phúc và may mắn thực cho chúng ta.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Lẽ 
		ra Đức Giêsu phải cung cấp cho những người đồng hương của mình tiền bạc 
		hoặc chữa cho họ khỏi những bệnh này tật nọ mới đúng. Xem ra người ta ao 
		ước một điều, thì Chúa lại đưa ra điều ngược lại. Bởi lẽ ai nấy đều 
		thích được lãnh nhận, trong khi Đức Giêsu lại đòi hỏi phải cho đi, cho 
		đi bản thân mình, cho đi mạng sống mình. Và kết cục sẽ là thành công và 
		hạnh phúc.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Đức Giêu có hy vọng những người đồng hương của mình sẽ hiểu biết và 
		thông cảm hơn với Người không? Bởi vì họ là những người nhà của Người 
		mà. Họ biết Người hơn, từng sát cạnh liền kề với Người, quý chuộng Người 
		và yêu mến Người mà!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Vậy mà chỉ mới ngay trong buổi nói chuyện đầu tiên, họ đều nổi xung lên 
		với Người. Cả đám đều đứng dậy xô đẩy Người ra ngoài, loại bỏ và trục 
		xuất Người khỏi cộng đồng của họ. Là vì Đức Giêsu không đáp ứng điều họ 
		mong đợi. Họ nghĩ là Người lừa gạt quần chúng!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Chừng nào sứ điệp của Người còn là lại kêu gọi hoán cải cuộc đời và 
		chừng nào người ta chỉ thích sống dễ dãi, thì việc chối bỏ Đấng Thiên 
		Chúa sai đến đã khởi sự rồi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Họ 
		muốn cho Người phải chết, nên họ tìm cách loại bỏ Người con của quê 
		hương này ra khỏi nhà họ bằng cách xô Người xuống vực thẳm.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Nhưng Đức Giêsu “băng qua giữa họ mà đi”. Người là kẻ tự do, hết sức tự 
		do, Người cứ thảnh thời đi trên con đường của mình lòng đầy tự tin và 
		tin vào sự trung tín của Thiên Chúa Cha Người. con đường Người đi được 
		vạch sẵn. Không có gì làm cho Người phải lui bước!</span></td></tr><tr>
		<td width="466" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; 
		<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/"> 
		<img src="../../Mua-Vong-Giang-Sinh/Tuan%20I%20MV/LOGOtinmung.gif" width="80" height="48"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX3.htm"><img alt="" src="../../Mua-Vong-Giang-Sinh/Tuan%20I%20MV/LOGOtinmung2.gif" width="85" height="50"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager