File "07.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Mua-Chay-Phuc-Sinh/CN VII PS LT/07.htm
File size: 18.65 KiB (19093 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật VII Phục Sinh - Năm C - Lễ Thăng Thiên</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="trời; Hường lòng về thượng giới; Niềm hy vọng; Thời kỳ giáo hội; Bàn tay Chúa."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa lên trời; Chúa Giêsu lên trời; Chứng nhân; Nước trời; Hường lòng về thượng giới; Niềm hy vọng; Thời kỳ giáo hội; Bàn tay Chúa.">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật VII Phục Sinh - Năm C - Lễ Thăng
Thiên</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
NGƯỜI RỜI KHỎI CÁC ÔNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc355715638"><span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Chú giải của
Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Cũng như đối với trình thuật về cuộc
Thương khó và Phục sinh, ta nên suy niệm những trình thuật khác nhau về
biến cố Thăng Thiên được ghi lại cho ta: suy niệm tận nguồn gốc đặc biệt
của chúng, để khỏi lẫn lộn Người với một thứ hình tượng -người máy.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Năm nay, chúng ta có may mắn được nghe
hai trình thuật diễn tả cùng một biến cố do cùng một tác giả thuật lại
đó là Luca. Thật rõ ràng, nếu Luca không nỗ lực dung hòa toàn diện hai
đoạn văn mô tả của ông, là vì theo ông, chính những khác biệt đó có một
ý nghĩa... vượt qua tính lịch sử được hiểu theo nghĩa hẹp.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong Tin Mừng, Luca giới thiệu biến cố
Thăng Thiên ngay chiều hôm Phục sinh, và chác chắn ngay trong đêm tiếp
theo ngày thứ nhất trong tuần (Lc 24, 1. 24, 13. 24, 36. 24, 50), nếu ta
nhớ lại khi các môn đệ làng Em-mau vào bàn ăn, thì “trời đã muộn “ (Lc
24, 29), và các ông phải đi bộ khoảng 12 cây số trong “hai tiếng đồng hồ
“ (Lc 24, 13) để trở lại Giêsusalem. Còn Đức Giêsu đã mất giờ giải thích
Lề luật, các ngôn sứ và Thánh Vịnh liên hệ đến Người, với các môn đệ (Lc
24, 44) ngay chiều Phục sinh...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trước khi dẫn họ đến Bê-tha-ni-a, ở đó
Người được đem về trời (Lc 24, 50). Trái lại, trong Công vụ Tông đồ,
cũng chính Luca xác định biến cố Thăng Thiên vào lúc kết thúc “bốn mươi
ngày” (Cv 1,3). Ngoài những tưởng tượng có tính cách ấu trĩ mà ta cần
phải từ bỏ, hiển nhiên là giữa những lần “hiện ra” khác nhau của Người,
Đức Giêsu không lánh ẩn trong một khu phố tại Giêrusalem, trong một nơi
bí mật, để chờ đợi “ên” trời về cùng Chúa Cha! Thực sự, Phục sinh, Thăng
Thiên và Hiện xuống, là ba khuôn mặt của cùng một “mầu nhiệm” duy nhất:
bởi vì vừa sống lại, thì Đức Giêsu đã bước vào vinh quang của Chúa Cha
và ngự bên hữu Người “ theo kiểu nói của khải huyền. Đặc biệt, Luca nhấn
mạnh đến sự kiện Đức Giêsu “rời bỏ “ những kẻ mà Ngài đã cho họ được gặp
mặt... Người biến mất trước cái nhìn của họ (Lc 24, 31 - 24, 51).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Như thế, Thăng thiên vào chiều tối Phục
sinh xảy ra để gắn liền cuộc sống nhân loại của Đức Giêsu với việc tôn
vinh quyền năng Thiên Chúa của Người…và đó là trang cuối cùng của Tin
Mùng!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong khi biến cố Thăng Thiên vào “ngày
thứ bốn mươi” để bắt đầu cuộc sống mới của Đức Giêsu vượt qua không gian
và thời gian... thì cũng là lúc khởi sự trang đầu tiên của Công vụ Tông
đồ! Kết thúc thời gian của Đức Giêsu Nadarét...là bắt đầu thời kỳ của
Giáo hội.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Rồi Người bảo: “Khi còn ở với anh em,
Thầy đã từng nói với anh em rằng tất cả những gì sách Luật Môsê, các
sách Ngôn sứ và các Thánh Vịnh đã chép về Thầy đều phải được ứng nghiệm”.
Bấy giờ Người mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh và bảo: “Có lời Kinh
Thánh chép rằng: Đấng Kitô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba từ cõi
chết sống lại, và phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt
đầu từ Giêrusalem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội”.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu nói: “Khi Thầy còn ở với
anh em”.</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> Điều đó chứng tỏ
rằng Người không còn ở trái đất như trước nữa. Thăng thiên sắp tới chỉ
lặp lại những gì đã diễn ra do biến cố Phục sinh: từ đây trở đi, sự hiện
diện của Chúa Phục sinh, dù có thực sự đi nữa, thì cùng ở trong một
trạng thái khác... Người đã bước vào thế giới của Thiên Chúa rồi. </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">“Việc ứng nghiệm... và hiểu biết Kinh
Thánh!”.</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> Đức tin là
phương thế duy nhất để đạt được “thế giới của 'Thiên Chúa” mà Đức Giêsu
đang hiện diện, vì giờ đây Người “không còn ở với chúng ta theo cùng một
cách thức như trước nữa”. Ngay trên bước đường đi đến Em-mau, Đức Giêsu
đã khiển trách hai người đồng hành với Người là những kẻ tối dạ, những
lòng chậm tin” (Lc 24, 25).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">“Như sách Luật Môsê, các sách Ngôn sứ
và các Thánh Vịnh đã chép về Thầy”.</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">
Chỉ khi sống lại, Người mới giải thích Kinh thánh: thực vậy, cần phải
“chết đi sống lại”, để khi người ta đọc lại Kinh Thánh, mới có thể nhận
ra điều đó đã được loan báo. Do đó, trong đời sống của chúng ta, có một
số những biến cố đột nhiên xảy đến, soi sáng trở lại những sự việc,
những lời nói mà trước đó chúng ta chưa hiểu được cách sâu xa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">“Các Thánh Vịnh”:</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">
Đức Giêsu đã thuộc lòng và hằng ngày dùng Thánh vịnh để cầu nguyện. Còn
tôi thì sao? Liệu tôi có đủ độ nhớ chỉ một Thánh Vịnh để cầu nguyện,
nhất là một trong những Thánh Vịnh nói về Đức Giêsu không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Có lời Kinh Thánh chép rằng: “Đấng
Kitô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại, và phải
nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giêrusalem, kêu
gọi họ sám hối để được ơn tha tội. Chính anh em là chứng nhân của những
điều này”. </span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Luca nhấn mạnh đến sự kiện: chỉ nhờ biến
cố Phục sinh, các môn đệ mới hiểu được “những lời Kinh Thánh chép”. Như
thế, đời sống của riêng ta, đời sống của mọi người, đời sống của những
kẻ mà ta vẫn tưởng rằng mình có tương quan thân mật nhất... chỉ sáng tỏ
trong ngày của Chúa. Đúng vậy, những biến cố liên hệ đến cuộc đời của
Đức Giêsu, trước ngày đó, vẫn làm cho các môn đệ hoang mang, khó hiểu!
“Đau khổ” của Đức Giêsu trên thập giá, có vẻ như một sự ngẫu nhiên, một
tai nạn, một thất bại. Nhưng giờ đây họ mới khám phá ra, đó là sự ứng
nghiệm chương trình mầu nhiệm của Chúa Cha: “Cần phải ứng nghiệm không
gì đã được Kinh Thánh báo trước... “. Đó không phải là một định mệnh,
cũng không phải là một số mệnh nghiệt ngã và khắt khe... mà là một
chương trình yêu thương! Nhưng cho tới ngày đó, họ chưa nhận ra. Giờ đây,
họ sắp trở nên chứng nhân cho những điều đó. “Ngày Phục sinh ngày dài
nhất của thời gian... “Ngày thứ nhất” đó sẽ kéo dài, tới vô tận! Không
có ngày nào khác như thế nửa. Ta hiểu ra rằng, Luca đã muốn gom cách
tiêu biểu để cả trong ngày duy nhất đó, và ngày này sẽ được kéo dài qua
đời sống chứng tá của Giáo hội suốt dòng lịch sử. Hiện nay, chúng ta có
luôn là “nhân chứng” cho tình yêu cứu độ của Thiên Chúa không? Đức Giêsu,
trước thái độ kịch liệt công phẫn của những người được coi là “sạch” đã
nghiêng về phứa những người Samari ngoại giáo... những kẻ lạc đường, đĩ
điếm, ngoại tình... những kẻ dốt nát, bị nhóm Pharisêu và thông giỏi
khinh bỉ... những kẻ thông đồng với dân ngoại, những người thu thuế cộng
tác với đế quốc Rôma... mọi người nghèo khổ bị xã hội ruồng bỏ, những kẻ
thấp kém, bệnh tật, phong cùi. Thay vì ra hình phạt của Thiên Chúa mà lề
luật đòi buộc, Đức Giêsu lại loan báo “ơn tha thứ” không giới hạn, không
loại trừ một người nào khỏi ơn cứu độ phổ quát được cống hiến cho mọi
người, bắt đầu từ Giêrusalem”. Đúng vậy, Thiên Chúa là Cha những người
tội lỗi. Người tha thứ cho mọi người. Và noi gương Thiên Chúa, ta cũng
phải tha thứ cho mọi người, ngay cả những kẻ thù của mình! Vì đã rao
giảng những điều như thế nên Đức Giêsu đã bị kết án và bị đóng đinh như
kẻ “phạm thượng”. Nhưng rõ ràng việc sống lại minh chứng rằng, Ngài đã
có lý. Những người đại diện cho lề luật bị lên án. Đấng chịu đóng đinh
luôn sống động. Mọi điều Đức Giêsu đã giảng dạy và hành động... sẽ tiếp
tục và được chính Thiên Chúa minh chính hóa.. “Anh ern sẽ là chứng nhân!
“. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, Chúa đòi chúng con phải thay
đổi trở về thế nào đây? Thực sự, chúng con chưa làm chứng đầy đủ cho
tình yêu cứu độ phổ quát! </span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Và đây chính Thầy sẽ gửi cho anh em
điều Cha Thầy đã hứa. Còn anh em, hãy ở lại trong thành, cho đến khi
nhận được quyền năng từ trời cao ban xuống.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Họ rất cần điều đó. Chúng ta cũng rất
cần điều đó, cần “quyền năng” không do ta, chứng từ trời cao ban xuống!
Bởi vì các môn đệ sắp phải sống và rao giảng trong một thế giới, bề
ngoài chưa có gì thay đổi cả: sự dữ bạo lực, hận thù, chết chóc... độc
ác, tà thuyết, sai lầm, dốt nát, áp lực đủ thứ... vẫn còn tiếp diễn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đấng sẽ trao ban quyền năng đó... ở đây
không nêu tên... bởi vì, cũng như Chúa Cha “không ai trông thấy bao giờ..
và khác với Đức Giêsu, Đấng là khuôn mặt hữu hình của Thiên Chúa... Thần
Khí không có dạng hình. Hay, đúng hơn Ngài mang bộ mặt của ta, theo cách
nói của Thánh Phaolô: “Anh em là thân thể của Đức Kitô. Khi cây nến Phục
sinh được tắt đi vào Lễ Thăng Thiên, thì độ là lúc các ngọn lửa được
thắp sáng:để xâm chiếm mỗi người môn đệ vào Lễ Hiện Xuống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Sau đó, Người dẫn các ông tới gần
Bê-ta-ni-a, rồi giơ tay chúc lành cho các ông. Và đang khi chúc lành,
thì Người rời khỏi các ông và được lên trời.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó là sự “rời khỏi”. Chỉ mình Luca sử
dụng từ ngữ đây ý nghĩa đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">So sánh với cùng một trình thuật trong
Công vụ Tông chúng ta nhận thấy có nét giản dị hơn. Ở đây, không có yếu
tố mô tả nào, không có “đám mây” cũng không có hai Người mặt áo trắng”.
Không phải là Luca không hay biết tới ngôn ngữ khải huyền. Trong một
trình thuật khác, ông sẽ sử dụng thứ ngôn ngữ này. Nhưng trong đoạn văn
trên, ông muốn tương đối hóa, đơn giản hóa nó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tất cả đều rất bí mật, và chúng ta thử
dõi theo Đức Giêsu xem sao: “Người dẫn các ông... “, “Người giơ tay chúc
lành cho các ông”. “Người rời khỏi các ông để trở về với Chúa Cha trên
trời”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chưa bao giờ Đức Giêsu đã “chúc lành”
cho các tông đồ. Nhưng đây là một cảnh từ biệt. Luca có ý nối kết lại
một truyền thống Kinh Thánh phong phú. Các nhân vật quan trọng trong
Kinh Thánh thường kết thúc đời mình bằng một cử chỉ chúc lành cho những
kẻ tiếp sau: Giacóp (St 49), Môsê (Đnl 33), Đavit (1Sb 28-29). “Phép
lành” của Đức Giêsu là cử chỉ cuối cùng của Người. Một cử chỉ mà Người
sẽ không ngừng thể hiện, nhờ mỗi linh mục, đại diện của Người, làm lại
trên chúng ta vào lúc chào tạm biệt trong Thánh lễ, bằng cách “giơ tay
lên” để chúc lành cho chúng ta nhân danh Ba Ngôi Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Bấy giờ các ông bái lạy Người, rồi
trở lại Giênlsalem, lòng đầy hoan hỉ, và hằng ở trong Đền thờ mà chúc
tụng Thiên Chúa.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thật là nghịch lý! Đức Giêsu rời khỏi họ,
thế mà họ không buồn, lại vui tươi. Cộng đoàn các môn đệ của Đức Giêsu
đã trở thành nhóm người “tôn thờ” Đức Giêsu và cùng nhau “ca tụng Thiên
Chúa”. Đức Giêsu ở “trên trời”. Các môn đệ của Người ở “trong Đền Thánh'.
Đó chỉ là một biểu tượng... một sự đối xứng. Một phụng tự mới.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>