File "23.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Mua-Chay-Phuc-Sinh/CN II MC/23.htm
File size: 23.1 KiB (23650 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II Mùa Chay&nbsp; - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Mùa Chay  - Năm C;  suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật II Mùa Chay&nbsp; - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center"><b>
		ÁNH SÁNG TRONG BÓNG TỐI <br>
		CỦA HÀNH TRÌNH VỀ 
	GIÊRUSALEM</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
	<a name="_Toc348812343">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của 
	Fiches Dominicales</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
	<span style="font-size: 14.0pt">ÁNH SÁNG TRONG BÓNG TỐI CỦA HÀNH TRÌNH VỀ 
	GIÊRUSALEM</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
	<span style="font-size: 14.0pt">VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI:</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">1. Trong bước đi tăm tối về Giêrusalem</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Rõ ràng thánh sử Luca muốn nối kết đoạn này 
	vào những biến cố và những đoạn văn trước đó:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Câu hỏi then chốt của Hêrôđê về căn tính 
	thực sự của Đức Giêsu: &quot;Người này là ai mà ta nghe nói đến nhiều?&quot;. Ong thắc 
	mắc và &quot;ông tìm cách gặp Người&quot; (9,9)</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Lời tuyên xưng của Phêrô với Đức Giêsu như 
	với &quot;Đấng Mêsia của Thiên Chúa&quot; (9,2) và lời tiên báo lần đầu về cuộc</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">khổ nạn như một đoạn đường bắt buộc phải đi 
	không chỉ đối với Đức Giêsu: &quot;Con Người phải chịu đau khổ rất nhiều, chịu 
	chối bỏ; chịu chết nhưng đến ngày thứ ba người sẽ sống lại (9,22), nhưng còn 
	đối với các môn đệ thân tín của Người: &quot;Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình,
	<a name="VNS001A">vác</a> thập giá hằng ngày rồi theo Ta&quot; (9,23).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Jean-luc Vesco chú giải: &quot;Định mệnh của trò 
	cũng như của Thầy sẽ trải qua 2 giai đoạn, một giai đoạn khổ đau, một giai 
	đoạn vinh quang. Các môn đệ khó mà hiểu được giai đoạn một. Nhưng Đức Giêsu 
	vẫn kiên quyết. Ai muốn theo người đều phải nối kết vận mệnh của mình vào 
	cuộc Khổ nạn là Phục Sinh của Người. Hai khía cạnh của mầu nhiệm cứu độ vẫn 
	là bất khả phân ly&quot; (“Giêrusalem và ngôn sứ của nó&quot;, Cerf, trg 38).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Khoảng &quot;8 ngày sau khi nói những lời này&quot; là 
	thời gian Luca đã định vị trình thuật về cuộc Hiển Dung, trong đó hai khía 
	cạnh của mầu nhiệm vượt qua sẽ nối kết với nhau. Đó là.&quot;khoảnh khắc thoáng 
	qua lúc tấm màn che phủ căn tính Đức Giêsu được vén lên, lúc vinh quang tàng 
	ẩn trong Người, nhờ qua đau khổ và cái chết, sẽ bừng lên vào buổi sáng lễ 
	Phục sinh, sẽ từ thân thể Người chiếu toả ra.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">2. Một thị kiến chói loà trên núi.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Trừ hai ba chi tiết, Tin Mừng thứ ba lặp lại 
	y nguyên những chi tiết giống như Máccô và mát thêu để gợi lại một kinh 
	nghiệm không diễn tả được.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">* Nơi biến cố diễn ra hoàn toàn có tính cách 
	biểu tượng đó là một &quot;ngọn núi&quot;, theo truyền thống Kinh Thánh, là nơi gặp 
	Thiên Chúa, nơi Thiên Chúa tỏ bày mạc khải của Người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">* Sự lựa chọn các môn đệ đi theo cũng mang 
	tính chất biểu tượng: &quot;Phêrô, Gioan và Giacôbê&quot; những môn đệ được kêu gọi 
	đầu tiên, những người tại nhà Zai-rô, đã là chứng nhân của sự toàn thắng 
	trên cái chết (8,31-56).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">* Khung cảnh của biến cố cũng mang tính chất 
	biểu tượng: Đó là cảnh Đức Giêsu cầu nguyện. Chỉ mình Luca đề cập đến chi 
	tiết này. Theo Tin Mừng thứ ba, lời cầu nguyện luôn đi theo những giây phút 
	trọng đại trong sứ vụ Đức Giêsu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Lúc Người &quot;cầu nguyện&quot; trong ngày chịu phép 
	rửa, trời mở ra, Chúa Thánh Thần ngự xuống trên Người và có tiếng từ trời 
	phán ra (3.21-22). Sau khi lánh vào &quot;núi rừng để cầu nguyện&quot;, Người đã chọn 
	12 môn đệ (6, 12- 16). Khi Người &quot;cầu nguyện một mình&quot; Người đã đưa ra câu 
	hỏi dẫn tới lời tuyên xưng đức tin của Phêrô (9, 18-20). Và chẳng bao lâu 
	nữa, ta sẽ thấy Người cầu nguyện trong vườn Giếtsêmani để tìm sức mạnh đảm 
	đương cuộc chiến cuối cùng; biến hơi thở cuối cùng thành lời cầu nguyện 
	(23.34 và 46); Phục sinh rồi giã từ môn đệ khi đọc lời nguyện chúc phúc cho 
	họ (24,50-51).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">- Tại nơi đây, trên núi cao, chính &quot;đang khi 
	cầu nguyện&quot; mà</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu chiếu lên luồng ánh sáng thần 
	linh. Khác với Máccô và Mátthêu, Luca không nói về sự biến hình biến dạng; 
	Thánh sử chỉ nói &quot;dung mạo Người <a name="VNS001B">trở</a> nên khác thường&quot; 
	và &quot;Y phục Người trắng rực rỡ”. Sau đó Người viết rằng: “Phêrô và các bạn 
	tỉnh giấc và được thấy vinh quang Đức Giêsu&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Hugues Cousin xác định: &quot;Mặc lấy vinh quang&quot; 
	có nghĩa là tham dự vào ánh sáng huy hoàng của Thiên Chúa hằng sống, được 
	nâng lên địa vị siêu tôn; y phục trắng ánh chớp, có nghĩa Đức Giêsu đã tiến 
	vào khung cảnh thiên đường. Như thế, Đức Giêsu như được tạm thời mặc trước 
	nguồn vinh quang Phục sinh mà Người sẽ được thừa hưởng khi sống lại. Tuy 
	nhiên Luca nghĩ rằng có lẽ nguồn vinh quang này đã tiềm ẩn trong Đức Giêsu 
	từ trước Phục sinh và do kết quả của việc cầu nguyện, Đức Giêsu không thể 
	ngăn chặn luồng vinh quang ấy chiếu toả từ thân thể Người &quot;Tin Mừng theo 
	thánh Luca&quot; Centurion, trg 137).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">-Một chi tiết khác rất giàu biểu tượng đó 
	là: Sự hiện diện của hai khuôn mặt lớn trong Cựu ước: Môsê và Êlia, là hai 
	nhân vật tóm tắt tất cả Lề Luật Môsê) và các tiên tri (Êlia), hai nhân vật 
	chính của Cựu ước đã loan báo rằng: &quot;Đức Kitô phải chịu đau khổ rồi mới bước 
	vào vinh quang&quot; (Lc 24,26-27).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Sự hiện diện của các ngài là chứng cớ sống 
	động rằng lời tiên báo của Đức Giêsu về tương lai của Người hoàn toàn phù 
	hợp với Kinh Thánh.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">-Một chi tiết riêng của Tin Mừng thứ ba đó 
	là &quot;cuộc lên đường của Người&quot; (theo sát nghĩa là: cuộc &quot;Xuất Hành&quot; của 
	Người: vừa chết, vừa Phục sinh, vừa được tôn vinh) mà hai nhân vật Cựu ước 
	bàn tới. Môsê không phải là con người của cuộc Xuất hành. của núi Si-nai, 
	của cuộc vượt qua Biển Đỏ sao? Và Êlia chẳng phải là vị tiên tri lớn đã phải 
	chịu đau khổ vì Thiên Chúa và vì dân tộc trước khi được cất lên trong vinh 
	quang thần thánh sao?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Như một Êlia mới, Đức Giêsu cũng được mời 
	gọi chịu đau khổ trước khi được &quot;cất lên&quot; (9,51) trong vinh quang thiên quốc 
	Người cũng là Môsê mới trong cuộc Xuất hành mới, trong lễ Vượt Qua mới của 
	một Giao ước mới, sẽ vượt qua biển sự chết để giải phóng dân Người và dẫn 
	đưa họ đến Đất</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Hứa thật sự là Vương quốc của Cha Người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">- Phêrô có lẽ nhớ đến lễ Lều như một biểu 
	tượng báo trước sự chấm dứt của lịch sử, đã đề nghị nắm chặt khoảnh khắc 
	hiện tại bằng cách dựng &quot;ba lều&quot;. Nhưng Luca đã ghi nhận rằng mong ước cuộc 
	thần hiển này kéo dài &quot;ông không biết phải nói gì&quot; vì ông vẫn chưa nhìn thấy 
	viễn thống khổ nạn như một đoạn đường buộc phải đi qua.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">- Lúc ấy Phêrô, Gioan và Giacôbê bị bao phủ 
	trong &quot;một đám mây&quot; - Trong Kinh Thánh đó là dấu chỉ sự hiện diện của Thiên 
	Chúa - giống như Đức Maria trong ngày truyền tin, đám mây ấy &quot;phủ bóng che 
	rợp&quot; các ngài. Các ngài &quot;sợ hãi &quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">- Chính lúc ấy &quot;một tiếng nói &quot; vang lên 
	trong đám mây. Cũng là tiếng nói khi Đức Giêsu chịu phép rửa ở sông Giođan.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng hôm nay, tiếng ấy không còn nói với 
	Đức Giêsu nữa (“ Con là Con Ta, hôm nay Cha đã sinh ra Con”) nhưng nói với 
	các môn đệ của Người: “Đây là Con Ta mà Ta đã tuyển chọn”. Người Tôi Tớ đau 
	khổ (xem Is. 42,1-8). Đức Giêsu, Người đang đồng hành với họ, thường che 
	giấu vinh quang của mình, nay đã thoáng tỏ ra cho họ là Người Con, nơi 
	Người, Cựu ước được hoàn thành; Người là Đấng nói năng với một uy quyền lớn 
	hơn Môsê và Êlia nên ta phải &quot;lắng nghe&quot; Người là Đấng ta phải đi theo trên 
	con đường dẫn về Giêrusalem: về vinh quang, qua thập giá.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">3. Quy hướng về cuộc Xuất hành của Đức 
	Giêsu.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Giờ đây mọi sự trở lại bình thường; &quot;họ chỉ 
	còn thấy một mình Đức Giêsu &quot;. Tạm thời, các môn đệ &quot;im lặng&quot; cho tới buổi 
	sáng sau đêm khổ nạn, mọi sự chợt có ý nghĩa dưới ánh sáng ban mai ngày Phục 
	sinh, ngày mà Chúa Thánh Thần của Lễ Hiện Xuống sẽ tháo cởi miệng lưỡi để họ 
	làm chứng về những gì đã thấy đã nghe. Nhưng họ hiểu rằng từ nay họ sẽ cùng 
	Người dấn thân vào một định mệnh vượt quá sức họ. Cần phải lên đường, đường 
	đi về Giêrusalem chỉ mới bắt đầu. Định mệnh đó phải diễn ra trong niềm thao 
	thức lắng nghe lời vị tiên tri, Con Thiên Chúa là Người Tôi tớ vừa mạc khải 
	cho biết chuyến xuất hành lên Giêrusalem là thiết yếu. Giờ đây, Đức Giêsu 
	chỉ còn một mình, nhưng ta phải bước theo Người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Con Người tiến về sự chết, nhưng cũng là 
	tiến về vinh quang cuộc biến hình vừa biểu lộ và các tông đồ đều được mời 
	gọi bước theo số phận của Người.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
	<span style="font-size: 14.0pt">BÀI ĐỌC THÊM:</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">1. Điểm dừng chân ơn phúc nơi cộng đoàn ngày 
	Chúa nhật.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">(F. Deleclos trong hãy cầm lấy Lời Chúa mà 
	ăn&quot;, Centurion-</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Duculot trg 195).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Phêrô, Giacôbê và Gioan đã bỏ thuyền, bỏ 
	lưới mà theo Đức Giêsu. Sự sợ hãi đã nhường chỗ cho lửa nhiệt tình và những 
	lời hứa về Nước Trời đã chắp cánh cho họ. Nhưng đường thăm thẳm và đích điểm 
	còn quá xa vời. Từng say sưa với những thành công vang dội của Thầy, giờ đây 
	họ chán nản khi gặp chống đối dữ dội. Đã thán phục và đón nhận Đấng Mêsia 
	bây giờ vỡ mộng khi thấy Người bị phản đối. Cứ phân vân giữa &quot;những sự dưới 
	đất&quot; và &quot;những sự trên trời&quot;, ta có thể tin tưởng vào ai, tin tưởng cái gì?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Đây là lúc thuận tiện để tỉnh cơn mê, vươn 
	vai đứng dậy để chiêm ngưỡng &quot;dung nhan của Chúa&quot; và sẵn sàng lắng nghe Lời 
	Người. Ánh sáng <a name="VNS001C">chói chang</a>, làn sóng hạnh phúc khôn 
	tả, thị kiến thoáng qua về &quot;thế giới khác&quot; với cõi phàm trần nơi ta cư ngụ. 
	Cám dỗ muốn bám vào cái kinh nghiệm tuyệt vời trong phút chốc.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Từ nay họ biết rằng Đức Giêsu là Đấng được 
	Cha sai đến. Họ đã nhìn thấy vinh quang của Người khiến dung mạo Người ra 
	khác. Tuy đã thấy dung nhan đời đời thực sự của Người, nhưng từ nay họ vẫn 
	chỉ được nhìn khuôn mặt xác phàm của Người, khuôn mặt chẳng bao lâu nữa sẽ 
	lênh láng máu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Hãy nghe Lời Người! Nghe Người và theo Người 
	tìm lại con đường phiêu lưu dưới đồng bằng.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Dù vật vã say ngủ và thổn thức bất an, hay 
	sa lầy trong những thói tật xưa cũ trên đường, ta vẫn được Đức Giêsu mời gọi 
	lên núi cầu nguyện.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Thánh lễ là điểm dừng chân ơn phúc, là ánh 
	sáng chân lý là mạc khải hành trình là ý nghĩa cuộc hành hương của ta. Một 
	dừng chân vắn vỏi để lắng nghe, để chiêm niệm, để biến hình, rồi sau đó với 
	niềm phó thác, dấn thân sâu xa hơn trong mịt mờ sương mù của những cái 
	thường ngày.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">2. Khi con Người chiếu toả Thiên Chúa</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">(G. Bossière trong Thiên Chúa rất gần, năm 
	C&quot;, DDB, trg 35-36).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Khi bị khinh miệt, bị săn đuổi, các Kitô hữu 
	vẫn giữ được lòng can đảm nhờ nói về Đức Giêsu. Trong số những kỷ niệm trao 
	đổi cho nhau, có đoạn văn tươi đẹp này: Đức Giêsu hiển dung, đột nhiên chói 
	ngời ánh sáng thần thiêng. Việc toả sáng phát xuất từ bên trong bản thân 
	Người: &quot;Dung mạo Người trở nên khác thường&quot;. Một con người chiếu toả Thiên 
	Chúa! Và khoảnh khắc khiêm tốn nhất của đời Người đã đem đến sự Hiện Diện 
	như thế.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Hằng ngày, ta vẫn nghe nói. &quot;Nhân loại không 
	xinh đẹp&quot;. Con người có thể làm được tất cả. Thật ra nhân loại thường bị 
	biến dạng vì bạo lực, ích kỷ hèn hạ, và thật thảm hại, lịch sử những điều 
	ghê sợ vẫn chưa chấm dứt. Cần phải tỉnh táo tiến bước. Tuy <a name="VNS001D">
	nhân</a>:ân nhân loại thật sự là đẹp, và con người - theo kiểu nói mạnh của 
	những Kitô hữu thế kỷ đầu tiên “có khả năng đạt tới Thiên Chúa&quot;.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Biết bao người, nổi tiếng hay vô danh, đã 
	biểu lộ Thiên Chúa qua lòng can đảm, qua sức mạnh tình yêu, qua sự hy sinh 
	trong đời sống hằng ngày của họ. Sự biến hình diễn ra rạng ngày ở khắp nói 
	trên trái đất: Sự biến hình là năng lượng thẳm sâu của lịch sử, năng lượng 
	ấy giúp con người tiếp tục dong duổi đường trường. Môsê, Êlia là hai khuôn 
	mặt vĩ đại của quá khứ hai con người bằng lửa đã đưa dân qua những chặng 
	đường hiển hách. Các ngài cũng có mặt và nói về &quot;cuộc lên đường của Đức 
	Giêsu về “cuộc xuất hành&quot; của Người. Một chuỗi các thế kỷ vừa khép lại và 
	một kỷ nguyên mới sắp bắt đầu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Ba tông đồ, ba kẻ thân tín nhất, muốn ở lại 
	cắm lều trong ánh sáng, khai mạc thành đô và các lễ hội vinh quang. Không 
	được phải đi thôi. Cuộc biến hình đó chính là một hành trình, phải mất hằng 
	thiên niên kỷ. Ta vẫn chưa leo lên đỉnh núi, chưa cầu nguyện cho đủ đâu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Còn Đức Giêsu đã hướng đích điểm về 
	Giêrusalem, sự đương đầu, phiên toà và cái chết. Chính trên giá khổ hình mà 
	Người đã xé đôi chân trời trần gian để thời gian liên tục.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
	<span style="font-size: 14.0pt">Người vẫn là Tin Mừng, là nắm men trong các 
	lương tâm, và Người chỉ cho ta thấy thành đô đang kêu gọi mọi xã hội hãy 
	biến đổi tận gốc rễ. Đức Giêsu, tiêu điểm, chuẩn mực, là khuôn mặt thần linh 
	của nhân loại chúng ta. Cuộc sống của Người sẽ mãi mãi biến hình cuộc sống 
	của ta.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager