File "06.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2019/Mua-Chay-Phuc-Sinh/CN I MC/06.htm
File size: 11.02 KiB (11283 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật I Mùa Chay - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật I Mùa Chay - Năm C; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật I Mùa Chay - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>
KHÔNG CHỈ BẰNG CƠM BÁNH</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc253941463"><span style="font-size: 8pt; font-style:italic">McCarthy</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Con người không chỉ sống bằng cơm bánh. Cơm
bánh chỉ là một trong những thức ăn chủ yếu của cuộc sống –cuộc sống thân
thể. Để nuôi dưỡng một con người, không giống như vỗ béo một con vật. Cơ thể
của chúng ta cần có lương thực. Những linh hồn của chúng ta cũng vậy. Linh
hồn của chúng ta đang khao khát lương thực nuôi dưỡng. Câu chuyện về Elvis
Presley minh hoạ hùng hồn cho chân lý này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Elvis trở nên rất giàu có. Ông ta sở hữu 8
xe hơn, 6 xe máy, 2 máy bay, 16 T.V., một toà lâu đài rộng lớn, và nhiều tài
khoản ngân hàng. Vượt lên trên tất cả những thứ đó, anh ta còn là thần tượng
của nhiều người hâm mộ. Tuy nhiên, anh không hề có hạnh phúc. Giữa tất cả sự
giàu có và thành công của mình, anh ta đã phải trải qua tình trạng bất ổn về
tinh thần, và thường than phiền về nỗi cô đơn, buồn chán.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Anh giãi bày tâm sự với một phóng viên “Tiền
bạc gây ra nhiều chuyện nhức đầu”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Mẹ của anh rất lo lắng cho anh. Không bao
giờ bà muốn anh bị những chuyện đó. Bà chỉ đơn giản mong muốn anh trở về
nhà, mua một cửa hàng bán vật dụng trong nhà, cưới vợ và có con.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Càng ngày, anh càng trở nên sợ hãi và trầm
cảm. Năm lên 22 tuổi, anh nhận thấy là không còn thế giới nào để chinh phục
nữa. Tình trạng bất ổn này có thể là một cơ hội. Đây là một lời nhắc nhở rõ
ràng rằng “con người không chỉ sống nguyên bằng bánh”, nghĩa là chỉ sống
bằng những thứ vật chất mà thôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thông điệp này vang lên lớn tiếng và rõ rệt
trong bài Tin Mừng hôm nay. Đây là một thông điệp quan trọng, và có lẽ thích
hợp với ngày nay hơn bao giờ hết. Mặc dù chúng ta có thể nhận thấy được lẽ
phải của bức thông điệp này, nhưng trên thực tế, thật không dễ dàng thực
hiện. Chúng ta không chỉ sống bằng cơm bánh –ít nhất là không, nếu chúng ta
mong muốn được sống dồi dào, và hoàn toàn được nuôi dưỡng với tư cách là con
người và con cái của Thiên Chúa. Vậy chúng ta còn cần đến điều gì khác nữa.
Chúng ta cần đến Lời Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Bạn hãy thử tưởng tượng cảnh cha mẹ nuôi
dưỡng con cái của họ, mà không bao giờ nói một lời nào với con trẻ, không hề
hướng dẫn, khích lệ, xác nhận, an ủi. Không bao giờ họ nói một lời để truyền
đạt sự bình an và đón nhận, hoặc tình yêu thương và niềm vui. Cơ thể của con
trẻ có thể được nuôi dưỡng, nhưng tâm trí và linh hồn của chúng bị trống
rỗng. Chúng ta là con cái của Thiên Chúa. Chúng ta cần được nghe Lời của
Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nếu chỉ có cơm bánh, không phải lúc nào cũng
sẽ đảm bảo được sự sống còn, ngay cả về mặt thể lý. Thi sĩ Irina
Ratushinkaya đã sống một thời gian trong nhà tù cộng sản ở Ngài (với tư cách
là tù nhân chính trị). bà nói “Nhiều người phụ nữ có nhiều thức ăn hơn tôi,
tuy nhiên, họ vẫn bị chết”. Điều gì đã giữ cho bà còn sống được. Chắc hẳn là
nhờ đức tin Kitô giáo của bà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Không phải chỉ có cơ thể con người mới đói
khát. Tâm hồn và tinh thần con người cũng biết đói khát nữa. Chúng ta sẽ
không được nuôi dưỡng đầy đủ, cho đến khi chúng ta thừa nhận sự đói khát của
tâm hồn và tinh thần.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu thách đố chúng ta hướng tới những
nỗi khát khao sâu xa hơn và những nhu cầu lớn lao hơn của chúng ta. Tâm hồn
thực sự khát khao điều gì? Thưa rằng tâm hồn khát khao lương thực không thể
hư nát –Lời Chúa. Lời Chúa có sức mạnh nuôi dưỡng chúng ta. Lời Chúa nuôi
dưỡng chúng ta bằng tấm bánh của cuộc sống có ý nghĩa, tấm bánh của niềm hy
vọng, và vượt lên trên tất cả, đó là tấm bánh của tình yêu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">CÂU CHUYỆN KHÁC.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đã trải qua 40 ngày trong sa mạc,
trong sự suy niệm và cầu nguyện. Sa mạc có thể là một nơi khắc nghiệt, nhưng
đó lại là một chỗ lý tưởng để suy niệm và cầu nguyện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Kinh nghiệm sa mạc đến vào giây phút quan
trọng trong cuộc đời của Đức Giêsu, thời gian của sự thức tỉnh lớn lao.
Không thể nào gọi là cường điệu, khi nói về tầm quan trọng của sa mạc đối
với Đức Giêsu. Thật vậy, càng ngày, Người càng yêu thích sự cô tịch, và có
thói quen tìm đến với sa mạc, vào những lúc khó khăn trong cuộc đời của
Người. Khi dân chúng và các sự kiện tìm cách vây bọc lấy Người, thì Người sẽ
lẻn vào nơi hoang vắng, để tự phục hồi và lại hiến thân cho Chúa Cha. Hiện
tại, Người đang đào sâu cảm nhiệm sa mạc đầu tiên này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta cũng cần có một nơi yên tĩnh để suy
niệm và cầu nguyện. Thông thường, chúng ta hay sống một cách điên rồ và
thiếu mất đời sống thiêng liêng, cứ để mặc cho những ước muốn ngu xuẩn đưa
dẫn, và những thói quen ích kỷ đầu độc. Chúng ta bị những tiếng ồn ào và
những sinh hoạt liên tục vây hãm. Chúng ta đặt sai những thứ tự ưu tiên.
Chúng ta không thể hoặc không muốn sự cô tịch, không muốn được yên tĩnh,
không muốn cảnh tĩnh mịch. Và chúng ta lại thắc mắc tại sao mình không có
hạnh phúc tại sao mình cảm thấy không dễ dàng gì trong việc tiếp cận với
người khác, và tại sao mình không thể nào cầu nguyện được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta cần đến sự cố tích. Khi ở một mình,
chúng ta bắt đầu đứng trên đôi chân của mình, trước mặt Thiên Chúa và thế
giới, và hoàn toàn chấp nhận chịu trách nhiệm đối với cuộc sống của bản
thân. Các ẩn sĩ đi vào sa mạc, không phải để tự để tự đánh mất, nhưng là để
tìm được chính mình. Trong sự cổ tích, chúng ta gặp gỡ những trò quỷ quái
của chúng ta, những đam mê, thú tính, cơn tức giận, nhu cầu được nhìn nhận
và được tán thành của chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Và chúng ta không đi vào nơi hoang vắng để
tránh khỏi người khác, mà để tìm thấy họ trong Thiên Chúa. “Chỉ khi ở nơi cô
tịch và thinh lặng, tôi mới có thể tìm thấy sự tử tế mà nhờ đó, tôi có được
khả năng để yêu mến các anh chị em tôi” (Thomas Merton).</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>