File "25.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Phuc-Sinh B/CN VI PS/25.htm
File size: 11.07 KiB (11331 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật VI Phục Sinh - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật VI Phục Sinh - Năm B; Mến Chúa yêu người; Ở lại trong tình thương; Yêu như Chúa yêu; Niềm tâm sự; Yêu thương; Yêu thương anh em; Chúa là tình yêu;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật VI Phục Sinh - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật VI Phục Sinh - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		YÊU THƯƠNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Dọc theo triền núi Trường Sơn, có một 
		ngôi mộ đã lâu đời, trên bia mộ có khắc dòng chữ: “Tôi thương người, 
		nhưng rất sợ lòng người”. Đây là câu nói của Hy Thanh, người nằm trong 
		mộ. Tại sao lại khắc dòng chữ đó trên mộ của anh ta? Câu chuyện như sau: 
		thời bấy giờ, Hy Thanh chịu khó đi học nghề tìm mạch nước. Bạn bè khinh 
		chê: “Dưới đất lúc nào chẳng có nước, học chi cái nghề vô dụng ấy”, gia 
		đình cũng rủa chàng: “Học cái nghề vô ích ấy làm gì, đi đâu thì đi” Hy 
		Thanh ra đi, ngày kiếm ăn, đêm tìm đến chùa ngủ, cắn răng chịu đựng và 
		vẫn tiếp tục theo đuổi cái nghề ấy. Hai mươi năm trôi qua, gặp thời đại 
		hạn, giếng khô cạn, nhiều người chết vì khát. Lúc bấy giờ người ta chợt 
		nhớ đến chàng, chạy tới cầu cứu. Hy Thanh tìm ra mạch nước, nước chảy 
		lênh láng khắp nơi. Dân chúng từ bốn phương hay tin đến uống, họ vui 
		mừng ca ngợi chàng. Tuy nhiên, có kẻ vì khát lâu ngày, nay uống quá độ 
		nên ngã lăn ra chết. Người ta quay lại mạt sát chàng, đám người có thân 
		nhân bị chết xông vào đánh đập chàng cho đến chết. Trước khi chết, chàng 
		nói: “Tôi thương người, nhưng rất sợ lòng người”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đó là câu chuyện ngày xưa, sau đây là 
		chuyện ngày nay: Trên báo Tuổi Trẻ Chúa Nhật số 18 năm 1989 có một câu 
		chuyện tựa đề là “Máu Cá”, tức là máu lạnh, trích trong tập “Ngồi buồn 
		viết mà chơi” của nhà văn Nguyễn Minh Châu như sau: Tại sân ga Hàng Cỏ 
		vào lúc tờ mờ sáng, khách đứng xếp hàng chuẩn bị lên tàu, khách ngồi chờ 
		đợi rất đông, cùng với số lượng hàng hóa chất cao từng đống. Giữa cảnh 
		đông đúc chen chúc như vậy, có một người đàn bà còn trẻ, y như một người 
		mất trí, cứ hét vang cả sân: “Các ông các bà, có ai thương tôi, cứu tôi 
		với”. Chị ta kêu đến khản cả giọng mà chung quanh chẳng ai đoái hoài. 
		Người ta chỉ quay nhìn chị một cách thờ ơ. Có chuyện gì xảy ra vậy? Thì 
		ra thế này: chị ta xuống tàu trong đêm với hai đứa con: đứa ba tuổi, đứa 
		nửa tuổi, ngồi chờ sáng. Lúc trời gần sáng, chị bảo đứa con lớn ngồi 
		trông em để đi giặt đồ. Giặt xong, quay trở lại thì mẹ mìn đã dụ dỗ đem 
		đứa lớn đi, chỉ còn đứa nhỏ nằm ngửa giữa sân ga một mình. Nghe xong câu 
		chuyện, tôi (tác giả Nguyễn Minh Châu) chạy đến gặp một đồng chí công an 
		đề nghị: “Các đồng chí nói loa đi, yêu cầu hành khách thấy ai khả nghi 
		thì giữ lại, đứa dụ dỗ đứa trẻ, thế nào cũng có vẻ khả nghi, biết đâu nó 
		còn quanh quẩn đâu đây, yêu cầu mọi người giúp chị ta”. Đồng chí công an 
		chẳng nói chẳng rằng, chẳng trả lời tôi lấy một lời, còn hàng ngàn con 
		người thì vẫn dửng dưng. Người đàn bà đau khổ vẫn kêu gào giữa hàng ngàn 
		hành khách sân ga Hàng Cỏ như kêu gào giữa sa mạc.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Kể lại hai câu chuyện trên tôi muốn nói 
		lên nhân tình thế thái, nói lên lòng người đối với nhau, như là gợi ý để 
		mọi người suy nghĩ một chút về lệnh truyền và cũng là lời trăn trối, lời 
		di chúc của Chúa Giêsu nói với các môn đệ trước khi từ biệt các ông để 
		đi chịu nạn chịu chết trong bài Tin Mừng: “Đây là điều răn của Thầy: anh 
		em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em… Điều Thầy truyền 
		dạy anh em là hãy yêu thương nhau”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Yêu thương là một trạng thái tình cảm 
		xưa như trái đất, tức là ngay từ khi có con người trên mặt đất đã có vấn 
		đề yêu thương. Dân tộc nào cũng dậy yêu thương, tôn giáo nào cũng dậy 
		yêu thương. Trong Cựu Ước, lề luật Do Thái cũng đã có luật yêu thương, 
		chẳng hạn luật Môsê dạy: “Phải yêu thương tha nhân như chính mình”. Tới 
		khi Chúa Giêsu xuống thế, Ngài đã giảng dạy yêu thương, thực hiện yêu 
		thương trọn vẹn tuyệt vời. Điều đặc biệt mới mẻ trong luật yêu thương 
		Chúa dạy là Ngài nâng luật yêu người lên ngang hàng với luật mến Chúa, 
		đồng thời coi những hành động yêu thương như dấu chỉ để mọi người nhận 
		ra môn đệ Ngài và là tiêu chuẩn Ngài căn cứ vào đó để khen thưởng sau 
		này.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Như vậy, luật yêu thương nhau không 
		những là một lời khuyên mà còn là một lệnh truyền, một sứ mệnh của người 
		Kitô hữu. Vậy chúng ta phải thực hành luật này thế nào? Nói khác đi, 
		chúng ta phải yêu thương nhau thế nào? Xin đề nghị ba điều:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">Thứ nhất, yêu thương là đối xử nhân 
		hậu với nhau</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">. Nhân hậu là 
		biết chịu đựng và nhường nhịn: chín bỏ làm mười, một nhịn chín lành; 
		nhân hậu là biết đón nhận những chướng tai gai mắt, những quê mùa nông 
		cạn của người khác, không tranh chấp cãi cọ, tránh lời thóa mạ, cộc cằn, 
		mỉa mai. Chúng ta hãy nhớ: khi chúng ta sống khó tính, nóng nảy, trịch 
		thượng, bất mãn, bất đồng, thì bị mọi người xa lánh và mình làm khổ 
		mình. Trái lại, nhân hậu là bùa mê, là nam châm thu hút lòng người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">Thứ hai, yêu thương là không nổi giận</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">. 
		Tức giận là một tình cảm thông thường của con người. Nói theo Á Đông, 
		tức giận là một trong thất tình của con người. Con người có vui, có 
		buồn, có ham muốn, có giận dữ. Vì vậy, vấn đề không phải là có giận hay 
		không, nhưng là tại sao giận, giận ai, giận gì việc gì… Dù lý do nào đi 
		nữa, chúng ta cũng hãy nhớ: người giận mất khôn, giận dữ chẳng được ích 
		gì, nóng giận làm tan vỡ tất cả.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">Thứ ba, yêu thương là không nói hành 
		nói xấu</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">. Người ta thường 
		đổ tội nói hành nói xấu cho cái lưỡi để nói lên sự nguy hại của nó: lưỡi 
		không xương nhiều đường lắt léo, tay đã dài mà lưỡi còn dài hơn, không 
		nọc độc nào nguy hại bằng cái lưỡi. Lời nói hành nói xấu được ví như một 
		mũi tên tẩm thuốc độc, bắn một phát giết chết ít nhất ba người; giết kẻ 
		bị nói xấu, giết kẻ nghe nói xấu và giết chính kẻ nói xấu. Chúng ta hãy 
		nhớ lời cầu nguyện sau: “Lạy Chúa, xin đừng để con rơi vào số phận của 
		kẻ nói xấu nói hành, mà phần phạt của họ là ở trong hồ lửa diêm sinh 
		cháy bừng bừng”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tóm lại, Chúa Giêsu dạy chúng ta hãy yêu 
		thương nhau, và chúng ta cũng đã biết có rất nhiều cách để thể hiện lòng 
		yêu thương đối với nhau, hôm nay chúng ta hãy nhớ ba điều: hãy đối xử 
		nhân hậu với nhau, đừng nóng nảy tức giận nhau, và đừng bao giờ nói hành 
		nói xấu nhau.</span></td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager