File "19.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Phuc-Sinh B/CN VI PS/19.htm
File size: 16.69 KiB (17089 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật VI Phục Sinh - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật VI Phục Sinh - Năm B; Mến Chúa yêu người; Ở lại trong tình thương; Yêu như Chúa yêu; Niềm tâm sự; Yêu thương; Yêu thương anh em; Chúa là tình yêu;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật VI Phục Sinh - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật VI Phục Sinh - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>
ĐỜI SỐNG CỦA NHỮNG NGƯỜI ĐƯỢC CHỌN</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc229578464"><span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Chú giải của
William Barclay</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Điều chính trong đoạn này là Chúa Giêsu
cho các môn đệ Ngài biết, chính Ngài đã chọn họ. Không phải chúng ta đã
chọn Chúa, nhưng bởi ân sủng và tình thương, Chúa đã kêu ghọi, chọn lựa
chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Từ đoạn này, chúng ta có thể liệt kê
những điều tuyệt diệu khi được chọn và được gọi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta được chọn để vui mừng</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Dù đường đi của Kitô hữu có khó khăn đến đâu trong cả hành trình lẫn mục
đích, vẫn là con đường. Trong việc làm phải, làm đúng, bao giờ cũng có
niềm vui. Kitô hữu là người luôn vui mừng. Kitô hữu u sầu là một điều
mâu thuẫn. Thật sự Kitô hữu nào cũng là tội nhân, nhưng là tội nhân đã
được tha thứ và cứu chuộc, niềm vui nằm ngay trong sự kiện đó. Làm sao
không vui mừng khi chúng ta đang đi trên con đường sống với Chúa Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta được chọn để yêu thương</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Chúng ta được sai đi vào thế gian để yêu thương. Nhiều khi chúng ta sống
như thể được sai đến thế gian để tranh đua, cãi lẫy và đánh đấm nhau.
Nhưng Kitô hữu đã được sai vào thế gian, để vừa sống vừa chứngminh cho
người khác thấy ý nghĩa của tình yêu đối với nhau. Ở đây, Chúa Giêsu nêu
ra một lời tự xưng quan trọng khác. Nếu chúng ta hỏi Ngài: Thầy lấy
quyền gì mà đòi hỏi chúng tôi phải yêu thương nhau? Ngài đáp: Chẳng có
tình yêu nào lớn hơn là phó mạng sống vì bạn mình, và Ta đã làm như thế.
Nhiều người dạy người ta yêu mến lẫn nhau, nhưng cả cuộc đời họ cho thấy
việc đó họ làm sau cùng. Chúa Giêsu ban bố một mệnh lệnh mà chính Ngài
đã làm trước nhât.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta được gọi để trở thành bạn
của Chúa Giêsu</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">. Chúa bảo
Ngài không gọi các môn đệ là đầy tớ (douloi) nữa, mà gọi họ là bạn hữu.
Câu này có ý nghĩa cho những nguơì nghe lần đầu tiên hơn là cho chúng ta
ngày nay. Danh hiệu “douloi”, nô lệ, đầy tớ, tôi tớ của Chúa không phải
là danh hiệu đáng xấu hổ, nhưng là một vinh dự lớn. Môsê là một douloi,
nô lệ tôi tớ của Chúa (Đnl 34,5), Giôsê cũng vậy (Gs 24,29), Đa-vít cũng
thế (Tv 89,20). Phaolô kể danh hiệu này là một vinh dự (Tt 1,1) và
Giacôbê cũng vậy (Gc 1,1). Những nhân vật lỗi lạc nhất trong quá khứ
hãnh diện khi được Chúa gọi là douloi (tôi tớ) của Chúa. Chúa Giêsu
phán: “Ta còn có một điều cao trọng hơn cho các ngươi, các ngươi không
còn là tôi tớ nữa mà là bạn thân của Ta”. Chúa Giêsu ban tặng một địa vị
thân thiết với Ngài, mà ngay đến các nhân vật lỗi lạc nhất vẫn không
biết, cho tới khi Ngài đến thế gian.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng ý niệm làm bạn với Chúa có một bối
cảnh lịch sử. Abraham là bạn của Chúa (Is 41,80). Sách Khôn Ngoan 7,27
cho biết sự khôn ngoan làm cho người ta trở thành bạn của Chúa. Nhưng từ
này còn được minh hoạ bằng một tập tục vốn có trong triều đình các hoàng
đế Rôma lẫn các vua phương Đông. Trong các triều đình ấy, có một nhóm
người được tuyển chọn, họ được gọi là bạn của vua. Họ được diện kiến nhà
vua bất cứ lúc nào, họ được quyền vào cả phòng ngủ của vua lúc sáng sớm.
Nhà vau thảo luận với họ trước khi họp bàn với các tướng lãnh và các
quan chức. Các bạn của vua là những nhân vật có liên hệ gần gũi, thân
cận nhất với vua.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu đã gọi chúng ta để làm bạn
với Ngài và với Thiên Chúa</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Đó là một đặc ân kỳ diệu. Chúng ta không còn phải đứng từ xa, nhìn về
phía Ngài mà chờ đợi. Chúng ta không còn là những nô lệ chẳng có chút
quyền ra mắt chủ, không như đám đông chỉ đứng xa nhìn thoáng bóng nhà
vua đi ngang qua nhân một cơ hội hết sức hiếm hoi. Chúa Giêsu làm một
việc lạ lùng: Ngài cho phép chúng ta được sống gần gũi, thân mật với
Thiên Chúa. Thiên Chúa không còn là người lạ cách biệt chúng ta, nhưng
là bạn thân của chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Chung ta được gọi để làm bạn cộng tác
với Chúa Giêsu</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">. Ngài
không chỉ gọi và chọn chúng ta để ban cho một loạt các đặc ân diệu kỳ,
mà Ngài muốn chúng ta trở thành bạn cộng tác với Ngài. Nô lệ chẳng bao
giờ là bạn cộng tác,người cùng hùn hạp làm ăn với chủ. Theo luật Hy Lạp,
nô lệ được định nghĩa là một công cụ sống, chủ chẳng bao giờ trao đổi ý
kiến với nô lệ, nô lệ bị sai bảo phải làm việc mà không được giải thích
lý do. Nhưng Chúa Giêsu bảo chúng ta: “Các bạn không phải là nô lệ mà là
bạn cùng cộng tác với tôi. Tôi đã nói cho các bạn biết mọi việc. Tôi đã
nói cho các bạn những gì Thiên Chúa Cha đã nói với tôi”. Chúa Giêsu dành
cho chúng ta danh dự làm bạn cộng tác với Ngài, Ngài chia sẻ tâm sự với
chúng ta, cho ta biết kế hoạch, mục tiêu và kỳ vọng của Ngài. Một sự lựa
chọn quan trọng được đặt ra trước mắt chúng ta. Chúng ta có thể chấp
nhận hoặc khước từ việc cộng tác với Chúa Giêsu trong việc đưa thế gian
trở về với Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Chúa chọn chúng ta làm sứ giả</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Ngài phán: “Ta đã chọn các con để sai các con đi”. Ngài không muốn chúng
ta sống đời ẩn tu, trốn trách thế gian. Khi một hiệp sĩ đến chầu vua,
người ấy không muốn cả đời chỉ yến ẩm tiệc tùng và bầu bạn với vua,
người ấy đã xin “Xin hãy phái thần đi làm nhiêm vụ để bệ hạ và toàn dân
được ích”. Chúa Giêsu chon chúng ta, trước hết để chúng ta đến với Ngài,
sau đó là để ra đi, đến với người thế gian. Đó là mầu mực và nhịp điệu
hằng ngày của đời sống chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta được chọn để trở thành người
truyền giáo</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">. Ngài chọn
chúng ta để ra đi và mang lại kết quả. Những kết quả vững bền qua mọi
thời gian. Phương pháp truyền giáo là sống đời sống Kitô hữu, phương
pháp đưa người ta đến với niềm tin là chỉ cho họ thấy kết quả của đời
sống Kitô hữu. Chúa Giêsu không sa chúng ta đi tranh luận để bắt người
ta theo đạo, chũng không để doạ để họ theo đạo, nhưng thu hút họ đến với
đạo Chúa. chúng ta phải sống sao cho đời sống đạt kết quả diệu kỳ, đến
nỗi nhiều người khác cũng ao ước được như thế.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Chúa chọn chúng ta để trở thành con
cái tràn đầy đặc ân trong gia đình của Chúa</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Ngài chọn chúng ta để bất luận chúng ta nhân danh Ngài cầu xin điều gì,
thì Chúa Cha sẽ làm cho. Một lần nữa chúng ta đối diện với một trong
những khẳng định quan trọng, liên hệ đến việc cầu nguyện mà chúng ta cần
thấu triệt. Nếu nghĩ không kỹ thì dường như câu này có nghĩa là Kitô
hữu, người được chọn của Chúa Kitô, sẽ nhận được tất cả những gì mình
cầu xin. Chúng ta đã đề cập đến vấn đề, nhưng cũng nên suy gẫm thêm lần
nữa. Tân Ước có quy định một số luật lệ rõ ràng về vấn đề cầu nguyện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">a. Cầu nguyện phải bởi đức tin</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
(Gc 5,15). Nếu chỉ theo hình thức, chiếu lệ, thói quen nhắc đi nhắc lại
những lời đúng theo một công thức, ước lệ nào đó, thì lời cầu nguyện ấy
sẽ không được chấp nhận. Khi lời cầu nguyện không có hy vọng thì không
thể linh nghiệm được. Nếu xin Chúa thay đổi mình, mà không tin mình có
thể thay đổi được, lời cầu nguyện sẽ chẳng ích lợi. Muốn cầu nguyện nơi
tình yêu trọn vẹn của Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">b. Phải cầu nguyện trong danh Chúa Giêsu
Kitô</span></b><span style="font-size: 14.0pt">. Chúng ta không thể xin
điều gì mà Chúa không đồng ý. Chúng ta không thể xin để nhận được gia
tài bất hợp pháp của một người nào đó hay để được những điều bị cấm
đoán. Chúng ta không thể xin cho một tham vọng nào đó được thành tựu nếu
nó khiến người người khác bị tổn thương, hoặc thiệt hại. Chúng ta không
thể nhân danh Đấng Yêu Thương để xin Ngài báo thù các kẻ thù của mình.
Bất cứ lúc nào chúng ta cố gắng biến cầu nguyện thành điều giúp mình
thực hiện các tham vọng riêng tư, để thoả mãn các ước muốn cá nhân, lời
cầu nguyện sẽ không linh nghiệm, vì như thế không phải là cầu nguyện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">c. Cầu nguyện phải thuận theo ý Chúa</span></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Mỗi khi cầu nguyện, trước hết phải nhận biết mình chẳng bao giờ hiểu
biết hơn Chúa. Yếu tính của lời cầu nguyện không phải để thay đổi ý
Chúa, nhưng để xin “Ý Cha thể hiện”. Vì vậy, lời cầu nguyện đích thực
không phải là xin Chúa đem đến điều mình muốn, nhưng xin Ngài cho chúng
ta sẵn sàng chấp nhận điều Ngài muốn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">d. Lời cầu nguyện không bao giờ được vị
kỷ.</span></b><span style="font-size: 14.0pt"> Thoạt nghe qua thì tưởng
Chúa Giêsu đưa ra một vấn đề hết sức dễ dãi. Ngài phán nếu hai người
đồng ý với nhau để xin điều gì, Ngài sẽ ban cho (Mt 18,19). Chúng ta
không nên hiểu câu này theo nghĩa đen nông cạn, vì như thế có nghĩa đơn
giản là nếu bạn “động viên” để nhiều người cùng cầu xin một điều gì đó,
thì việc đó sẽ xảy ra. Nhưng câu ấy có nghĩa là: Khi cầu nguyện, không
nên chỉ nghĩ đến các nhu cầu của riêng mình mà thôi. Thí dụ đơn giản
nhất là vào ngày nghỉ, người công nhân chắc phải xin trời nắng tốt,
trong khi có lẽ bác nông dân lại xin trời mưa. Khi cầu nguyện, chúng ta
không nên hỏi, “điều này có lợi gì cho tôi?” mà phải hỏi “Việc này có
ích cho tất cả mọi người không?”. Sự cám dỗ lớn nhất trong khi cầu
nguyện là dường như chỉ có vấn đề của mình là quan trọng, còn vấn đề của
người khác thì chẳng cần quan tâm tới. Một lời cầu nguyện như vậy sẽ
không thể linh nghiệm được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu đã chọn chúng ta để trở
thành những thành viên được đặc ân, ưu quyền trong gia đình Chúa</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Chúng ta có thể và nên dâng mọi sự lên cho Chúa trong khi cầu nguyện.
Nhưng không nên tìm câu trả lời theo sự hiểu biết hạn hẹp, hay theo ước
muốn bất toàn của mình, mà phải chấp nhận câu trả lời của Chúa theo sự
khôn ngoan và tình yêu trọn vẹn của Ngài. Càng yêu mến Chúa chúng ta
càng vâng phục ý Chúa.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>