File "16.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Phuc-Sinh B/CN III PS/16.htm
File size: 20.08 KiB (20559 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật III Phục Sinh - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật III Phục Sinh - Năm B; Đau khổ; Bóng ma tưởng tượng; anh em là chứng nhân; Vâng lời; Tình yêu; hiện ra với các tông đô."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật III Phục Sinh - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật III Phục Sinh - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
HÃY ĐỔI ĐỜI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc227509148">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Hôm nay chúng ta đọc một phần bản văn Luca về “Trình thuật Phục sinh”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Theo Tin Mừng của ông, năm biến cố đã xảy ra trong ngày Phục sinh:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">-
Các phụ nữ đến viếng mộ vào buổi sáng và việc báo tin Chúa Phục sinh
(24, 1-10).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">-
Phêrô cũng đến thăm mộ và thái độ bối rối của ông (24, 11-12). </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">-
Chúa hiện ra với hai môn đệ làng Emmau (24, 13-35).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">-
Chúa hiện ra với mười một môn đệ, cùng buổi chiều hôm đó (24, 36-49).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">-
Đức Giêsu thăng thiên và việc Người được tôn dương trên trời (24,
50-53).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Còn hai ông thì thuật lại những việc đã xảy ra dọc đường, và chuyện mình
đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh. Các ông còn đang nói thì Đức
Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Từ
ba ngày qua, biết bao là biến cố bi thảm đã xảy ra cho con người đáng
thương này? Bữa ăn cuối cùng của Đức Giêsu vào tối thứ năm, cuộc vây bắt
tại vườn Ghétsêmani, mọi người đều bỏ trốn, Phêrô chối Chúa, việc xét xử
bêu nhục Chúa như kẻ phản đạo và phạm thượng, cái chết của Chúa trên
thập giá ngoài cửa thành, việc treo cổ tự sát của Giuđa, một bạn hữu của
họ. Nhóm Mười Hai trở thành nhóm Mười Một, do một người trong họ bỏ cuộc
và đã chết!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Chính trong bối cảnh này mà cuộc "Phục sinh" xảy đến một cách bất ngờ và
làm cho mọi người bàng hoàng sửng sốt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Người nói với các ông: "Chúc anh em được bình an"</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Đó
là lời chào hỏi thông thường của Người Do Thái: “Shalom!" có nghĩa là
"Bình an”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Nhưng ta có thể nghĩ rằng, chiều hôm đó, lời chào chúc cổ truyền đó hẳn
phải mang một ý nghĩa hoàn toàn đặc biệt: chính vào lúc vô cùng tuyệt
vọng thì Chúa hiện đến trấn an các ông: "Anh em đừng sợ", "Hãy an tâm".
Theo Thánh Gioan, trước khi bước vào cõi chết, hôm thứ năm vừa qua, Đức
Giêsu đã hứa các tông đồ sẽ được bình an sau một 'thời gian khủng hoảng
đớn đau’: "Thầy để lại sự bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em phúc
bình an của chính Thầy" (Ga 14,27). "Anh em sẽ bị phân tán mỗi người mỗi
ngả và để Thầy cô đơn”. “Thầy nói với anh em những điều ấy để nhờ kết
hợp với Thầy, anh em được bình an” “Anh em can đảm lên, Thầy đã thắng
thế gian rồi" (Ga 16,32-33). Hôm nay vào chiều tối Phục sinh, lời hứa đã
được thực hiện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Các ông sợ hết hồn hết vía, tưởng là thấy ma.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Rõ
ràng, như các trình thuật khác đều đã nói cho ta. Nhóm "Mười Một" bắt
đầu run sợ và nghi ngờ. Một lát nữa, Luca sẽ nhấn mạnh giúp ta lưu ý tới
sự kiện Đức Giêsu phải "mở trí lòng" họ: họ còn không hiểu gì cả. Chỉ
ngắm nhìn thì chưa đủ còn phải "mở trí lòng" tới mầu nhiệm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Nhưng Người nói: "Việc gì mà hoảng hốt? Sao lòng anh em còn ngờ vực?
Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà! Cứ rờ xem, ma đâu có xương có
thịt như Thầy đây?"</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Trong trình thuật tương song của Gioan, Đức Giêsu đã cho các tông đồ xem
"tay và cạnh sườn" Người (Ga 20,20). Còn ở đây Luca lại ghi, Người cho
họ xem "chân tay" Người? Ta biết rằng, đối với Thánh Gioan "cạnh sườn"
rộng mở tượng trưng cho nguồn nước vọt ra từ đền thờ mới, theo lời tiên
báo của ngôn sứ Êdêkien.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Những điểm cốt yếu của trình thuật vẫn là chung, đó nhằm minh chứng rằng
chính Đức Giêsu, Đấng bị đóng đinh, nay đã sống lại. Đối với những người
Sêmít, này, là những người không có ý niệm phân biệt linh hồn và thể xác
theo triết thuyết của Platon và Descartes, thì nếu Đức Giêsu đang sống
động, chỉ có thể hiểu Người sống động với toàn diện con người mình. Đức
Giêsu muốn quả quyết, Người không phải là một bóng ma như thế, Người
phải có một thân xác, sự sống lại không thể giản lược vào nguyên một
tình trạng "linh hồn bất tử". Do đó, mọi chi tiết trên đây đều diễn tả
cách cụ thể: "Cứ rờ vào Thầy. Hãy xem chân tay Thầy. Hãy cho Thầy ăn".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Tuy nhiên, chúng ta không nên ảo tưởng. Cần phải vượt qua vẻ vật chất
của ngôn từ diễn tả, để hiểu ý nghĩa sâu xa của công cuộc Phục sinh.
Nhằm đề cao chân lý đó, chính Thánh Phaolô sau này sẽ xác quyết: "Chúa
là thần khí”(2Cr 3,17-18). Ngài cũng nói về thân xác Phục sinh như một
"thân - thể-thuộc-linh” (1Cr 15,44).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Các ông vẫn chưa dám tin vì mừng quá, và còn đang ngỡ ngàng, thì Người
hỏi: “Ở đây anh em có ăn gì không" Các ông đưa cho Người một khúc cá
nướng, Người cầm lấy và ăn trước mặt các ông.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Việc ám chỉ tới một bữa ăn như trên, gợi lại cử chỉ của Chúa tại làng
Emmau, sau này Phêrô cũng tuyên bố: chính chúng tôi đã được cùng ăn,
"cùng uống với Người, sau khi Người từ cõi chết sống lại" (Cv 10,41).
Trong trình thuật của Luca trên đây, không có gì ám chỉ cách công khai
tới Thánh Thể nhưng bầu không khí vẫn là khung cảnh của những "bữa tiệc
thánh”, mà ở đó các môn đệ sẽ nhận ra một sự hiện diện mới của Đấng Phục
sinh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Rồi Người bảo: "Anh em hãy nhớ lại những lời Thầy đã nói, khi Thầy còn ở
với anh em"</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Công cuộc Phục sinh không thể dược hiểu như một thứ hiện tượng cách
biệt, một thứ hành động ma thuật. Đức Giêsu cố gắng giúp cho người ta
“hiểu” và dồn "tâm trí" vào sự kiện đó. Và bước đường đầu tiên mà Người
gợi lên cho các tông đồ đi tới hiểu biết, đó là vận dụng "ký ức” Người
đã báo trước cái chết và sự phục sinh của Người. Người mong muốn chúng
ta khám phá ra sự liên tục giữa Đức Giêsu trước Phục sinh ‘và’ Đức Giêsu
sau Phục sinh, Đức Giêsu lịch sử và Đức Giêsu vượt qua lịch sử, Đức
Giêsu cụ thể và Đức Giêsu của lòng tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Về
vấn đề này, chúng ta nên ghi nhận kiểu nói kỳ lạ của Đức Giêsu: khi Thầy
còn ở với anh em ‘thuộc về quá khứ’ Nhưng, lạy Chúa Giêsu, lúc này Chúa
đang hiện diện với chúng con mà! Các môn đệ đã có thể đáp lại với Chúa
như thế. Đúng vậy, nhưng Người đâu có hiện diện cũng một cách thức như
trước nữa: Vẫn chính là Người, nhưng không phải y như trước. Đây luôn là
mầu nhiệm đức tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Tất cả những gì sách Luật Môsê, các sách Ngôn sứ và các Thánh vịnh đã
chép về Thầy đều phải được ứng nghiệm. Bấy giờ Người mở trí cho các ông
hiểu Kinh Thánh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Các Sách Thánh loại nào? Đó là toàn bộ Cựu ước: Luật, Ngôn sứ và Thánh
Vịnh. Đúng ra, Đức Giêsu là một người rất quen thuộc với Kinh thánh.
Người đã đọc đi đọc lại cho riêng mình một số đoạn để ứng dụng vào số
phận đời Người. "Kinh thánh đã nói về đời tôi!". Các bạn hãy đọc lại và
sẽ thấy. Và chúng ta hình dung ra như Đức Giêsu, đang dạy một lớp giáo
lý Kinh thánh, chú giải Kinh thánh. Công cuộc Canh tân Phụng vụ theo ý
Công đồng Vatican II lại tạo điều kiện cho chúng ta đọc nhiều đoạn Kinh
thánh hơn: mỗi Chúa nhật sẽ đọc ba bài đọc thay hai như cũ và được phân
bổ trong ba năm để cung cấp cho ta một toàn bộ các văn bản đầy đủ hơn.
Ta cũng có thể nhận thấy, công việc đó đã đi đúng hướng biết bao, như ý
Đức Giêsu mong muốn. Lạy Chúa, xin ban cho chúng con, các Kitô hữu, biết
đói khát Kinh thánh. Xin giúp chúng con đừng tới dâng lễ "trễ muộn", bỏ
qua phần phụng vụ Lời Chúa, luôn vắng mặt trong phần đầu thánh lễ, thời
gian mà "Chúa mở trí cho chúng con hiểu Kinh Thánh".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Người bảo có lời Kinh Thánh chép rằng: "Đấng Mêsia phải chịu khổ hình,
rồi ngày thứ ba sẽ từ bỏ cõi chết chỗi dậy”.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Ôi! nếu như chúng ta có mặt ở đó thì thích biết bao, lúc mà Đức Giêsu
bình luận lời ngôn sứ Isaia, sách Khôn ngoan và các Thánh Vịnh! Nhờ sách
Công vụ Tông đồ, ta biết được những bản văn đặc biệt mà trong đó, Đức
Giêsu "tự nhận ra mình" và nhờ đó Người mới quả quyết người ta đã nói về
mình là những bản văn nào. Đó là những bản văn được trích dẫn Đệ Nhị
Luật 18, 16-19 và 21,23; Hôsê 6,1, Isaia 52,13, Thánh Vịnh 2,22. Cựu ước
hướng về Đức Giêsu. Mọi chương trình của Thiên Chúa, mọi công cuộc chuẩn
bị đều nhằm đến "việc hoàn tất" này: đó là sự hy sinh vinh quang của Đức
Giêsu vì tình yêu cứu độ. Những bài thơ về Người Tôi Tớ và nhiều Thánh
vịnh đặc biệt đã minh chứng rằng, "đau khổ của người công chính, không
phải là uổng công vô ích, nhưng luôn đạt tới một sự phong phú phi
thường". Thực vậy người ta phải vượt qua giai đoạn đau khổ mới tới giây
phút tạ ơn và thời gian loan truyền những kỳ công của Thiên Chúa cho mọi
dân tộc, "sứ vụ” truyền giáo cho khắp hoàn vũ như đã hiện diện trong các
bản văn đó (Is 49,50).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Đấng Mêsia phải chịu khổ hình, sẽ từ cõi chết chỗi dậy. Phải nhân danh
Người mà rao giảng cho muôn dân, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Vâng, mối quan tâm truyền giáo đã tràn ngập tâm hồn Đức Giêsu. Người
nhìn thấy trước hàng tỉ người nam nữ sẽ theo Người, sẽ yêu mến Người.
Người nhìn thấy hàng tỉ tội nhân sẽ được tắm trong "nước tha thứ tội
lỗi", sẽ được ghìm ngập trong tình yêu xót thương của Thiên Chúa, sẽ
được thanh tẩy trong Thánh Thần, Đấng tha thứ và "ban sự sống". Thiên
Chúa là tình yêu! ở đây chúng ta gặp lại điều mà Thánh Gioan đã nói
trong Chúa nhật vừa qua: "Đức Giêsu thổi hơi để tha thứ tội lỗi!".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Và
chúng ta đón nhận sứ điệp "Phục sinh" đó. Chúng ta có thể nói, Phục sinh
làm gì? Để loan báo sự thay đổi, cuộc hoán cải, một "métanoia": Hãy đổi
đời. Hãy phục sinh. Hãy sống động và cứ tiếp tục như thế. Phục sinh là
một động lực sống! Nó luôn vận hành.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Phải rao giảng cho muôn dân, bắt đâu từ Giêrusalem, kêu gọi họ sám hối.
Chính anh em làm chứng về những điều này.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
"Sứ vụ của Giáo Hội" khởi sự từ công cuộc Phục sinh. Trong sức sống sinh
động Phục sinh, cùng với “Đức Giêsu hằng sống" giữa các nhân chứng của
Người, từ một điểm trung tâm của hành tinh chúng ta: đó là Giêrusalem!
Thực vậy, đó là nơi có một không hai, mà người ta đã đào lỗ dưới đất để
dựng cây thập giá lên, và từ đó đã trở nên trục của thế giới. Thành phố
duy nhất này, nơi mà nhờ đó hành tinh đáng thương của chúng ta, thay vì
là nghĩa địa mênh mông chứa chôn kẻ chết, đã trở thành nơi có "ngôi mộ
trống", nơi của sự sống hiển thắng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Lạy Chúa, xin ban cho con "sức mạnh" từ trời ban xuống đó (Lc 24,49) để
con trở nên nhân chứng cho Chúa: Veni Creator Spiritus. Lạy Thần khí Tác
sinh, xin hãy ngự đến.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>