File "11.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Phuc-Sinh B/CN II PS/11.htm
File size: 18.53 KiB (18976 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B; Khoa học và Đức tin; Gặp gỡ Đức Kitô; Nỗi oan Toma; Sống đức tin; Dấu chứng phục sinh; mọi sự đều có thể; Cộng đoàn;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
LẠY THIÊN CHÚA CỦA CON</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc227117757"><span style="font-size: 8pt; font-style:italic">
Chú giải của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất
trong tuần, nơi các môn đệ ở... Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giêsu lại
có mặt trong nhà đó.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trang Tin Mừng hôm nay thuật lại cho
chúng ta hai lần Đức Giêsu Phục sinh "hiện ra" cách nhau tám ngày. Tự
nhiên chúng ta dễ để tâm chú ý dện lần hiện ra thứ hai với "Tôma" hơn,
vì ta thường đồng hóa với ông, khi trên thực tế ta cũng thấy nơi mình
một "kẻ hồ nghi", một “kẻ cứng lòng tin" và có thể gặp được nơi ông một
thứ biện minh cho thái độ thiếu đức tin của ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng dù có thông đồng với Tôma, ta cũng
không thể bỏ qua việc đọc trọn vẹn bản văn trên. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trước tiên, ta cần lưu ý, Đức Giêsu hằng
sống thường hiện ra vào Chúa nhật, ngày thứ nhất trong tuần, đó có phải
là điều ngẫu nhiên không? Ta quá biết rõ, thời đó các Kitô hữu tiên khởi
đâu có ngày nào cũng họp nhau lại. Hằng ngày mỗi người đều phải lo sinh
kế. Họ không thể luôn sống bên nhau. Vì thế, Đức Giêsu Phục sinh chỉ
hiện “đến" trong khung cảnh buổi họp mặt hằng tuần của họ. Chúng ta có
thể nhầm lẫn khi coi đức tin như một vân đề hoàn toàn "riêng tư" hay "cá
nhân": ta thấy rằng sự hiện diện của Đức Kitô Phục sinh đăc biệt được
nhận biết, thấu cảm, và xác nghiện trong khuôn khổ một cuộc gặp gỡ tập
thể. Họ cùng hiện diện với nhau, tập họp chung ‘trong Giáo Hội’.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ
người Do Thái. Đức Giêsu đến, đứng giữa các ông.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vào lúc thánh Gioan viết những dòng
trên. Giáo hội đang gặp sợ hãi và bách hại. Các môn đệ Đức Giêsu đã có
thói quen tụ họp này tại nhà ông này, mai tại nhà ông khác. Họ đón tiếp
nhau. Họ kiểm tra lẫn nhau: có những người rút lui, có những kẻ bồ đức
tin, bỏ nhóm. Họ đâm hoảng sợ. Họ đóng kín cửa. Nhưng giờ đây mỗi Chúa
nhật như "Chúa nhật đầu tiên" này, "dấu chỉ" bữa tiệc ly lại được cử
hành và một cách huyền nhiệm, Đức Giêsu lại lướt qua những kẻ thuộc về
Người, trong "nơi mà họ hiện diện" tại Êphêxô, Côrintô, Giêrusalem,
Rôma. Đúng vậy mỗi Chúa nhật là ngày Phục sinh! Chúa vẫn luôn hiện diện
giữa cuộc sống chúng con. Chính Chúa làm cho chúng con sống động, dù
không thấy Chúa nhưng chúng con vẫn tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, ngày nay chúng con cũng dễ
khóa chặt cửa lại vì sợ hãi, khi Thánh Thần Chúa thổi đến, xin cho những
bức tường vây hãm chúng con sụp đổ, để chúng con trở lại thời ca vang:
Nào ta hãy mở rộng cửa cho Đức Kitô Phục sinh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trước khi đi xa hơn trong việc suy niệm
đoạn tin Mừng trên, chúng ta tự hỏi Đức Giêsu muốn giải thoát để phục
sinh chúng ta khỏi những tình trạng nào? Khỏi tình trạng bí bức không
lối thoát, khỏi tình trạng sợ hãi, đóng cửa cài then, khỏi tình trạng
"nguy tử" cho mình? Đó có thể là tội lỗi, thử thách về sức khỏe, đau đớn
và thất vọng, khó khăn thuộc phạm vi gia đình, nghề nghiệp. Đó là “Nơi
các môn đệ đang hiện diện: đóng cửa cài then!”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Người nói với các ông: "Chúc anh em
được bình an". Thế rồi, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn
đệ vui mừng vì được thấy Chúa. Người lại nói với các ông: "Chúc anh em
được bình an!".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Niềm vui Phục sinh, niềm vui Kitô hữu,
trước hết không phải là niềm vui dễ dàng, niềm vui tự phát; nghĩa là
niềm vui tự nhiên làm ta thấy phấn khởi khi mọi sự đều ổn thỏa, tình
trạng sức khỏe khả quan, "tuổi trẻ" vẫn tràn đầy sinh lực, công việc đều
thành công, tương quan bạn hữu và gia đình luôn thoải mái. Nhưng niềm
vui Phục sinh là niềm vui đến ‘sau' sự sợ hãi! Đó là niềm vui và sự bình
an khơi dậy từ một tình trạng hoàn toàn tuyệt vọng (từ cái chết của một
kẻ bị đóng đinh) mà từ đó trở đi không có gì để cướp đi khỏi họ niềm vui
này: đó là niềm vui và sự bình an phát xuất từ "lòng tin" vào Đức Giêsu.
Cũng như ngày thứ nhất trong tuần đó, mỗi buổi họp mặt Chúa nhật, Đức
Giêsu đều chúc bình an cho ta, qua tiếng nói của Linh mục: "Bình an của
Chúa ở cùng anh chị em" và Công đồng Vatican II đã tái lập truyền thống
xưa "hôn chúc bình an": các Kitô hữu được mời gọi trao bình an cho nhau,
nhân danh Đức Kitô: bắt tay nhau, ôm hôn, mỉm cười với nhau và chào
chúc: "Bình an Đức Kitô. Đó không phải là cử chỉ tầm thường, nhưng là
"trở nên Đức Kitô" đối với người gần cận của mình; "khi nhiều người tụ
họp nhân danh Thầy, thì Thầy hiện diện ở đó giữa họ" </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì bây giờ
Thầy cũng sai anh em.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó! Chúng ta đâu có thể tưởng tượng được
một lời nói như vậy! Thế mà chính Đức Giêsu lập lại cho ta. Tôi là một
con người đâu có ra gì, thế mà lại trở nên Đức Giêsu, được sai gởi đến
với anh em tôi y như Người đã được “Chúa Cha" sai gởi đến trần gian.
Chúng ta đừng lướt qua nhanh những lời trên. Cũng đừng vội vàng gán cho
Tôma là kẻ cứng lòng tin. Hãy dừng lại nơi những lời nói trên đây của
Đức Giêsu. Ta hãy hiểu biết trách nhiệm trọng đại mà Người trao phó cho
ta: "sứ vụ” của Đức Kitô được trao phó cho Giáo Hội và một phần cho tôi.
Tôi được Đức Giêsu “sai đi" như Đức Giêsu được Chúa Cha "sai đến". Một
lần nữa tôi phải tìm hiểu ý nghĩa của hai từ trên: "sứ vụ” có nghĩa là
"sự sai đi" (bởi tiếng La tinh là "missus") và "tông đồ” có nghĩa là "kẻ
được sai đi" (bởi tiếng Hy Lạp là ‘apostolos’). Khi tôi gặp một người
nào trong công việc làm ăn, trong môi trường sống của tôi, thì không
phải chỉ nhân danh cá nhân, hay vì lợi ích riêng của tôi, mà chính vì
tôi được Đức Kitô sai đến? Tôi phải truyền thông cho bạn một sứ điệp của
Đức Giêsu: chính Người nói với bạn những gì tôi sẽ nói với bạn; Người
luôn "sống động" trong tôi. Tôi là “miệng lưỡi" của Người, là "thân thể"
Người, kề cạnh bạn, để thông tỏ cho bạn tình yêu của Chúa Cha.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Nói xong, Người thổi hơi vào các ông
và bảo: "Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó là việc ban Thánh Thần, một cuộc "tạo
thành mới": Thần Khí của Đức Giêsu được thông truyền cho các môn đệ. Đức
Giêsu đã chết "đã tiến về gặp gỡ Chúa Cha" các Kitô hữu tiếp tục công
trình của Người. Họ sẽ mang hơi thở sống động của Người, mang Thần Khí
Người. Họ sẽ tiếp tục thể hiện những việc làm của Người. Sau này thánh
Phaolô sẽ nói: "Anh em là thân hình Đức Ki tô. Anh em là Đền thờ của
Thánh Thần". Còn thánh Gioan cho ta biết, Đức Giêsu lập lại cử chỉ của
Thiên Chúa Đấng tạo thành trong sách Sáng thế (St 2,7): "Lạy Thánh linh
tạo dựng, xin hãy đến!".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đối với Gioan, việc Thánh Thần ngự đến
đã xảy ra vào chiều ngày Phục sinh: hoạt động cốt thiết của Đức Giêsu
sau khi chiến thắng tử thần, là thông ban "Thánh Thần, Đấng đã Phục sinh
Đức Giêsu từ cõi chết" (Rm 8,11). Trong kinh Tin kính đó là điều cốt yếu
ta kháng định về Thánh Thần: "Người là Thiên Chúa, và là Đấng ban sự
sống". Thần Khí được trao ban cho các môn đệ ngay buổi chiều ngày Phục
Sinh, sẽ hiện lộ ngời sáng trên công trường năm mươi ngày sau đó, vào
ngày lễ Ngũ tuần. Đó là thần khí của Thiên Chúa vừa mới thành công rực
rỡ, ta dám nói như thế - khi giật Đức Giêsu ra khỏi quyền lực tử thần,
và mạc khải Ngài như con Thiên Chúa, nhờ cuộc Phục sinh. "Xét như Đấng
đã được Thần Khí thánh hóa, Người đã được đặt làm con Thiên Chúa với tất
cả quyền năng, do việc Người từ cõi chết sống lại" (Rm 1,4).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Anh em tha tội cho ai, thì người ấy
được tha.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">'Thắt buộc" và "tháo cởi", "tha giải” và
“cầm giữ". Kiểu nói này là một hình thức văn phạm của tiếng Aramên: theo
đó, người ta dùng hai từ nghịch nghĩa nhau để xác nhận một thực tại cách
mạnh mẽ hơn, và để nhấn mạnh tới từ mang tính "tích cực" . Như thể, khi
trao ban cho các môn đệ Thần Khí Ngài, Đức Giêsu cũng thông nho họ quyền
tháo gỡ con người khỏi sự ác: kể từ đó, ngay tại trần gian, các ông trở
nên những kẻ mang" tình xót thương của Thiên Chúa cho mọi người, cũng
như Đức Giêsu đã trở nên hiện thân của tình thương đó! "Như Chúa Cha đã
sai Thầy thì bây giờ Thầy cũng sai anh em". Người Kitô hữu cũng được
trao ban cho chính sứ vụ mà Đức Giêsu đã tuyên bố là của Người, trong
Hội đường Nagiarét, vào lúc khởi đầu tác vụ: "Thần khí Chúa ngự trên
tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, sai đi báo Tin mừng cho kẻ nghèo
hèn, công bố một năm hồng ân của Chúa, trả lại tự do cho người bị áp
bức" (Lc, 4,18-19). Tôi có mang thần khí đó, Thần khí giải phóng, Thần
khí ban sự sống, Thần khí yêu mến và tha thứ nhân danh Đức Giêsu không?
Tha thứ là một ân huệ Phục sinh. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Một người trong nhóm Mười Hai, nên là
Tôma, không có mặt khi Đức Giêsu đến. Ông nói: "Nếu tôi không thấy...
tôi chẳng có tin".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó là "con người chậm trễ". Sau buổi lễ
gặp mặt, ông mới tới. Trong Tin Mừng, Tôma luôn là người chỉ tin vào
lương tri của mình, là người thiết thực nên nghi ngại cả thái độ liều
lĩnh của Đức Giêsu: "Lạy Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu? (Ga.
14,15). Khi Đức Giêsu nói đến sự phục sinh cho Lagiarô, thì Tôma chỉ
thấy trước mắt cái chết (Ga 11,15-16).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Tám ngày sau... Đức Giêsu lại đến và
nói: “Đặt ngón tay vào đây và hãy nhìn xem tay Thầy, đừng cứng lòng tin
nữa".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Một tuần. Tôi thấy như Đức Giêsu đang
mỉm cười hóm hỉnh trao đổi với Tôma. Người có vẻ đang nói với ông: "Này
anh bạn, bạn tưởng tôi đã chết và khuất mặt, khi bạn bày tỏ thái độ
không tin. Nhưng tôi vẫn hiện diện lúc đó, cách vô hình, chứng kiến các
bạn nói chuyện với nhau. Tuy nhiên, lúc đó tôi không tỏ mình ra với các
bạn". Đó là thái độ kiên nhẫn của Thiên Chúa. Người đã chọn thời gian
của Người. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Ong Tôma thưa Người: "Lạy Chúa, lạy
Thiên Chúa của con!”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó là tiếng kêu diễn từ một lòng tin của
con người đã đòi "chạm, thấy". Ong đã hiểu được Đức Giêsu cho dù không
hiện hình, vẫn có đó! Người hiện diện cả vào giờ phút ông nghi ngờ.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Vì thấy Thầy, nên anh đã tin. Phúc
thay những người không thấy mà tin.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó là mối phúc, mối phúc cuối cùng.
Những thực tại cao siêu nhất của Thiên Chúa, ta không thể tự mình thấy
được. Chỉ có “đức tin" dẫn đưa chúng ta tiến sâu vào những thực tại đó.
Và đó chính là hạnh phúc đích thực!</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>