File "18.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Phuc-Sinh B/CN I PS B/18.htm
File size: 11.08 KiB (11343 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật I Phục Sinh - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật I Phục Sinh - Năm B; Tin mừng Phục Sinh; Ngôi mộ trống; Ánh sáng và Bóng tôi; Sứ điệp phục sinh; Mầu nhiệm sự sống; Mặt trời hé mọc;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật I Phục Sinh - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật I Phục Sinh - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>
<span style="font-family: 'Times New Roman',serif">
CHÚA GIÊSU SỐNG LẠI</span></b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc226711248">
<span style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif; font-style:italic">
Chú giải mục vụ của Alain Marchabour</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Những lần hiện ra</span></b><span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
(20,1-29)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Các chương 20 và 21 thuật lại bốn lần Chúa Giêsu hiện ra khi Người sống
lại: hiện ra với bà Maria Macđala (cc. 14-18), với các môn đệ mà không
có ông Tôma (cc.19-23), với các môn đệ có ông Tôma trong tuần sau đó
(cc. 19-23), với các môn đệ bên bờ Biển Hồ (chương 21 là chương mới được
thêm vào Tin Mừng sau này). Một phần của nội dung trần thuật này đều
thống nhất ở cả bốn Tin Mừng (ngôi mộ trống, hiện ra với các bà và với
các Tông đồ). Thế nhưng Gioan, quả có sẵn trong tay các nguồn văn giống
như các Tin Mừng Nhất Lãm, đã khôi phục lại cách rất khéo léo. Đặc biệt
ông đã cá nhân hóa các kinh nghiệm về đức tin sau Phục Sinh, bằng cách
quy kết các kinh nghiệm này cho những cá nhân riêng biệt, cũng như đánh
dấu riêng các hình thức tin rất khác biệt: môn đệ được Chúa Giêsu thương
mến tin mà không cần thấy (20,8); bà Maria Macđala chỉ nhận biết Chúa
Giêsu khi Người gọi tên bà (20,16); các môn đệ thấy Người và tin vào
Người (20,20); còn ông Tôma không muốn tin mà không thấy trước và sờ
được Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Đối với Gioan, cuộc Thương Khó và cái chết là Giờ được tôn vinh. Sự sống
lại của Chúa Giêsu và những lần Chúa Giêsu hiện ra trong vinh quang quả
là quan trọng, vì chúng đến thánh hóa toàn bộ quá trình của Chúa Giêsu,
suy diễn từ buổi sơ khai bắt đầu từ sự sống lại sau cùng: “Khi Người từ
cõi chết chỗi dậy, các môn đệ nhớ lại Người đã nói điều đó; họ tin vào
Kinh Thánh và lời Chúa Giêsu đã nói” (2,22). Ngoài ra, chúng còn chuẩn
bị thời kỳ của Giáo Hội khi Chúa Giêsu lên cùng Chúa Cha.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Bà
Maria Macđala, ông Simon Phêrô và người Môn Đệ Kia</span></b><span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
(cc. 1-18)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Tiểu đoạn 1-18 được xây dựng chung quanh bốn nhân vật: bà Maria Macđala,
ông Phêrô và người môn đệ kia và Chúa Giêsu. Sự việc diễn ra gần bên mộ,
sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần. Bà Maria Macđala mở đầu và kết thúc
bài trần thuật với hai sứ điệp dành cho các môn đệ, thoạt đầu đưa tin
Chúa bị đem đi khỏi mộ (c.2), sau đó loan báo sự Phục Sinh (c.18). Có
nhiều cảnh tượng khác nhau; đoạn dành cho bà Maria Macđala bị việc đi
thăm mộ của hai môn đệ làm gián đoạn. Tuy vậy độ cao bi thảm hiện rõ
trong những lần liên tiếp chạy đi chạy lại ngôi mộ: Bà Maria “thấy tảng
đá đã lăn khỏi mộ” (c.2); người môn đệ kia “thấy những băng vải (vải
liệm theo bản dịch phụng vụ) còn ở đó”. Ông Phêrô thấy “băng vải và khăn
che đầu” (c.7). Cuối cùng người môn đệ kia “thấy và tin” (c.8). qua các
dấu chỉ càng lúc càng rõ nét, độc giả được chuẩn bị đi từ các dấu lạ
tiến đến mặc khải về sự Phục Sinh của Chúa Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
NGÔI MỘ TRỐNG</span></b><span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
(cc.1-2)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Gioan có trước mặt trình thuật liên quan đến nhiều phụ nữ (chúng tôi
chẳng biết họ để Người ở đâu). Các Tin Mừng Nhất Lãm ghi nhận có hai bà
(Mt 28,1), ba bà (Mc 16,1) hoặc nhiều hơn nữa (Lc 24,10). Gioan chọn xây
dựng bài trần thuật của mình chung quanh một mình bà Maria Macđala. Việc
bà đi đến mộ không nhằm mục đích thực dụng, bởi vì việc tẩm thuốc thơm
đã được hai người đàn ông thực hiện vào áp ngày Sabát. Bà đến mộ trong
tư thế thân thương và hiếu hạnh nhằm làm chậm đi sự chia cách với Chúa
Giêsu và kéo dài tang lễ (như đã xảy ra trong Ga 11,31). Tình huống nhắc
đến đêm tối (của sự chết) và một bước khởi đầu (ngày thứ nhất). Tảng đá
đã bị lăn khỏi mộ. Giống như các thánh sử khác, Gioan phòng giữ mầu
nhiệm về sự can thiệp của Thiên Chúa diễn ra mà không có nhân chứng,
trước khi bà Maria đến. Cuộc gặp gỡ giữa bà Maria và Chúa Giêsu bị chậm
lại vì được xen vào việc bà Maria chạy về gặp hai môn đệ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
HAI MÔN ĐỆ</span></b><span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
(cc.3-10)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Ông Phêrô và môn đệ Chúa Giêsu thương mến, cả hai đều có mặt ngay từ
khởi đầu cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu trong một sự hết sức gần gũi với
Người, đau thương cho ông Phêrô vì đã chối Thầy, trung thành nơi người
môn đệ kia. Tích cực trong cuộc Thương Khó, hai ông còn tích cực hơn nữa
trong việc khám phá mầu nhiệm Phục Sinh. Có sự chênh lệch giữa hai người
cũng như có sự trổi vượt trong đức tin của người môn đệ được Chúa Giêsu
thương mến, bởi lẽ môn đệ kia chạy tới mộ nhanh hơn (dấu chỉ sự vồn và
ân cần lớn hơn chăng?), sau đó “ông thấy và tin”: dụng ngữ rõ ràng diễn
đạt quá trình từ “thấy” đến sự gắn bó trọn vẹn với Chúa Giêsu Phục Sinh.
Cảnh tượng đồ liệm hoặc trật tự các đồ này được sắp xếp chứng tỏ rằng
thi hài của Chúa Giêsu không bị đánh cắp, mà Chúa Giêsu đã bỏ đi, để lại
khăn so có thứ tự nếp nang và đặt đúng vị trí Người mặc. Khác với anh
Ladarô ra khỏi mồ, chân tay còn quấn vải, Chúa Giêsu không còn cần đến
khăn vải nữa vì lẽ Người lìa bỏ thế giới loài người. Gioan không hề nói
gì đến đức tin của ông Phêrô (Lc 24,12 nhấn mạnh ông Phêrô rất đỗi ngạc
nhiên khi thấy những khăn liệm). Cho đến lúc ấy Kinh Thánh chưa hoàn
toàn thuyết phục, tiếp nhận sự chứng nhận của nhiều dấu chỉ dồn dập trên
đường của các môn đệ. Họ trở về nhà, nơi mà bà Maria Macđala sẽ mang Tin
Mừng đến cho họ. Không tranh luận, không cạnh tranh ngoài mặt, cả hai
môn đệ ra khỏi bài trần thuật cùng với sự trổi vượt thích đáng cho mỗi
người: ông Phêrô được gia nhập trước tiên, trở nên cho Giáo Hội sơ khai
một chứng nhân không thể chối cãi được. Còn người môn đệ kia trổi vượt
hơn ông bởi sự gắn bó với Đức Kitô. Mối tương quan phức tạp giữa hai môn
đệ này sẽ được minh giải nơi chương 21.</span></p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>