File "15.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Phuc-Sinh B/CN I PS B/15.htm
File size: 15.06 KiB (15424 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật I Phục Sinh - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật I Phục Sinh - Năm B; Tin mừng Phục Sinh; Ngôi mộ trống; Ánh sáng và Bóng tôi; Sứ điệp phục sinh; Mầu nhiệm sự sống; Mặt trời hé mọc;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật I Phục Sinh - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật I Phục Sinh - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
ĐỨC GIÊSU NAGIARÉT<br>
BỊ
ĐÓNG ĐINH, NGƯỜI ĐÃ CHỖI DẬY RỒI</span></b></p></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc226711257">
<span style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif; font-style:italic">
Chú giải của Fiches Dominicales</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">1)
Bên kia bóng tối, ánh sáng ngày mới đang bừng lên</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Anh sao mai xuất hiện đã đánh dấu ngày Sabát, ngày lễ nghỉ thánh, chính
thức chấm dứt. Cuộc sống đã sớm trở lại với nhịp sống bình thường, các
tiệm buôn đã mở cửa. Bà Maria Mácđala, bà Maria mẹ ông Giacôbê, và bà
Salômê - ba bà này "đã đi theo và giúp đỡ Đức Giêsu khi người còn ở
Galilê" (15,41), đã có mặt khi Đức Giêsu bị đóng đinh (15,40), và khi
Người được chôn cất -đã có thể đi mua dầu thơm "để ướp xác Đức Giêsu",
mà chắc không phải là theo cách thức người Ai cập, nhưng theo tục lệ của
người Do thái: ướp xác bằng dầu thơm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
"Các bà ra mộ”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">,
đến chỗ hẹn của cái chết. Nhưng bằng những hình ảnh biểu tượng khác
nhau: "Sáng tinh sương”, "lúc mặt trời hé mọc" trình thuật đã báo trước
một cuộc tạo dựng mới rồi. Bóng tối của sự chết sắp bị đẩy lui nhường
chỗ cho ánh sáng của một ngày mới, cho một khởi sự mới của vũ trụ; đó là
"ngày đầu tuần" của một công trình tạo dựng mới, ngày ấy chẳng bao lâu
nữa sẽ được gọi là Chúa nhật, tiếng latinh là "dies dominica”, Ngày Chúa
phục sinh. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Dọc đường đến mộ, khi nghĩ đến tảng đá lớn chắn cửa mồ, các bà cảm thấy
lo âu. Nỗi lo âu ấy là chuyện rất bình thường, vả chăng còn là khá muộn
màng: "Ai sẽ lăn tảng đá ra khỏi cửa mộ giùm ta đây”, bởi vì các bà biết
rằng "tảng đá ấy lớn lắm" chỉ với sức lực của hai hoặc ba người đàn ông
mới có thể lăn nổi tảng đá ấy. Tảng đá càng lớn, thì càng gây ngạc nhiên
lớn hơn cho các bà sau này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">-
Các bà ngạc nhiên trước hết vì <b><i>"thấy tảng đá đã lăn ra một bên
rồi”</i></b>, điều không thể nào làm được đối với các bà. Các nhà chú
giải muốn lưu ý ta về một chi tiết có tính khá soi sáng là: nguyên bản
bằng tiếng Hy lạp dùng câu này ở thể thụ động (tảng đá đã được lăn ra
một bên) nhằm "ám chỉ đó là hành động của Thiên Chúa mà không cần phải
nói ra, còn sách bài đọc, thì rất tiếc là đã dịch câu đó ở thể bất định:
"người ta đã lăn tảng đá rồi" (J.Hervieux, "L'evangile de Marc",
Centurion, trang 233).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Rồi tiếp đến là một ngạc nhiên khác: <b><i>"vào trong mồ, các bà thấy
một người thanh niên</i></b> (tiếng Hy lạp là "neaniskos") ngồi bên
phải, mặc áo trắng”. Người ta nghĩ ngay đến "người thanh niên"
(neanikos) được mô tả trong cảnh Chúa bị bắt; người thanh niên ấy chỉ
khoác vỏn vẹn một "tấm vải gai" (tiếng Hy lạp là "sindona" có nghĩa là
tấm vải liệm). Khi họ túm lấy anh, anh liền trút tấm vải lại, bỏ chạy
trần truồng. Đây là cách dùng biểu tượng để diễn tả việc Đức Giêsu phục
sinh thoát khỏi tay những kẻ thù tưởng là đã bắt được Người và giam hãm
Người trong cái chết (Maccô 14,50, J.Hervieux, O.C. trang 216-217).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">+
"Người thanh niên" trong trình thuật "ngồi bên phải” đó là địa vị danh
dự mà các Kitô hữu vốn dành cho Đức Kitô vinh hiển: "Người ngự bên hữu
Đức Chúa Cha”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">+
Người thanh niên ấy mặc áo trắng, giống như Đức Giêsu biến hình sáng
láng trên núi, ít lâu sau khi loan báo cuộc Thương Khó và Phục Sinh lần
thứ nhất (9,3).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
J.Hervieux nêu ý trước, rồi P.E Boismard cũng đồng tình: tất cả gần như
khơi gợi một sự "xuất hiện" của Đức Giêsu. Còn tác giả Maccô thì không
nói ra điều này. (O.C. trang 234). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">2.
Bên kia nỗi sợ hãi là hướng mở ra với sứ mạng</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Theo cách diễn tả sinh động của trình thuật, người thanh niên ấy không
phải ở đó để làm gì. Nhưng là để nói lên một lời, để loan báo một Tin
Vui, một Tin Mừng: <b><i>"Các bà tìm Đức Giêsu Nagiaret, Đấng bi đóng
đinh, chứ gì? người thanh niên ấy nói với ba phụ nữ. Người đã chỗi dậy
rồi”.</i></b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Sứ
điệp phục sinh chứa đựng trong mấy lời sau đây: "Đức Giêsu Nadarét mà
các bà đã đi theo trong thời gian Người rao giảng ở Galilê, và đã thấy
người chết tất tưởi trên thập giá, Đấng ấy nay đã sống lại: Người là
Đấng-Hằng-Sống! Cũng chính sứ điệp ấy mà các tông đồ sẽ loan báo cho
muôn dân sau này" (cf. Cv 2,22-36; 3,12-20; vv...).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Trước đây, ở phần đầu sách Tin Mừng Maccô (Phúc âm Chúa nhật V thường
niên) ta được biết: sau một ngày bận rộn ở Caphácnaum, Đức Giêsu thức
dậy sớm, đi đến một nơi thanh vắng để cầu nguyện. Các môn đệ kéo nhau đi
tìm Chúa. Khi gặp Người, các ông được bảo đi đến một ‘nơi khác’: "Thôi,
chúng ta đi nơi khác, đến các làng xã chung quanh, để Thầy còn rao giảng
Tin Mừng ở những nơi đó nữa”. Còn ở đây, ở phần kết của sách Tin Mừng
Maccô, khi ngày mới đang lên, các môn đệ cũng lại nhận được sứ điệp, qua
trung gian các phụ nữ, để đi đến một nơi khác: Người không còn ở đây
nữa... Người sẽ đến Galilê trước các ông. Ở đó các ông sẽ được thấy
Người, như Người đã nói với các ông nơi hẹn gặp này, nơi Người sẽ "đến
trước" các ông ấy chính là miền Galilê, nơi tiêu biểu cho sự chung sống
lẫn lộn giữa người Do thái và dân ngoại. Đức Giêsu đã chọn Galilê để
khởi đầu sứ mạng rao giảng của mình (1, 14-15), nên nơi đây, trở thành
biểu tượng cho việc khai mở sứ mạng phổ quát vậy. J. Hervieux kết luận:
"Các môn đệ được mời gọi tập họp lại đàng sau Đức Giêsu phục sinh, để
khởi sự một cuộc lên đường mới ra đi truyền giáo" (O.C trang 234).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">-
Được mời gọi đem tin này đến cho "các môn đệ Người và Phêrô”, khi vừa ra
khỏi mộ, các bà liền chạy trốn, "run lẩy bẩy”. "Các bà chẳng nói gì với
ai, vì sợ quá”? Trình thuật về biến cố Phục sinh kết thúc với những lời
trên, và sách Tin Mừng Maccô cũng kết thúc một cách chân chất như vậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Tại sao có sự sợ hãi như vậy? Tại sao lại yên lặng chẳng nói gì như thế
Chắc hẳn là do sự xúc động mãnh liệt và bất ngờ trước lời loan báo quá
lạ lùng về việc phục sinh của Đấng bị đóng đinh. Nhưng nỗi sợ hãi không
thốt lên lời này không thể ngăn cản các bà ra đi truyền lại sứ điệp,
cũng như không thể ngăn cản các tông đồ rao truyền sứ điệp ấy cho đến
tận cùng trái đất.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Theo P. Eboismard gợi ý, thì "Maccô coi các độc giả Tin Mừng của ngài là
những người có đủ trí thông minh để hiểu, vậy thì ngài muốn truyền lại
cho họ sứ điệp nào? Trong phần đầu sách Tin Mừng của ngài, thánh Maccô
đã không ngần ngại mà còn lấy làm hứng thú nhấn mạnh đến sự ngớ ngẩn của
các môn đệ vì các ông không sao hiểu biết được chân tính đích thực của
Đức Giêsu. Ngay cả trường hợp ông Phêrô bất thình lình tuyên xưng Đức
Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống cũng vậy. Đó chỉ là do Chúa
tỏ cho ông biết mà thôi (...). Trong phần thứ hai của Tin Mừng cũng vậy,
hết thảy các môn đệ không trừ một ai, kể cả ba người phụ nữ được coi như
trung tín nhất, đều hoảng sợ và bỏ trốn cả (...). Thế nhưng các độc giả
Tin Mừng của Maccô hẳn phải nhận thấy điều này, là sứ điệp của Đức Kitô
được truyền lại cách trung thực "cho đến tận cùng trái đất" (Cv 1,8) do
chính những con người yếu đuối và khiếp nhược kia. Chính quyền năng của
Thiên Chúa (hay của Đức Kitô phục sinh) đã phải tràn ngập tâm hồn các
môn đệ để thông ban cho họ ơn can đảm và hiểu biết mà trước đây họ khiêm
khuyết một cách thảm hại. Đó chính là sự lạ của Hội Thánh lúc mới khai
sinh mà thánh Luca sẽ thuật lại trong sách Công vụ Tông đồ. Còn Maccô
thì để cho độc giả của mình tự hiểu, giống như ngài đã để cho độc giả tự
hiểu rằng, nếu thánh Phêrô đã có thể nhận ra Đức Giêsu là Đấng Kitô thì
chính là nhờ một sự can thiệp của Thiên Chúa vậy. (Xem "Jésus, un homme
de Nazareth", Cerf, 1996, trang 176).</span></p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>