File "05.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN XXXIV TN/05.htm
File size: 19.64 KiB (20115 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXXIV - Thường Niên - ĐỨC GIÊSU KITÔ VUA VŨ TRỤ</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXXIV - Thường Niên - ĐỨC GIÊSU KITÔ VUA VŨ TRỤ; Vua tình yêu; Vua đời tôi, Giêsu Vua Kitô; Vua khác thường; Vua Cai trị; Làm chứng cho tình yêu; Vương quyền tình yêu; Vua niềm tin; Hòa bình thế giới."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXXIV - Thường Niên - ĐỨC GIÊSU KITÔ VUA VŨ TRỤ"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="498" cellspacing="15" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr>
<td width="466"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXXIV - Thường Niên - ĐỨC GIÊSU KITÔ VUA VŨ TRỤ</font></td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
LẮNG NGHE TIẾNG NGƯỜI NÓI</td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc434508116">
<span lang="X-NONE" style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif; font-style:italic; font-weight:400">
Chú giải của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đây là Chúa nhật cuối cùng của năm Phụng
vụ. Sau diễn từ cuối cùng quan trọng trước công chúng trong đó Đức Giêsu
loan báo rằng, giữa “thời tai họa”, Người sẽ đến quy tụ toàn thể loài
người để hưởng “một mùa hè tươi đẹp” Đức Giêsu đề cập đến cái chết của
người và Người bước vào cuộc thương khó: Đó là phần kết và là đỉnh cao
của "Tin Mừng" theo Thánh Máccô, mà chúng ta đã đọc suốt năm nay.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa nhật cuối cùng này, chúng ta thay
đổi thánh sử. Đây là một trang Tin Mừng của Thánh Gioan, nhưng đúng ra
chúng ta vẫn ở trong cùng một mạch văn cũ, là trong cùng một kết luận.
Thánh Gioan chỉ đưa ra tước hiệu là Vua trong cuộc thương khó, vừa đau
khổ vừa vinh quang. Bỗng nhiên, liên tiếp ông nói về "Vua”, "Vương
quyền" (Ga 18,33.36.37.39; 19,3.12.14.15.19.21) nhưng đó là một ông Vua
bị đóng đinh mà vương miện của Người là những gai nhọn. Vậy thì rõ ràng
là "Vương quyền" của Đức Giêsu ở trên một bình diện hoàn toàn khác với
bình diện chính trị.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Ông Philatô trở vào dinh, cho gọi Đức
Giêsu và nói với Người: "Ông có phải là vua dân Do thái không?</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu bị buộc tội. Người bị ra tòa.
Phiên xử này là phiên xử danh tiếng nhất trong mọi thời đại!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thẩm phán là ông Philatô, lãnh tụ của
đạo quân La Mã đang chiếm đóng. Ông là viên toàn quyền của một đế quốc
đã từng đô hộ và để dấu ấn trên thế giới. La Mã lúc bấy giờ ngự trị nước
Ý, Pháp, Tây Ban ba, Anh và một phần nước Đức, Ao, Nam Tư, Rumani, Hy
Lạp, Thổ Nhĩ Kỳ, Xyri, Libăng, Palextin, Ai Cập, Li bi, Tuynidi,
Angiêri, Ma -Rốc. Hoàng đế lúc bấy giờ là Tibêriô, thừa kế của Augustô.
Philatô là quan toàn quyền có nhiệm vụ chận đứng những vụ nổi loạn
thướng chớm nở trong dân Do Thái. Người ta treo lên thập giá người
Dêlôtê ngoài cổng thành. Hàng ngàn người đã bị treo lên thập giá, để áp
đặt quyền lực của La Mã.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bị cáo hôm đó; đối với Philatô là một
"ông Giêsu nào đó" Mà cách đây ba năm chỉ là một anh thợ mộc giản dị và
âm thầm tại Nagiarét, một thôn làng nhỏ, chính quyền cũng không biết tới
họa chăng mới có một đội tuần tiễu đi qua.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tôi nhìn ngắm hai người đối diện;
Philatô và Chúa Giêsu, quan tòa và bị cáo.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu hỏi lại ông ấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thật là một điều quá đáng? Bị cáo bây
giờ lại "hạch hỏi quan tòa". Có phải vai trò bị đảo ngược không? Táo bạo
thật, người bị cáo đáng thương! Người ấy là ai vậy?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đáp: "Ngài tự ý nói điều ấy,
hay những người khác đã nói với ngài về tôi?</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu thật tuyệt vời. Người biết
rằng quan tòa này là toàn quyền. Tuy nhiên, Chúa muốn ông có một tương
quan cá nhân, cố dẫn ông ra khỏi một cuộc tranh luận pháp lý, để bày tỏ
một lập trường của riêng ông, "này, ông Philatô, có phải chính ông nói
rằng tôi là Vua không?". Phần lớn các vấn đề của thế giới kỹ thuật, hệ
thống hóa, hành chánh hóa của chúng ta có lẽ đang nằm ở trong thái độ
trên đây của Đức Giêsu, một con người đang- cố thoát khỏi mối liên hệ
"quan tòa - bị cáo" để bước sang tương quan "người và người". Chúng ta
không ngừng đóng những vai trò" và ưa đeo mặt nạ: Chủ - thợ, y sĩ - bệnh
nhân, thông gia - khách hàng, trợ lý xã hội với người được trợ giúp linh
mục - con chiên, cha mẹ - con cái, thầy dạy - học trò, Giáo Hội giáo
huấn và Giáo Hội thụ huấn. Này Philatô, hãy bỏ mặt nạ ra! Hãy nhìn thẳng
vào mặt Ta. Ông hãy nói, ông nghĩ gì về Ta? ông đừng trả lời những bài
đã học ở kẻ khác. Chính ông phải có lập trường. Chính ông phải "tuyên
xưng Đức tin".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Ông Philatô trả lời: "Tôi là người Do
thái sao? Chính dân của ông và các thượng tế đã nộp ông cho tôi. Ông đã
làm gì?</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ta cảm thấy quan tòa hơi bực mình. Ông
ta có ý tiến công. Ông ta khước từ không muốn bị kêu gọi bước vào lương
tâm mình. ông quyết định trở lại với vai trò, với “mặt nạ" của mình. Tôi
không phải ngồi đây để nói tôi nghĩ gì mà là để xử vụ án. "Ông đã làm
gì?" Đức Giêsu đã cố gặp “một người". Nhưng Philatô đóng vai trò "một
nhân vật" Dù sao thì Philatô cũng đang "thống trị ", chính ông mới có uy
quyền. Người thợ ở làng Nagiarét không thể có lý trước mặt César. Ai có
thể nói hôm đó rằng, không phải là César, với gót giày của đạo quân bách
chiến bách thắng, sẽ trở nên khuôn mẫu cho thế giới mai sau... nhưng lại
là anh thợ mộc thấp bé, bị khinh khi. Từ người thợ mộc này sẽ phát sinh
một nhân loại mới cho nhiều ngàn năm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu trả lời: "Nước tôi không thuộc
về thế gian này. Nếu Nước tôi thuộc về thế gian này, thuộc hạ của tôi đã
chiến đấu không để tôi bị nộp cho người Do thái. Nhưng thật ra Nước tôi
không thuộc chốn này</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu không trả lời câu hỏi của quan
tòa "ông đã làm gì?". Chính Đức Giêsu không có ý thắng người đối thoại
nhưng chỉ hướng cuộc đối thoại theo đề tài mà Người muốn bàn cãi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu giải tỏa mọi sự hiểu lầm về
tước hiệu "Vua” mà Philatô đang tìm cách điều tra ít nhất có ba cách làm
“Vua". 1. Vua theo nghĩa chính trị, theo kiểu La Mã: Người ta thống trị
kẻ khác bằng cách nô lệ hóa họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">2. Vua theo nghĩa Thiên sai, theo kiểu
mong đợi của dân Do Thái: Một người thuộc dòng dõi Vua Đa-vít chính thức
lên ngôi, và chiến thắng kẻ thù của Israel, của Chúa bằng cách đè bẹp
chúng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">3. Sau hết, Vua theo cách của Đức Giêsu:
Một vương quyền huyền bí, không ép buộc ai, không đè bẹp ai "bạn có muốn
theo tôi không?" "Các bạn cũng muốn bỏ đi hay sao?". Một vương quyền mà
lại để "Vua" bị "Giao nộp" cho kẻ thù mà không kháng cự một tổng thống
mà không có “vê binh" để bảo vệ mình, không có cận vệ để bao bọc trước
đám đông. Một vương quốc không quân đội, không thiết giáp không hỏa
tiễn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">(Một lãnh tụ Xô Viết trước kia đã hỏi
một cách ngây ngô xem Đức Giáo Hoàng có được bao nhiêu sư đoàn thiết
giáp!)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu luôn hành động như Đấng có
"Toàn quyền": Người đã đuổi quỷ ra khỏi con người, đã đánh bại sự dữ, đã
chế ngự biển khơii đang xung động, đã đổi mới cách giảng dạy Luật Do
Thái với một uy quyền không ai sánh được. Nhưng trong khi làm như vậy,
Người đã không bao giờ cưỡng bức ai.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa là vị Thầy đã để cho chúng ta được
hoàn toàn tự do, mà còn tự "Giao nộp" để cho chúng ta tấn công Người.
(Tôi suy niệm về từ "Giao nộp” mà chính Chúa đã dùng ở đây). Đức Giêsu
là chính dung mạo của Thiên Chúa, là hình ảnh của Thiên Chúa vô hình (2
Cr 4,4). "Kẻ nào thấy Thầy là thấy Chúa Cha" (Ga 14,8-11; Cl 1,15).
Không ai đã thấy được Thiên Chúa, nhưng Con Một đã mạc khải Người cho
chúng ta" (Ga 1,18). Trong nội dung rao giảng của Người được ghi lại
trong ba Tin Mừng. Nhất lãm, Đức Giêsu đã không ngừng nói về "Nước
Trời", "Nước của Thiên Chúa", nhưng đó không phải là một vương quốc như
những vương quốc trần thế.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó là một vương quốc ẩn dật như một hạt
cải nhỏ bé sẽ trở nên một cây lớn, như một nhúm men, người đàn bà trộn
vào bột, như hạt lúa mì chết đi trong lòng đất để mang lại bông hạt. Đức
Giêsu là "Vua", vâng, nhưng theo cách của Thiên Chúa. Và rõ ràng Thiên
Chúa không phải như chúng ta tưởng tượng Thiên Chúa "trị vì", Thánh Vịnh
đã hát lên như thế (Tv 46,9; 54,20; 58,14; 92,1; 96,1; 98,14; 145,10) và
Đức Giêsu dạy chúng ta cầu nguyện với Chúa Cha "Xin cho Nước Cha trị
đến". Thiên Chúa không đè bẹp kẻ thù của Người. Thiên Chúa không bắt
buộc con Người phải tin nơi Người. Người cho mặt trời mọc lên trên cả
người công chính lẫn người bất lương, trên kẻ ác cũng như người lành,
trên người vô thần cũng như trên các tín hữu (Mt 5,43-48). Thiên Chúa
yêu thương những người không yêu thương mình mà Người yêu cầu chúng ta
cũng làm như vậy. Người không phải là "Vua"! Không, tuyệt đối không phải
là "Vua"! Người không giống bất cứ một ông Vua nào của trần gian.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng không! Nước Tôi không thuộc về thế
gian này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Sau khi đã phân biệt rõ ràng vương quyền
của Người với tất cả vương quyền khác, bây giờ Đức Giêsu có thể tuyên bố
Người là Vua..., bởi vì từ bây giờ trở đi không ai có thể hiểu lầm về ý
nghĩa của vương quyền nữa. Vương quyền này không dính líu gì với những
quyền lực dưới thế gian này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người quả quyết, Vương quyền này từ "nơi
khác" đến. Người cảm thấy không cần nói rõ "nơi khác" mà từ đó Người
đến. Người ta có thể giết Chúa, nhưng Chúa vẫn thắng, vẫn hiển trị. Cái
nghịch lý của "nơi khác" thần thiêng này là Vinh quang của Người không
thể bị suy giảm bởi những thử thách hay thất bại trên thế gian. Vương
quyền (thần thiêng!) của Người không tránh cho Người phải chết về mặt
thể xác. Vinh quang của Người là vinh quang được “nâng lên khỏi mặt đất"
trên thập giá, và lên ngự bên phải của Chúa Cha.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Ông Philatô liền hỏi: "Vậy ông là vua
sao?</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trên môi miệng của Philatô, đại danh từ
"ông” được đặt sau động từ, trong bản văn Hy Lạp rất có ý nghĩa: “Vua
ông".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Sao? ông, người mạo danh, ông, mà người
ta sắp xóa bỏ bằng một nét bút. Ông là người; mà tôi, sắp cho tiêu diệt
ông, là người tù đáng thương không thể tự vệ được:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đáp: "Chính ngài nói rằng tôi
là vua. Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này: làm chứng
cho sự thật.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Đã đến". Người đã nói "Tôi đã đến", từ
một ‘nơi khác’, đã đến thế gian.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong bài đọc 2 được đọc trong Chúa nhật
này, chúng ta đã nghe Gioan định nghĩa Đức Giêsu như là "nhân chứng
trung thực". Chữ "Chứng nhân" này dịch từ chữ Hy Lạp "Martyr" do đó có
chữ Pháp là "Martyr" có nghĩa tử đạo.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người đã trả giá cho vương quyền của
Người! cho việc làm chứng của Người!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng
tôi</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vậy thì vương quyền của Chúa Kitô Vua hệ
tại điều gì? Đó là quy tụ lại để cùng lắng nghe "một giọng nói" tất cả
những ai thuộc về sự thật". Người "trị vì" nhờ Đức tin mà chúng ta dâng
cho Người, nhờ thái độ tín thác mà chúng ta đặt vào Lời của Người, nhờ
nếp sống hằng ngày của chúng ta luôn phù hợp với "Tiếng nói của Người.
Không ai có thể thoát khỏi "Vương quyền" này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Là con người, chúng phải chọn lựa thái
độ theo hay chống lại "Sự thật". Làm vinh danh Chúa Kitô Vua, không phải
là đốt hương trầm cho Người, không phải là tổ chức những lễ long trọng
mừng Người, giống như những danh vọng hư ảo của các Vua Chúa trần gian.
Nhưng chính là lắng nghe tiếng nói của Người, và làm sao cho cuộc sống
cá nhân, gia đình, nghề nghiệp và xã hội hoàn toàn phù hợp với "Tiếng
nói đó"</span></td></tr><tr>
<td width="466" height="56"><p style="text-align: center">
<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/">
<img src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"></a> <a style="text-decoration: none" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX3.htm"><img alt="" src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>