File "26.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN XXXIII TN/26.htm
File size: 10.66 KiB (10918 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXXIII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXXIII - Thường Niên - Năm B: Chứng nhân tình yêu; con đường hạt lúa; Sống chứng nhân; Sống đạo; chết vì đạo; Tử đạo Việt nam; Con đường tình yêu;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXXIII - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="498" cellspacing="15" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr>
	<td width="466"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật XXXIII - TN - Năm B - CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM</font></td></tr><tr>
		<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM</td></tr><tr>
		<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		SƯU TẦM</td></tr><tr>
		<td width="466" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Lễ kính các thánh tử đạo là sự tuyên 
		dương những con người đã dám chết.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tại sao tuyên dương? Thưa vì người ta 
		thường nghĩ “Không có gì quí hơn mạng sống”. Khi mạng sống bị đe dọa thì 
		bằng bất cứ giá nào, người ta cũng tìm cách để thoát khỏi cái chết và 
		bảo tồn mạng sống của mình. Thí dụ có người khi đói quá đã kiếm cỏ, kiếm 
		vỏ cây để ăn, những thứ mà bình thường không bao giờ họ ăn; có người 
		bình thường rất tự trọng nhưng khi quá đói đã phải ăn cắp thức ăn của 
		người khác, đã dành ăn với người khác; thậm chí có người còn dám ăn thịt 
		người trong lúc không còn gì ăn để giữ mạng sống. Thực ra những việc làm 
		trên không có gì lạ, vì người ta đã làm theo bản năng, gọi là bản năng 
		sinh tồn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên có những người đã không theo 
		bản năng sinh tồn ấy. Những người này không nghĩ rằng mạng sống là giá 
		trị cao quí nhất, mà còn có những giá trị không cao hơn nhiều. Thí dụ:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">- Trong trận động đất ở nước Nga, một 
		người mẹ bị kẹt trong đống gạch vụn cùng với đứa con của mình. Vì không 
		có gì để ăn, hai mẹ con dần dần yếu. Người mẹ nghĩ rằng nếu tình hình cứ 
		tiếp tục thì sau cùng cả hai mẹ con đều chết, bởi đó bà đã cắn đầu ngón 
		tay mình, lấy máu cho con uống. Bà dám chết để con bà được sống.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">- Hay như các anh hùng liệt sĩ, những 
		người đã can đảm hy sinh mạng sống mình để bảo vệ tổ quốc quê hương. Họ 
		đã coi quê hương đất nước trọng hơn mạng sống bản thân.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">- Và các vị thánh Tử Đạo cũng vậy, các 
		ngài coi đức tin trọng hơn mạng sống thể xác.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tất cả những người vừa kể trên đều đã 
		dám chết, tất cả đều đáng ta kính phục. Riêng các thánh Tử Đạo Việt Nam, 
		chúng ta thấy kính phục đặc biệt vì các ngài có thể thoát chết cách dễ 
		dàng thế mà các ngài vẫn can đảm chết: chỉ cần nói với quan một câu là 
		“Tôi chịu bỏ đạo” thì lập tức được thả tự do, hay đơn giản hơn chỉ cần 
		thưa “vâng” khi quan hỏi “có chịu bỏ đạo không?”, hay đơn giản hơn nữa, 
		không cần nói một lời nào cả, chỉ một cái gật đầu hay chỉ để yên cho 
		người ta khiêng mình ngang qua cây thập giá thôi. Thế nhưng các ngài đã 
		không làm như vậy, các ngài dám chịu chết. Cái chết của các ngài gợi lên 
		cho chúng ta nhiều điều suy nghĩ:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Điều thứ nhất</span></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
		cái chết ấy nói lên một quan niệm sống: sống không phải chỉ là tồn tại, 
		tồn tại bằng bất cứ giá nào. Nhưng sống còn là sống theo một lý tưởng. 
		Người không sống theo một lý tưởng thì chỉ sống như một sinh vật, chỉ lo 
		ăn lo uống, lo sinh tồn. Còn người có lý tưởng và quí chuộng lý tưởng 
		của mình thì không làm những gì nghịch với lý tưởng ấy; nếu bị buộc làm 
		điều nghịch với lý tưởng, hay bị cấm cản không cho sống theo lý tưởng 
		thì các ngài thà chết để trung thành với lý tưởng cao đẹp của mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Một trong những điều tệ hại hiện nay là 
		nhiều người không còn lý tưởng sống, nhất là các thanh niên ở các nước 
		giàu bên Âu Mỹ, cả đời họ không biết tìm gì khác hơn là kiếm tiền, rồi 
		ăn nhậu, rồi mua sắm, rồi vui chơi. Nhưng cũng như người ta không thể ăn 
		hoài được, khi đã no thì không thể ăn thêm nữa, các thanh niên ấy ăn 
		uống mãi rồi cũng chán, vui chơi mãi rồi cũng nhàm, thế là họ nghĩ ra 
		những cách hưởng thụ khác như xì ke ma túy, nghĩ đến những hình thức 
		tình dục khác thường… kết quả là bị mắc bệnh Aids. Có lẽ không bao lâu 
		nữa cách sống đó cũng du nhập vào xã hội chúng ta, bởi vậy nhắc lại 
		gương sống của các thánh Tử Đạo là một điều hữu ích: sống không phải chỉ 
		là tồn tại và hưởng thụ, mà còn phải là sống theo một lý tưởng cao đẹp.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Điều thứ hai</span></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
		chúng ta kính phục nơi các thánh Tử Đạo là sự trung thực của các ngài: 
		Trung thực là sống đúng theo điều mình tin và nói. Các thánh tử đạo tin 
		rằng và nói rằng có Thiên Chúa, có linh hồn, có đời sau. Vậy khi các 
		ngài dám chết là các ngài đã tỏ ra trung thực với niềm tin ấy, cái chết 
		của các ngài cho người ta thấy rõ là các ngài thực sự tin rằng sau khi 
		chết các ngài sẽ gặp được Chúa, linh hồn các ngài vẫn còn sống trong cõi 
		vinh quang hạnh phúc với Chúa. Thực tế ngày nay, nhiều người không còn 
		trung thực nữa: họ nói rất hay nhưng họ không làm theo điều họ nói, có 
		khi họ cũng muốn làm nhưng lại không dám làm vì sợ bị thiệt thòi…</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Và <b>điều thứ ba</b> khiến chúng ta 
		kính phục các thánh tử đạo là các ngài đã mở trí cho chúng ta hiểu rằng 
		đời này không phải là tất cả. Năm 1980 tại câu lạc bộ những nhân vật vị 
		vọng trong xã hội, câu lạc bộ Philadelphia Phillies, người ta đã tổ chức 
		một buổi nói chuyện và người được mời nói chuyện một nhân vật đặc biệt 
		tên là Cordell. Cordell có tật nơi chân nên đi đứng rất khó khăn. Anh 
		lại ngọng nên nói năng cũng khó. Mặt mày anh dị hợm nên nhiều người thấy 
		anh phải quay mặt đi hướng khác. Một người như thế có gì để nói với 
		những nhân vật giàu sang danh vọng trong xã hội? Anh mở đầu như sau: 
		“Tôi biết rằng tôi rất là khác biệt với các bạn”, rồi anh kể về cuộc đời 
		mình, một cuộc đời nhiều thất bại, nhiều đau khổ. Sau cùng anh kết luận 
		“Các bạn có thể thành công suốt cả cuộc đời và lãnh hàng triệu đôla mỗi 
		năm. Nhưng khi ngày giờ đến, ngày mà người ta đóng nắp quan tài của bạn 
		lại, thì các bạn sẽ chẳng khác tôi chút nào. Đó là lúc chúng ta đều y 
		như nhau”. Không biết cử tọa của cuộc nói chuyện hôm đó nghĩ gì, nhưng 
		tôi thì nghĩ đến các thánh tử đạo: các ngài khôn hơn nhiều người ở chỗ 
		nhiều người đã dùng cả cuộc đời để kiếm tìm những điều họ sẽ phải bỏ lại 
		hết khi quan tài của họ bị đóng lại, còn các ngài thì dám bỏ tất cả 
		những gì quí nhất ở trần gian để đổi lấy cuộc sống vĩnh cửu.</span></p>
		</td></tr><tr>
		<td width="466" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; 
		<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/"> 
		<img src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX3.htm"><img alt="" src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager