File "26.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN XXX TN/26.htm
File size: 9.62 KiB (9847 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXX - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXX - Thường Niên - Năm B; Người mù; Xin thương xót tôi; Tới nguồn ánh sáng; Chữa anh mù; Mù loà; Tin tưởng; Đức tin cữu con; lòng thương"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXX - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="498" cellspacing="15" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr>
<td width="466"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXX - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
LÒNG TIN</td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người mù là một kẻ bất hạnh và khổ sở
triền miên. Tất cả thế giới sinh hoạt chung quanh như khép kín, đóng
cổng trước mặt họ. Cả một đời họ phải chấp nhận sống lệ thuộc vào những
người khác. Cho nên, tâm lý của người mù là họ dám làm bất cứ chuyện gì
để được sáng mắt. Chẳng hạn như anh mù Batimê trong bài Tin Mừng, dám
coi nhẹ mọi người, bất chấp tất cả, anh kêu gào xin Chúa Giêsu cứu chữa
khi Ngài đi ngang qua thành Giêricô về Giêrusalem.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Có một người mù, một đêm kia đến thăm
một người bạn thân. Hai người trò chuyện thân mật với nhau cả mấy tiếng
đồng hồ. Trời đã khuya, khi chia tay nhau, người bạn sáng mắt tặng anh
một cái đèn lồng để đi đường cho an toàn. Nhưng người mù nói: “Tôi không
cần đèn. Đối với tôi, tối và sáng như nhau”. Người bạn trả lời: “Tôi
biết anh không cần đèn để soi đường, nhưng nếu anh không cầm một cái đèn
thì trời tối xe cộ có thể chạy đụng vào anh, nguy hiểm lắm, anh nên cầm
đi”. Nghe hợp lý, anh mù ra về với chiếc đèn lồng trong tay. Đi được một
quãng đường, đột nhiên anh bị một người đi xe Honda đụng phải. Với vẻ
buồn phiền lẫn tức giận, anh mù nói: “Coi kìa, người nào kỳ vậy, đui hay
sao mà không thấy đèn của tôi?”. Người kia đáp: “Xin lỗi anh, đèn của
anh tắt rồi nên tôi không thấy. Mong anh thông cảm”.</span></i><span style="font-size: 14.0pt">
Anh mù tưởng mình “thấy”, còn người kia không thấy đèn. Nhưng ngược lại,
chính anh mù mới không thấy đèn mình tắt. Tác giả câu chuyện kết luận:
“Con người thường tưởng mình thấy nhiều chuyện, nhưng lại quên hay cố ý
quên nhiều cái mình không thấy”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Anh mù Batimê trong bài Tin Mừng lại
khác: anh thấy nhiều cái mà những người sáng mắt không thấy: anh thấy
Chúa Giêsu là con vua Đavít, là Đấng Thiên Sai, là Đấng Cứu Thế. Anh
thấy quyền năng và tình thương của Chúa có thể cho anh được sáng mắt.
Anh thấy bằng lòng tin, và chính vì lòng tin này, Chúa Giêsu đã thương
anh, cứu chữa anh, cho anh được sáng mắt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta hãy tìm hiểu thêm: đám đông ồn
ào tấp nập đi theo Chúa Giêsu trên đường, còn anh ta ngồi ăn xin bên lề
đường. Anh hỏi người ta có chuyện gì mà ồn ào vậy? Người ta nói cho anh
biết có Đức Giêsu đi qua. Có lẽ anh đã nghe nói về lòng từ bi và uy
quyền toàn năng của Chúa Giêsu chăng, nên anh liền kêu to lên: “Hỡi ông
Giêsu, con vua Đavít, xin thương xót tôi”. Người ta chỉ nói cho anh
biết, đó là Đức Giêsu, nhưng anh lại kêu xin “Con vua Đavít”. Như vậy
anh đã nhận ra Ngài là Đấng Mêsia, Đấng Thiên Sai. Anh mù nhưng anh lại
thấy rõ hơn những người sáng đi theo Chúa Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chắc anh phải kêu la to lắm. Còn đám
đông lại bắt anh im đi. Nhưng vô ích đối với anh, đây là dịp may hiếm có
của hy vọng bừng lên. Thế là anh càng kêu gào to hơn cho Chúa nghe được:
“Hỡi con vua Đavít, xin thương xót tôi”. Anh kêu đúng tên và tước hiệu
của Chúa trong Kinh Thánh. Nghe thế, Chúa Giêsu dừng chân và truyền gọi
anh ta lại. Thế là đám đông thay đổi thái độ. Trước đó họ bắt anh im đi,
bây giờ họ lại khuyến khích anh. Anh liền vứt bỏ áo choàng, vui mừng
nhảy cẫng lên đến với Chúa. Chúa hỏi: “Anh muốn tôi làm gì cho anh?”.
Chúa hỏi như vậy không phải để biết anh muốn gì, xin gì, nhưng là để
tăng thêm lòng tin cho anh, và cũng là dịp để anh tỏ lộ lòng tin công
khai. Anh trả lời: “Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được”. Anh mù, mắt
anh không thấy Chúa, nhưng lòng anh đã thấy Chúa, vì anh có lòng tin,
như Chúa đã xác nhận: “Lòng tin của anh đã cứu anh”. Bằng một lời đó
thôi, Chúa đã thay đổi cuộc đời của anh: từ nay anh không còn ngồi bên
lề đường nữa. Lòng tin đã đưa anh lên đường. Anh được sáng mắt ngay lúc
đó và đi theo Chúa trên đường. Anh sáng của Đấng Thiên Sai còn giấu ẩn
trong Đức Giêsu Nagiarét đã tỏa ra trên anh, trên đôi mắt anh. Anh là
ngọn đèn Chúa đã thắp lên cho mọi người được nhìn thấy Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nói rõ hơn, đám đông đang đi với Chúa
Giêsu trên đường, nhưng thực ra là họ đang ở bên lề đường, vì họ đi trên
cùng một con đường nhưng chưa đồng hành với Chúa, chưa đi theo Chúa. Họ
sáng mắt, nhưng họ chỉ thấy Giêsu người làng Nagiaret, chứ không thấy gì
hơn. Cũng như họ chỉ thấy một người mù ngồi ăn xin, chứ không thấy lòng
tin của anh. Còn anh mù, anh đã thấy Ngài là Đấng Thiên sai, con vua
Đavít. Anh đã thấy bằng lòng tin khi anh còn mù, và bây giờ anh đã thấy
Ngài tận mắt. Anh đi theo Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lòng tin của anh mù đã cứu chữa anh và
là bằng chứng để người ta tin vào Chúa Giêsu. Tất cả chúng ta là những
người đã có đức tin, chúng ta đang đi theo Chúa. Nhưng đức tin của chúng
ta thế nào? Và chúng ta có làm cho người khác nhận ra đức tin của chúng
ta qua đời sống chúng ta không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đối với chúng ta, ngoài việc tuyên xưng
đức tin trong thánh lễ, thì trong mọi sinh hoạt hằng ngày chúng ta cũng
phải tuyên xưng đức tin nữa bằng những việc từ thiện bác ái và sống cởi
mở với những người chung quanh. Nếu chúng ta chỉ tuyên xưng đức tin một
cách trọng thể, trong những lễ lạc, trong nhà thờ… mà chúng ta không có
một cữ chỉ bác ái đối với những người ngoài là chúng ta chưa thực sự
sống niềm tin ấy. Xin Chúa cho chúng ta biết sống và thể hiện đức tin
trong mọi hoàn cảnh cuộc sống.</span></p>
</td></tr><tr>
<td width="466" height="56"><p style="text-align: center">
<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/">
<img src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"></a> <a style="text-decoration: none" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX3.htm"><img alt="" src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>