File "10.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN XXX TN/10.htm
File size: 19.47 KiB (19940 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXX - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXX - Thường Niên - Năm B; Người mù; Xin thương xót tôi; Tới nguồn ánh sáng; Chữa anh mù; Mù loà; Tin tưởng; Đức tin cữu con; lòng thương"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXX - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="498" cellspacing="15" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr>
<td width="466"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXX - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
GIÊRIKHÔ</td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc338508406">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Về mặt lịch sử, đó là một trong những
thành phố danh tiếng nhất thế giới. Nhưng đó cũng là thành phố “thấp
nhất" thế giới: Nằm trong một miền trũng sâu gọi là Ghor, dưới mặt nước
biển 250 mét gần Biển Chết, nên cảnh vật hoang vắng, lúc nào cũng thấp
thoáng bóng dáng thần chết. Ở đây, loại cây cọ phát triển mạnh, tạo nên
một vệt xanh tươi, một ốc đảo. Đó còn là một thành phố cổ xưa nhất thế
giới. Theo ý kiến các nhà khảo cổ học, đã có người cư ngụ ở đó từ năm
7.800 trước Chúa Giáng sinh, với những di tích đồn lũy có từ 7.000 năm
trước Chúa Giáng sinh. Tổ phụ Abraham sống gần chúng ta hơn là thành phố
đầu tiên này, một thành được coi là rất cổ ngay ở thời của tổ phụ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Về mặt Kinh thánh, Giêrikhô là biểu
tượng cho "công việc tiến vào miền đất hứa" ngay sau khi vượt qua sông
Giođan. Đối với khách hành hương lên Giêrusalem để dự lễ Vượt qua, cũng
như đối với những đoàn người từ Galilê đi dọc theo sông Giođan thì đây
là chặng đường cuối cùng, vì chỉ cách thủ đô 35 cây số.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta đừng quên rằng, đối với Đức
Giêsu cũng vậy, đó là con đường dẫn đến Giêrusalem. Ngày mai (Mc 11,1)
Người tiến vào thành phố để hưởng chút vinh quang ngắn ngủi của buổi
rước lá, dự buổi tiệc ly, trải qua cuộc thương khó, rồi Phục sinh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chữ Giêrikhô trong tiếng Do Thái có
nghĩa là "thành phố mặt trăng", chắc chắn để kỷ niệm việc thờ kính xa
xưa. Vị thần của ban đêm. Chính vì thế mà Đức Giêsu sẽ làm "dấu lạ" cuối
cùng: Người sẽ chiến thắng đêm tối đang giam cầm một người mù đáng
thương. Đức Giêsu, ánh sáng của chúng ta! Anh sáng soi chiếu đêm tối đời
ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu và các môn đệ đến thành
Giêrikhô. Khi Đức Giêsu cùng với các môn đệ và một đám người khá đông ra
khỏi thành Giêrikhô</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong những ngày trước, theo trình thuật
của Maccô (chương 8 đến 10) chính những môn đệ này đã tỏ ra họ hoàn toàn
"mù tối" trước định mệnh thực sự của Đức Giêsu: Họ vẫn còn mơ tưởng danh
dự và thành công theo kiểu loài người (Mc 10,37) trong khi Đức Giêsu đã
ba lần báo trước cho họ thập giá của Người (Mc 8,31; 9,31; 10,34). Những
bài đọc của 6 Chúa nhật vừa qua đã cho chúng ta thấy rằng, các môn đệ là
những người không hiểu biết và với cái nhìn nhân loại, hoàn toàn không
đủ tư cách để bước theo Đức Giêsu: phải "mất mạng sống mình" (8,35),
phải trở nên "người cuối chót" (9,35), phải tự "móc mắt, chặt tay, chặt
chân" để khỏi phạm tội (9,47), phải "trung thành trong hôn phối" đến độ
anh hùng (10,9), phải "uống chén đắng và nhận phép rửa", phải trở nên
"đầy tớ của mọi người" (10,38-44). Không, lạy Chúa, không thể được đối
với con người, dù người đó đã làm môn đệ của Chúa, nếu chỉ dùng sức
riêng của con người để "theo Chúa".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Một người mù đang ngồi ăn xin bên vệ
đường, tên anh ta là Batimê, con ông Timê</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong những xứ nghèo ở phương Đông,
người bị mù rất đông. Trước khi phát minh phương pháp Braille cho người
mù đọc được chữ nhờ ngón tay, người mù chỉ sống bằng cách ăn xin, ngồi
tại chỗ. Trong biểu tượng Kinh thánh người mù là "hình trạng" của sự
"khó nghèo", của con người bị bỏ rơi: Hãy nhìn hình ảnh đó! Đó là chân
dung của bạn đấy! Con mắt tôi mù như đêm, bàn tay chìa ra, ngồi xệp dưới
đất. Mù, không thể bước đi được, phải lệ thuộc kẻ khác một cách bi thảm.
Nhưng nghịch lý thay, chính người "hành khất mù ngồi dưới đất" này, lại
sắp trở thành gương mẫu cho tất cả chúng ta, cho các môn đệ là những
người cứ "tưởng mình thấy rõ" (Ga 10,39-40).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người hành khất mù ấy tên là Batimê. Chỉ
mình Maccô đã ghi lại tên của người này. Rất có thể ông Batimê thuộc
cộng đoàn những người Kitô hữu đầu tiên, lúc Maccô viết trình thuật này.
Đó là một người mà người ta biết rõ: Một người đã được Đức Giêsu ban
phép lạ. Bạn có biết Thiên Chúa cũng biết tên bạn, và Người thương yêu
bạn với một tình thương cá biệt, không phải là nặc danh sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Vừa nghe nói đó là Đức Giêsu Nagiarét,
anh ta bắt đầu kêu lên rằng</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Theo thói quen của mình, Maccô luôn tỏ
ra rất cụ thể. Chúng ta sắp xem một đoạn phim ngắn vô cùng linh động,
trong đó mọi chi tiết được quan sát thật tinh tế, và có giá trị biểu
tượng khá cao.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Như ta biết người mù có một thính giác
rất đặc biệt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bằng lỗ tai, ông ta đã nhận ra sự hiện
diện của Đức Giêsu, người Nagiarét.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngồi trên mô đất ngoài của thành
Giêrikhô, ông ta nghe tiếng ồn ào của một nhóm người đi qua trước mặt
mình. Người ta nói cho ông biết rằng, đó là Đức Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Tôi chưa bao giờ thấy Thánh nhan Người
nhưng những kẻ biết Người, đã nói với tôi về Người. Từ ngày đó, tôi mong
Người đi qua và tôi nghe nói. Hôm nay Người đến.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta cũng vậy, chúng ta cũng ở trong
tình trạng của người mù trên: ta chưa bao giờ thấy khuôn măt của Đức
Giêsu. Nhờ đức tin, chúng ta đã tin vào chứng tá của những kẻ biết Người
và chúng ta cũng ngóng đợi bước chân Người đi ngang qua", Người "đang
đến". Một ngày nào đó, chúng ta sẽ thấy Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Anh ta càng kêu lớn tiếng: "Lạy Con vua
Đavit, xin dủ lòng thương tôi!"</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Từ trong bóng đêm của người này một niềm
hy vọng cuồng say đã bùng dậy. Bấy giờ anh ta la hét lên. Anh cất tiếng
cầu xin. "Xin thương xót tôi". Đó là tiếng kêu cứu của anh. Tiếng Hy Lạp
là "Kyrie Eleison". Một truyền thống lâu đời của Giáo hội Đông phương đã
dạy các tu sĩ ở Hy Lạp, Libăng, Xyria, Ai Cập, Cappadoce vùng Sa mạc...
phương thế tự thánh hóa mình nhờ "lời cầu xin với Đức Giêsu bằng cách
chỉ lặp đi lặp lại cách đơn sơ và không biết mỏi mệt những từ này: Lạy
Đức Giêsu, xin thương xót. Lạy Đức Giêsu, xin thương xót". Trong trình
thuật của Maccô, tiếng Hy Lạp là "Ièsou, eleison, Ièsou, eleison"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chữ đầu đọc bằng cách hít hơi vào chữ
sau bằng cách thở hơi ra, để nhịp nhàng theo cơ thể một lời cầu nguyện
mà người ta muốn tinh thần của lời kinh thấm sâu vào toàn thể cuộc sống.
Trong nhiều giờ liên tục, người ta có thể "thở" với Chúa trong ngực của
mình. Kiểu cầu nguyện cao cả nhưng rất đơn giản này từ Phương Đông
truyền cho chúng ta. Không cần phải đi Katmandou mới sống bằng thần khí
được, vì thần khí muốn thổi đâu thì thổi. Kỹ thuật đáng thán phục của
môn Yoga cũng có thể được những người đơn sơ nhất, sử dụng: vậy chúng ta
hãy học cầu nguyện với hơi thở của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Hỡi con vua Đavít" ngày mai, ở
Giêrusalem, đám đông dân chúng sẽ cầm cành lá vạn tuế trên tay để tung
hô Đức Giêsu (Mc 11,10).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Bí mật Thiên sai" không cần phải giữ
nữa. Giờ đây cái chết của ông "Vua" thuộc dòng dõi Đavít đã gần kề. Mọi
sự hiểu lầm về chính trị đã được gạt bỏ. Đấng Cứu Thế đã được chờ đón
như là người "sẽ lập lại vương quyền tại Israel". Vì Đức Giêsu lên
Giêrusalem, mọi người đều nghĩ rằng, Chúa sẽ lên "nắm quyền". Người là
"Vua", nhưng không phải theo kiểu những quốc gia trần thế (Mc 10,42; Mt
27,11; Ga 18,33-36) Vương miện của Người bằng gai nhọn. Con vua Đavít
sinh ở Bê lem như tổ tiên, sẽ trị vì ở Giêrusalem như tiên tổ của Người.
Nhưng không phải như đám đông mong đợi. Người sẽ đứng đầu bằng cách làm
người sau chót, là nô lệ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Nhiều người quát nạt bảo anh ta im đi,
nhưng anh ta càng kêu lớn tiếng: "Lạy Con vua Đavít, xin dủ lòng thương
tôi!"</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thời nào cũng có những người bắt buộc kẻ
đáng thương phải im miệng. Luôn luôn có những hạng người khó mà làm cho
kẻ khác hiểu mình: đó là những di dân, những người sống ngoài lề xã hội,
những kẻ khuyết tật và những nạn nhân đủ loại. Tiếng kêu của người mù
Batimê vẫn còn vang lên.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đứng lại và nói: "Gọi anh ta
lại đây!"</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Rõ ràng, đó là một chi tiết. Nhưng chúng
ta đừng vội lướt qua mà không tìm hiểu ý nghĩa của nó. Đức Giêsu sai các
"môn đệ" bắt đầu phục vụ những kẻ nhỏ bé. Người nhờ các ông chuyển lời
mời gọi của Người. Thiên Chúa cần con người. Vậy Chúa nói với nhân loại
nhờ Giáo Hội của Người. Và Giáo Hội, chính là chúng ta, chúng ta có lắng
nghe tiếng kêu luôn vọng lên chung quanh chúng ta không? Chúng ta có dội
lại cho người anh em chúng ta tiếng kêu gọi của Chúa hay không? Để dẫn
họ đến với Đấng cứu chuộc duy nhất? Người ta bàn cãi rất nhiều lần về
"vai trò của Giáo hội": thì chính là vai trò đó! Bạn hãy lắng nghe tiếng
kêu của thế giới. Bạn hãy kêu gọi thế giới, nhân danh Chúa!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Người ta gọi anh mù và bảo: "Cứ yên tâm,
đứng dậy, Người gọi anh đấy!"</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ở đây có một từ kỹ thuật Hy Lạp đáng lưu
ý. "Đứng dậy" (égeiré) mà đáng lẽ người ta phải dịch là "thức dậy” hay
"sống lại" (Mc 2,9-11; 3,3; 5,41; 9,27; 10,49). Đó là sứ điệp của Giáo
hội, nhân danh Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Anh mù liền vất áo choàng lại, đứng phắt
dậy mà đến gần Đức Giêsu</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong ngôn ngữ Kinh thánh, chiếc "áo
ngoài" là biểu tượng cho quyền lực của con người (2V 2,14, R 3,9). Đụng
chạm tới áo ngoài của Đức Giêsu cũng đủ để lành bệnh. Việc người mù vứt
bỏ áo ngoài của mình, tượng trưng cho một thứ ‘đoạn tuyệt với quá khứ’
của anh. Vào thời Maccô, người vừa được rửa tội, sẽ cởi áo ngoài của
mình để mặc áo rửa tội.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Người hỏi: "Anh muốn tôi làm gì cho
anh?"</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu hỏi thật kỳ cục, nếu ta chỉ hiểu câu
chuyện cách nông cạn. Chắc hẳn, Đức Giêsu biết rõ người mù đang mong đợi
điều gì nơi Người. Nhưng cảnh này được coi như một lễ rửa tội từ đầu đến
cuối: Người dự tòng cần phải được “soi sáng" để tự mình "tuyên xưng Đức
tin".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Anh mù đáp: "Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn
thấy được"</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vào thời Maccô, người ta gọi phép rửa là
"việc khai sáng". Đó là bí tích mở mắt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, xin cho con được thấy: Lạy
Chúa, xin mở mắt con ra.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Người nói: "Anh hãy đi, lòng tin của anh
đã cứu anh!" Tức khắc, anh ta nhìn thấy được và đi theo Người trên con
đường Người đi</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Phép rửa đó là bước vượt qua từ bóng tối
tiến tới ánh sáng. Đó là công cuộc cứu độ: điều không thể đối với con
người, nếu chỉ dựa vào sức riêng của mình, nay đã trở nên có thể và đó
là bắt đầu theo Đức Giêsu. Luca sẽ nói về các môn đệ làng Emmau: "Lúc
bấy giờ mắt họ mở ra". Vâng, họ đã mù, dù là với đôi mắt mở rộng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Về phần anh Batimê, anh sẽ mãi mãi nhớ
"khuôn mặt đầu tiên" mà anh đã thấy, khi mắt anh đã được mở ra. Lạy
Chúa, khi nào mắt chúng con sẽ được mở ra. Lạy Đức Giêsu, xin hãy đến!</span></td></tr><tr>
<td width="466" height="56"><p style="text-align: center">
<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/">
<img src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"></a> <a style="text-decoration: none" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX3.htm"><img alt="" src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>