File "17.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN XXVII TN/17.htm
File size: 20.52 KiB (21012 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXVII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXVII - Thường Niên - Năm B; Bất khả phân ly; Vợ Chông; bền vững; Kết hợp; Một tình yêu; Đừng chia tay; Cầu nguyện với nhau;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXVII - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật XXVII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		NƯỚC TRỜI THUỘC VỀ...</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc241918668">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Chú giải mục vụ của William Barclay</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">DÙ SAU NÀY TỐT XẤU RA SAO (10,1-12)</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu vẫn tiếp tục đi về phía Nam, 
		Ngài đã ra khỏi xứ Galilê và vào trong địa phận xứ Giuđê. Ngài chưa đến 
		Giêrusalem nhưng từng bước từng giai đoạn, Ngài đang đến gần khung cảnh 
		cuối cùng. Có vài người Pharisêu đến chất vấn Ngài về việc ly dị để thử 
		Ngài. Có thể ẩn đàng sau câu hỏi này, còn có nhiều động cơ thúc đẩy khác 
		nữa. Ly dị là một vấn đề nóng bỏng, một đề tài tranh luận của các Rabbi, 
		và có thể họ thật lòng muốn biết ý kiến và nhận định của Chúa Giêsu 
		trong vấn đề này. Cũng có thể họ muốn thử Ngài về phương diện giáo lý 
		chính thống. Có lẽ Chúa Giêsu đã từng đề cập đến vấn đề này rồi. Trong 
		Mt 5,31-32 chúng ta đã thấy Chúa Giêsu đề cập hôn nhân và việc tái hôn, 
		nên số người ấy mong Ngài tự mâu thuẫn với chính mình và sẽ gặp rắc rối 
		vì chính những lời Ngài đã nói. Cũng có thể họ vốn biết Ngài sẽ trả lời 
		như thế nào nên tìm cách đẩy Ngài vào chỗ thù địch với Hêrôđê, là người 
		đã ly dị vợ để cưới vợ khác. Cũng có thể họ muốn được nghe Chúa Giêsu 
		nói trái luật Môsê sẽ như Ngài đã từng làm, do đó, họ sẽ tố cáo Ngài là 
		kẻ giảng tà giáo. Có một điều chắc chắn: vấn đề họ đặt ra không phải là 
		vấn đề thuần lý, chỉ liên quan đến trường phái của các Rabbi mà thôi. Đó 
		là một trong những đề tài tranh luận gay gắt trong thời Chúa Giêsu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Về lý thuyết, không có gì cao hơn lý 
		tưởng về hôn nhân trong Do Thái giáo. Trinh khiết vốn được xem như đức 
		hạnh quan trọng nhất của mọi đức hạnh. “Chúng tôi nhận thấy rằng Thiên 
		Chúa nhịn nhục đối với mọi tội, ngoại trừ tội không gìn giữ trinh 
		khiết”. “Việc không giữ tiết hạnh khiến vinh quang Thiên Chúa quay đi”. 
		“Mọi người Do Thái thà chết chứ không chịu phạm tội thờ ngẫu tượng, giết 
		người hoặc tà dâm”. “Khi có ai ly dị vợ thuở thanh xuân của mình, thì cả 
		đến bàn thờ cũng rơi nước mắt”. Lý tưởng đã nằm sẵn ở đó nhưng thực tế 
		lại hụt hẫng quá xa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Điểm cơ bản làm xáo trộn mọi sự ở đây là 
		theo luật Do Thái, phụ nữ vốn bị xem như một đồ vật. Phụ nữ không có 
		quyền lợi pháp định, hoàn toàn bị đặt dưới quyền sử dụng của người đàn 
		ông làm chủ trong gia đình. Hậu quả là người đàn ông có thể ly dị vợ bất 
		cứ vì lý do gì, trong khi hầu như có rất ít lý do để người phụ nữ được 
		phép ly dị. Cùng lắm người vợ chỉ có thể xin chồng ly dị mình mà thôi. 
		Phụ nữ bị chồng ly dị dù có thuận ý hay không, nhưng đàn ông có thể tự ý 
		ly dị vợ. Lý do để một phụ nữ được quyền xin ly dị chồng là khi người 
		chồng mắc bệnh phong, hoặc khi người ấy xâm phạm tiết hạnh một trinh nữ, 
		hoặc khi người chồng cáo gian vợ phạm tội trước khi kết hôn với nhau.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Luật về ly dị của người Do Thái vốn bắt 
		nguồn từ Đnl 24,1. Đoạn sách này là nền tảng của toàn thể vấn đề. Khi 
		một người nam cưới vợ, nếu nàng chẳng làm đẹp lòng chồng, bởi thấy nơi 
		nàng một điều gì chướng, thì chồng được viết một tờ ly dị vợ rất đơn 
		giản. Nó được viết như sau: “Đây là tờ giấy tôi viết để ly dị, cho ra 
		khỏi nhà và cho (nàng) được tự do, có thể lấy ai tùy ý”. Về sau tờ ly dị 
		được viết kỹ hơn, trau chuốt hơn “Vào ngày… tuần… tháng…năm… trên thế 
		gian, theo cách đang tính đang thịnh hành tại thành phố..., bên bờ 
		sông…, tôi là X. con trai của Y và dưới bất kỳ tên nào tôi được gọi ở 
		đây, có mặt hôm nay… nguyên quán tại thành phố…, tự ý, không bị ai ép 
		buộc gì, có từ bỏ, cho về và đuổi nàng Z. con gái của V. hoặc dưới bất 
		cứ tên nào được người ta gọi mà từ trước đến nay vốn là vợ tôi. Hôm nay 
		tôi đuổi nàng là Z. con gái của V. để nàng được tự do và có thể lấy ai 
		tùy ý, chẳng ai có quyền ngăn cản. Đây là tờ ly dị, giấy đuổi, chứng chỉ 
		ly hôn và theo luật Môsê, của Israel”. Vào thời Tân Ước, chứng từ này 
		phải do một Rabbi đặc trách thảo ra. Sau đó, nó còn phải được một hội 
		đồng gồm ba Rabbi phê chuẩn, rồi được lưu trữ tại Tòa Công Luận, nhưng 
		nói chung thì việc ly dị vợ hết sức dễ dàng và thường thuờng do ý muốn 
		của người đàn ông.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng vấn đề then chốt thực sự là việc 
		giải thích luật theo Đnl 24,1. Câu ấy quy định người đàn ông có thể ly 
		dị vợ nếu thấy nơi nàng điều gì chướng (bản Anh văn dịch là ô uế). Vậy 
		họ phải cắt nghĩa câu này như thế nào? Trong vấn đề này xuất hiện hai 
		trường phái tư tưởng. Trường phái Shammai giải thích vấn đề hết sức khe 
		khắt, điều chướng (ô uế) là ngoại tình và chỉ có nghĩa là ngoại tình (tà 
		dâm) mà thôi. Cho dù người đàn bà ấy xấu xa gian ác như Giêsabên, nhưng 
		nếu người ấy không ngoại tình, không thể có chuyện ly dị. Thứ hai là 
		trường phái Hillel giải thích câu quan trọng này theo nghĩa rộng rãi 
		nhất. Họ bảo người vợ làm hỏng một đĩa đồ ăn, la cà ngoài phố, trò 
		chuyện với đàn ông lạ, nói hỗn với bà con bên chồng và nếu đó là người 
		hay to tiếng (họ lại định nghĩa to tiếng là đã nói lớn đến nỗi nhà hàng 
		xóm có thể nghe được) –đó là những điều chướng. Rabbi Akiba còn đi rất 
		xa để giải thích câu “nếu nàng chẳng làm đẹp lòng chồng” là “nếu người 
		đàn ông thấy có người đàn bà nào đẹp hơn vợ mình”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Bản tính con người vốn vậy, hễ điều gì 
		lỏng lẻo hơn thì luôn luôn thắng thế hơn. Hậu quả là các lý do để ly dị 
		hoàn toàn là những lý do nhỏ nhặt, hay chẳng có lý do nào cả lại là 
		chuyện phổ biến tai hại. Sự việc vẫn tiếp diễn như thế nên vào thời Chúa 
		Giêsu, phụ nữ thường ngần ngại không chịu tiến đến hôn nhân, vì hôn nhân 
		quá bấp bênh. Khi Chúa Giêsu phán các lời ấy, Ngài đang đề cập một vấn 
		đề nóng bỏng, và Ngài đã quan tâm đến phụ nữ mà giáng một đòn sấm sét 
		hầu vãn hồi địa vị thích đáng phải dành cho hôn nhân.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta cần ghi nhận một số điểm sau 
		đây: Chúa Giêsu đã trích dẫn một quy tắc của Môsê, và Ngài thêm rằng sở 
		dĩ Môsê đã quy định như vậy là “vì lòng các người cứng cỏi”. Câu này có 
		một trong hai nghĩa sau đây. Có nghĩa là sở dĩ Môsê quy định như thế vì 
		đó là điều tốt đẹp nhất người ta có thể trông mong nơi dân mà ông phải 
		ban bố luật cho. Hoặc nó có nghĩa là sở dĩ Môsê quy định như vậy vì ông 
		muốn cố gắng kiểm soát một tình hình lúc bấy giờ đã thoái hóa trầm 
		trọng, và điều đó thật ra không hề có chuyện cho phép người đàn ông ly 
		dị vợ, nhưng từ ban đầu, nó chỉ là một nỗ lực nhằm kiểm soát việc ly dị 
		vợ đưa nó vào trong phạm vi một thứ luật lệ, khiến việc ly dị vợ gặp 
		phải nhiều khó khăn hơn mà thôi. Dù sao Chúa Giêsu cũng đã vạch rõ, Ngài 
		chỉ xem Đnl 24,1 như một quy định do một hoàn cảnh chứ không là một sự 
		ràng buộc vĩnh viễn. Những chứng liệu Ngài trích dẫn còn lui về những 
		thời xa xưa hơn. Để thêm uy quyền, Ngài nêu chuyện sáng tạo trời đất như 
		trong Sáng Thế 1,27; 2,24. Theo quan điểm của Ngài, ngay trong bản chất 
		của sự việc, hôn nhân vốn có tính cách vĩnh viễn, là sự kết hợp bền vững 
		giữa hai người bằng một phương cách mà không bao giờ luật lệ, quy điều 
		của con người có thể phá vỡ, cắt đứt được sự ràng buộc đó. Chúa Giêsu 
		tin, trong cơ cấu của vũ trụ, hôn nhân là một sự kết hợp tuyệt đối vĩnh 
		viễn, bất khả phân ly, chẳng có một quy tắc nào của Môsê nhằm vào một 
		hoàn cảnh tạm thời lại có thể thay đổi được nó.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chỗ khó hiểu trong phần tường thuật của 
		Matthêu lại có một điểm khác hẳn. Trong Maccô Chúa Giêsu tuyệt đối cấm 
		việc ly dị vợ và tái hôn. Trong Mt 19,3-9 Ngài vẫn tuyệt đối cấm tái 
		hôn, nhưng về ly dị, thì có một trường hợp duy nhất được cho phép, là 
		nếu có ngoại tình (hiểu theo Tin Lành). Hầu như chúng ta có thể chắc 
		chắn rằng phần tường thuật trong Matthêu là đúng và dĩ nhiên ý đó cũng 
		có cả trong Maccô nữa. Chính luật Do Thái dạy rằng sự kiện ngoại tình 
		bắt buộc phải đưa đến việc hủy bỏ hôn nhân. Thật ra thì chính tội ngoại 
		tình, bất trung, cũng đã cắt đứt sợi dây buộc chặt đôi vợ chồng trong 
		hôn nhân rồi. Một khi đã phạm tội ngoại tình, thì trong mọi trường hợp, 
		sự hiệp nhất nên một đã bị tan vỡ, còn ly dị, chỉ là một sự kiện để 
		chứng thực mà thôi. Bên Công Giáo hiểu được phép ly dị nếu là hôn nhân 
		bất hợp pháp.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Yếu tính đích thực của đoạn sách này là 
		Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh tình trạng lỏng lẻo của đạo đức về hôn nhân và 
		tình dục vào thời của Ngài, cần phải được hàn gắn, sửa đổi. Những kẻ chỉ 
		muốn kết hôn để tìm lạc thú rằng hôn nhân cũng là trách nhiệm. Những kẻ 
		xem hôn nhân chỉ là một phương tiện nhằm thỏa mãn các đam mê xác thịt 
		phải nhớ đó là một sự liên hiệp thuộc linh. Chúa Giêsu đang xây một 
		thành lũy chung quanh gia đình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">NƯỚC TRỜI THUỘC VỀ NHỮNG NGƯỜI ĐÓ (10,13
		</span></b><span style="font-size: 14.0pt">-16)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Các bà mẹ Do Thái muốn một Rabbi danh 
		tiếng, có uy tín, chúc phúc cho con cái họ. Đó là điều hết sức tự nhiên. 
		Đặc biệt là nhằm ngày thôi nôi cho chúng. Theo thói quen đó họ đã đưa 
		nhiều trẻ nhỏ đến Chúa Giêsu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta chỉ hiểu được trọn vẹn vẻ đẹp 
		sâu sắc của đoạn sách này nếu nhớ rằng sự việc đã xảy ra lúc nào. Phải 
		luôn nhớ là Chúa Giêsu đang trên đường dẫn đến thập giá và Ngài biết rõ 
		điều đó. Lúc ấy, bóng khổ nạn không rời khỏi tâm trí Ngài. Thế nhưng, 
		cũng chính lúc ấy, Ngài đã dành thì giờ cho trẻ nhỏ. Ngay khi tâm trí 
		Ngài bị căng thẳng như vậy, Ngài vẫn dành thì giờ để ẵm bồng chúng vào 
		lòng, vẫn có thể mỉm cười với chúng và có lẽ cũng còn nô đùa một lúc với 
		chúng nữa. Cũng chính vì thế mà các môn đệ Chúa đã tìm cách ngăn cản đám 
		trẻ nhỏ lại, không phải vì họ là những con người thô lỗ, vô tâm. Nhưng 
		thực sự họ chỉ muốn bảo vệ Chúa Giêsu. Họ không biết chuyện gì xảy ra, 
		nhưng biết rõ là tấm thảm kịch đang ở truớc mặt và thấy rõ Chúa Giêsu 
		đang trong sự căng thẳng. Họ không muốn Ngài bị quấy rầy, cũng không thể 
		nào hiểu nổi Ngài muốn có trẻ nhỏ bên cạnh trong một hoàn cảnh như thế. 
		Nhưng cả trong một tình huống như vậy, Chúa Giêsu vẫn phán “Cứ để trẻ em 
		đến với Thầy đừng ngăn cấm chúng’.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Một cách ngẫu nhiên việc này cho chúng 
		ta biết rất nhiều điều về Chúa Giêsu. Nó cho chúng ta biết Ngài là Đấng 
		hay chăm sóc trẻ nhỏ mà trẻ nhỏ cũng mến Ngài. Ngài không thể là một 
		người nghiêm nghị, âu sầu, chẳng biết vui vẻ gì. Gương mặt nhân từ của 
		Ngài rạng rỡ như mặt trời vây. Chắc Ngài rất dễ mỉm cười, cũng thường 
		vui vẻ reo cười. George Macdonald, bảo rằng ông không tin vào Kitô giáo 
		của một người nếu trẻ em không tìm được một chỗ để quây quần vui chơi 
		trước cửa nhà người ấy. Biến cố nhỏ bé, quý báu này đã chiếu cả một 
		luồng ánh sáng của Chúa Giêsu vào loài người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ngài tiếp “Vì Nước Thiên Chúa là của 
		những ai giống như chúng”. Trẻ nhỏ có gì mà Chúa Giêsu lại yêu thích và 
		đánh giá cao như vậy”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">1/ Có khiêm nhu như trẻ nhỏ. Thỉnh 
		thoảng cũng có vài đứa trẻ thích phô trương, nhưng trẻ như vậy rất hiếm 
		và hầu như đó là kết quả sự hướng dẫn chúng cách sai lầm của người lớn. 
		Thông thường trẻ nhỏ rất bối rối khi được đề cao, được đưa ra quảng cáo, 
		nó chưa hề biết suy nghĩ bằng ngôn từ của địa vị, của tính kiêu ngạo, 
		háo danh. Nó chưa được học hỏi để khám phá ra tầm quan trọng của chính 
		nó.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">2/ Có vâng phục như trẻ nhỏ. Thật ra trẻ 
		nhỏ thường không chịu vâng lời, nhưng cũng thật nghịch lý là bản năng tự 
		nhiên của trẻ nhỏ lại vốn hay vâng phục. Trẻ nhỏ chưa học biết để kiêu 
		ngạo, để muốn được độc lập giả tạo, là điều gây ngăn cách giữa một người 
		với đồng bào, đồng loại.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">3/ Có lòng tin cậy của trẻ nhỏ. Điều này 
		được thấy rõ trong những trường hợp: (a) Trẻ nhỏ thừa nhận uy quyền. Vào 
		một giai đoạn nào đó, nó nghĩ rằng cha nó biết hết mọi sự, và cha nó bao 
		giờ cũng đúng, cũng phải cả. Nhưng điều đáng xấu hổ cho chúng ta là 
		chẳng bao lâu nó thoát khỏi tuổi đó, nhưng do bản năng, nó vốn biết rõ 
		sự ngu dốt, bất năng, bất lực của nó và tin cậy nơi người mà nó tưởng là 
		hiểu biết. (b) Trẻ nhỏ có sự tin cậy đối với người khác. Chỉ có trẻ nhỏ 
		mới không thấy người khác xấu. Nó sẵn sàng kết bạn với người xa lạ. Một 
		vĩ nhân đã nói, lời khen tặng lớn lao nhất đời ông là lần kia một đứa 
		trẻ hoàn toàn xa lạ đến nhờ ông cột dây giầy giúp nó. Trẻ nhỏ chưa biết 
		hoài nghi về thế giới, nó tin rằng mọi người đều tốt. Có khi niềm tin 
		cậy đó đưa nó vào chỗ nguy hiểm, vì có nhiều kẻ hoàn toàn không xứng 
		đáng, sẽ lạm dụng nó, nhưng dầu sao thì lòng tin cậy đó cũng hết sức đẹp 
		đẽ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">4/ Trẻ nhỏ vốn mau quên. Nó chưa biết 
		lẩm bẩm và chất chứa điều cay đắng trong lòng. Cả khi bị đối xử bất 
		công, mà ai trong chúng ta lại không có lần tỏ ra bất công với con cái, 
		nó cũng quên ngay, quên đến nỗi chẳng còn gì để tha thứ nữa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thật vậy Nước Thiên Chúa thuộc về những 
		người như vậy.</span></td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; 
		<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/"> 
		<img src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX3.htm"><img alt="" src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager