File "11.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN XXVII TN/11.htm
File size: 10.98 KiB (11246 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXVII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXVII - Thường Niên - Năm B; Bất khả phân ly; Vợ Chông; bền vững; Kết hợp; Một tình yêu; Đừng chia tay; Cầu nguyện với nhau;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXVII - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXVII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
ĐỪNG NGĂN CẤM CHÚNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc241918679">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Suy niệm của Chiara Lubich</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">"Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn
cấm chúng, vì Nước Thiên Chúa thuộc về những ai giống như chúng"</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Cung cách hành xử và nói năng của Đức
Giê-su luôn làm ta bỡ ngỡ. Chẳng hạn như cách thức Người đối xử với trẻ
em. Vào thời của Người, trẻ em bị coi rẻ trong xã hội và chúng chẳng có
vị trí gì trong thế giới "người lớn". Các tông đồ không muốn chúng đến
vây quanh Người: chúng chỉ có quấy rầy mà thôi. Ngay cả các thượng tế và
kinh sư cũng đâm ra "tức tối" khi thấy lũ trẻ reo hò trong đền thờ "Hoan
hô Con Vua Đa-vít". Họ yêu cầu Đức Giê-su hãy quở mắng chúng (xem Mt
21,15-16). Thay vì thế, Đức Giê-su có một thái độ đối với trẻ em hoàn
toàn khác hẳn: Người gọi các trẻ em đến; Người ôm lấy chúng, đặt tay
chúc lành cho chúng; và Người còn đưa chúng ra làm gương mẫu cho các môn
đệ của mình:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">"…vì Nước Thiên Chúa thuộc về những ai
giống như chúng"</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tại một đoạn khác trong Phúc Âm, Đức
Giê-su dạy rằng "nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ
chẳng được vào Nước Trời" (Mt 18,3).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tại sao Nước Thiên Chúa thuộc về những
người giống như các trẻ em? Vì trẻ em tin tưởng, phó thác nơi cha mẹ của
mình; chúng tin vào tình thương của cha mẹ. Khi ở trong vòng tay của cha
mẹ, chúng cảm thấy an toàn, không sợ hãi. Và khi thấy hiểm nguy, chúng
lại càng ôm ghì lấy cha mẹ và ngay lập tức chúng cảm thấy mình được che
chở. Đôi khi, ta đã từng thấy có những người cha, người mẹ đặt đứa trẻ
lên cao chẳng hạn, rồi bảo con hãy nhảy. Và đứa trẻ đã thực hiện cú nhảy
trong sự phó thác hoàn toàn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giê-su muốn các môn đệ của Nước Trời
cũng giống thế. Ki-tô hữu đích thực, như các trẻ em, tin tưởng vào tình
yêu của Thiên Chúa. Họ lao vào đôi tay của Cha trên trời, và họ tín thác
Người vô điều kiện. Không có gì làm cho họ phải sợ hãi nữa bởi vì họ
không bao giờ cảm thấy cô đơn. Cả khi thử thách xảy đến, họ tin vào tình
yêu của Thiên Chúa, vì họ tin rằng mọi sự xảy ra đều vì lợi ích của họ.
Có điều gì phải lo lắng sao? Họ liền phó mình trong tay Thiên Chúa, để
rồi với lòng tin tưởng như trẻ thơ, họ tin rằng Người sẽ giải quyết mọi
sự. Như một đứa trẻ, họ phó thác hoàn toàn, không so đo, tính toán thiệt
hơn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">"…vì Nước Thiên Chúa thuộc về những ai
giống như chúng"</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trẻ em phụ thuộc hoàn toàn vào cha mẹ về
thực phẩm, áo quần, nhà cửa, sự chăm sóc, giáo dục v.v. Chúng ta, "những
trẻ em của Phúc Âm", cũng phụ thuộc hoàn toàn vào Chúa Cha. Người nuôi
ta như Người nuôi chim trời. Người mặc cho ta như Người mặc cho những
bông huệ ngoài đồng. Người biết điều ta cần trước khi ta mở miệng cầu
xin (xem Mt 6,26), và Người ban điều ấy cho ta. Ngay cả Nước Trời cũng
không phải là cái mà ta chiếm đoạt được; ta lĩnh nhận như một món quà từ
bàn tay Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngoài ra, trẻ em không làm điều xấu vì
chúng không biết xấu là gì. Người môn đệ của Phúc Âm xa lánh sự dữ bằng
cách yêu thương. Nhờ vậy, họ giữ mình trong sạch và lấy lại được sự hồn
nhiên.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Không bị gánh nặng kinh nghiệm chất lên
người, các trẻ em đối diện với đời trong thái độ tin yêu, luôn đi tìm
những cuộc phiêu lưu mới. "Các trẻ em của Phúc Âm" tin vào lòng thương
xót của Thiên Chúa và để lại quá khứ sau lưng, họ bắt đầu một cuộc sống
mới mỗi ngày bằng cách bỏ ngỏ cho những tác động luôn mang tính sáng tạo
của Chúa Thánh Thần.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trẻ em không tự mình học nói được; chúng
cần có người dạy. Người môn đệ của Đức Giê-su cũng không theo lối lý
luận riêng của mình; họ học tất cả từ nơi Lời Chúa, bao gồm việc nói
năng và sống theo Phúc Âm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trẻ em có khuynh hướng bắt chước cha
mình. Nếu ta hỏi chúng khi lớn lên chúng sẽ làm gì, thì chúng thường trả
lời là sẽ theo nghề của cha mẹ. "Các trẻ em của Phúc Âm" cũng vậy. Họ
noi gương Cha trên trời, Đấng là Tình Yêu, và họ yêu thương như Người
yêu thương. Họ yêu mọi người vì Chúa Cha cho mặt trời mọc lên soi sáng
kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng
như kẻ bất chính (xem Mt 5,45). Họ yêu thương trước, bởi vì đang lúc ta
còn là tội nhân thì Đức Ki-tô đã yêu thương ta (xem Rm 5,8). Họ mến yêu
không vụ lợi vì Cha trên trời làm như thế.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vì thế Đức Giê-su thích được các trẻ em
vây quanh và Người đặt chúng làm gương mẫu:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">"Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn
cấm chúng, vì Nước Thiên Chúa thuộc về những ai giống như chúng"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thực vậy, trẻ em không ngừng làm ta kinh
ngạc. Betty, một bé gái sáu tuổi ở Milan, đã viết cho tôi: "Hôm qua ba
cháu bảo cháu đi xuống hầm để lấy đồ. Cái cầu thang tối thui làm cháu
sợ. Lúc đó cháu cầu nguyện với Chúa Giê-su và cảm thấy Người ở gần bên".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Irene, Hillary và Laura, ba chị em ở
Firenze, được mẹ chở đi mua sắm. Khi đi ngang qua trước nhà ông ngoại,
chúng xin mẹ cho chúng được ghé thăm ông. Người mẹ bảo: "Các con đi đi,
mẹ đợi ở đây". Khi quay lại, chúng hỏi: "Tại sao mẹ không thăm ông
ngoại?" Người mẹ trả lời: "Ông ngoại làm mẹ buồn. Như thế này để ngoại
biết ngoại đã làm gì".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Hillary trả lời: "Nhưng mẹ ơi, ta phải
yêu mọi người, kể cả kẻ thù nữa". Người mẹ không còn biết phải nói gì.
Bà nhìn chúng và mỉm cười: "Con có lý. Các con chờ mẹ ở đây". Và bà đi
một mình lên chào ông ngoại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ta có thể học nơi trẻ em cách thức đón
nhận Nước Thiên Chúa.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">
<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/">
<img src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"></a> <a style="text-decoration: none" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX3.htm"><img alt="" src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>