File "18.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN XXV TN/18.htm
File size: 10.33 KiB (10573 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXV - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXV - Thường Niên - Năm B; Phục vụ; Đầy tớ; nền văn minh mới; Đường lối Chúa; Khiêm tốn; tính ghen ghét; Giá trị; Người lớn nhất."><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXV - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật XXV - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		KHIÊM TỐN THẲM SÂU</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc335727642">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Suy niệm của Jean-Pierre Camerelain</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">“Những Kitô Hữu Này Thật Là Điên”</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ở mọi thời, những chứng nhân đích thực 
		của Thiên Chúa đều bị coi là điên. Người ta đã chế giễu, bách hại, đôi 
		khi giết họ nữa. Chính Chúa Giêsu đã trải qua một kinh nghiệm như thế. 
		Nhưng sự sống đã tuôn trào từ sự điên rồ kia.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ngày xưa có một cộng đoàn Do Thái thiểu 
		số nhưng sốt sắng. Người ta có khuynh hướng khinh dể cộng đoàn này. 
		Những cách hành xử của họ, niềm tin của họ làm cho thành phố Alexandria 
		nơi họ sống, phải ngạc nhiên. Các thành viên của cộng đoàn này ngưng làm 
		việc ngày thứ bảy, tụ họp lại xung quanh những cuộn giấy cũ được cất giữ 
		cẩn thận từ nhiều thế kỷ, kiêng ăn thịt heo. Để nâng đỡ cộng đoàn này, 
		một trong những thành viên của cộng đoàn đã viết một quyển sách rất hay. 
		Một quyển sách gọi là Khôn Ngoan trong đó tác giả nhắc lại cho những kẻ 
		cùng tôn giáo với mình rằng người công chính bao giờ cũng bị bách hại, 
		nhưng Thiên Chúa chẳng khi nào bỏ rơi họ. Tác giả nhắc lại những vị anh 
		hùng của lịch sử dân tộc đã chịu một số phận như thế. Chính từ quyển 
		sách này mà hôm nay chúng ta đã nghe một đoạn trích. Tại sao những người 
		công chính lại bị kẻ khác bách hại như thế? Bài đọc hai trích thư thánh 
		Giacôbê sẽ trả lời cho chúng ta.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Sự ghen tương muôn thuở.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Có hai con đường cho nhân loại: Con 
		đường dễ dãi, tìm kiếm của cải để thỏa mãn bản năng của mình, và con 
		đường của sự khôn ngoan, chính trực, hòa bình. Bao giờ cũng sẽ có một sự 
		tranh chấp giữa những kẻ chọn con đường này và những kẻ dấn thân vào con 
		đường kia, giữa những kẻ tìm kiếm quyền uy, sở hữu của cải vật chất, và 
		những người sống theo tinh thần hòa bình, khoan dung, thông cảm. Vào thế 
		kỷ thứ I, kỷ nguyên chúng ta (lúc thánh Giacôbê viết thư của người) cũng 
		như cũng như vào thế kỷ thứ nhất trước công nguyên (thời đại của sách 
		Khôn Ngoan), đã có sự tranh chấp này rồi, vậy ta không nên ngạc nhiên 
		khi thấy nó xuất hiện vào thời Chúa Giêsu hoặc cả thời đại chúng ta nữa!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Ông Giêsu này thật là điên!</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chính Chúa Giêsu cũng bị coi là điên. 
		Một người tự xưng là phát ngôn viên của Thiên Chúa và bị các ký lục và 
		biệt phái thù ghét, đã tự cho mình được tự do đối với luật sabat và 
		nhiều tập tục thiết thân đối với những người đạo đức của dân Ngài, điều 
		này không thể chấp nhận được. Chúa Giêsu biết mình bị thù ghét. Lúc đó 
		Ngài bắt đầu nói về những nỗi đau khổ mà Ngài sắp phải chịu về việc Ngài 
		bị các nhà chức trách của dân tộc ruồng bỏ và thậm chí về cái chết của 
		Ngài nữa. Phêrô không thể chấp nhận được những chuyện như thế. Nhưng khi 
		ông trách móc Ngài thì Chúa Giêsu đã vạch mặt Satan là kẻ ẩn nấp trong 
		sự can thiệp của Phêrô. Hơn nữa, Chúa Giêsu còn nói với các môn đệ là 
		chính các ông nữa cũng sẽ phải chịu một số phận như Ngài!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Bước theo Chúa Giêsu trong việc tử đạo 
		của cái thường nhật.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vác thập giá của mình không chỉ “vào giờ 
		chết” mà thôi nhưng “ngay từ bây giờ”. Trong cái “ngay bây giờ” của 
		những mối tương quan giữa con người với nhau. Không những dấn thân vì 
		chính nghĩa lớn lao như việc cứu rỗi thế giới hoặc phát huy nhân phẩm, 
		nhưng sống hằng ngày với việc mang niềm vui đến cho những kẻ vì đau khổ 
		mà trở nên gắt gỏng với những người chung quanh, nâng đỡ những người 
		thiếu tình yêu thương, giúp những kẻ bị ruồng rẫy, bị bỏ rơi tìm lại 
		được phẩm giá của họ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trở thành đầy tớ của những kẻ bé mọn 
		nhất như Chúa Giêsu đã làm dù có nguy cơ sẽ không được những kẻ đương 
		thời hiểu. Làm sao chúng ta có thể là môn đệ Chúa Giêsu nếu chúng ta chỉ 
		đón tiếp những ai suy nghĩ như chúng ta, những kẻ “trong tình trạng hợp 
		lệ”, những kẻ đã thuộc lòng tất cả bộ kinh tin kính hoặc đã tham dự tất 
		cả những buổi họp được yêu cầu để chuẩn bị các bí tích? Chúng ta có hiểu 
		rằng khi đã chấp nhận làm đầy tớ thì phải bỏ đi não trạng làm thầy, dù 
		là thầy dạy suy tư chăng?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Khiêm tốn thật.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Có lẽ đó là khiêm tốn thật. Nhìn nhận 
		rằng dù có đạo từ lâu, thậm chí còn dấn thân trong Giáo Hội nữa, với tất 
		cả lòng thành, ta vẫn còn phải khám phá nơi kẻ bé mọn nhất một cái gì đó 
		phát xuất từ Thiên Chúa. Phải tìm lại cho mình thái độ của đứa trẻ luôn 
		luôn có khả năng ngưỡng mộ trước những con người và sự vật.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trẻ con ngược hẳn với kẻ chán chường, kẻ 
		biết mọi sự, kẻ đã thấy mọi sự. Trẻ con là kẻ, dù cao niên, vẫn biết 
		thán phục, cởi mở đối với Thánh Linh, Đấng muốn thổi đâu thì thổi và 
		thường gây phiền hà cho chúng ta.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Không phải vô cớ mà Chúa Giêsu đưa một 
		trẻ nhỏ làm gương mẫu cho các tông đồ của Ngài, khi Ngài đòi các ông 
		phải phục vụ theo hình ảnh của trẻ thơ. Ngài muốn các ông trở thành như 
		trẻ nhỏ, có khả năng đón nhận không hậu ý, không nhỏ nhen, không tìm lợi 
		lộc cho riêng mình. Đó là sự cao cả thật sự mà Chúa Giêsu muốn cho những 
		kẻ thuộc về Ngài: sự cao cả của lòng khiêm tốn, sự cao cả của tinh thần 
		phục vụ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thánh Phaolô nói: Dù là Con, Chúa Giêsu 
		đã không sợ hạ mình mang thân phận người phàm, Ngài đã khiêm tốn thẳm 
		sâu đến nỗi để cho mình bị kẻ khác ruồng bỏ và chết trên cây thập giá. 
		Tuy nhiên, nhờ vậy mà Ngài đã Phục Sinh và sống muôn đời. Có thể nào 
		khác hơn được đối với các môn đệ của Ngài chăng?</span></td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; 
		<img src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung.gif" width="72" height="38">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<img alt="" src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager