File "27.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN XXIII TN/27.htm
File size: 7.91 KiB (8100 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXIII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXIII - Thường Niên - Năm B: Câm: Điếc; Nói được rõ ràng; Hãy mở ra; Ephata: Chữa lành; Câm và Điếc; Phép lạ:"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXIII - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXIII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
TIN MỪNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>Tên tôi là James. Vì
hoàn cảnh bị điếc, tôi bị thiệt thòi rất nhiều đến nỗi những người khác
coi là việc đương nhiên. Tôi không thể nghe tiếng la hét của các em bé
đang chơi, tiếng chim hót, tiếng gió thổi trên cây. Tôi không thể nghe
những lời an ủi, động viên hoặc cảnh báo. Ít người chịu cố gắng thông
tin cho người điếc. Họ thấy điều đó rất tẻ nhạt. Tôi cảm thấy cô đơn
kinh khủng.</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>Thực tế tôi cũng bị
câm, nó càng làm tăng thêm cảm giác bị loại trừ và cô độc. Tôi không thể
giãi bày. Tôi không thể diễn tả cảm giác của tôi. Những người vô tình đã
cười nhạo sự nói lắp của tôi.</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>Tôi không có cơ hội để
đóng góp gì cho cộng đoàn. Hậu quả là, tôi cảm thấy vô dụng và trở thành
vô dụng. Người ta ngại chạm vào tôi. Bị tàn tật là gặp khó khăn. và khi
bạn khó khăn, người ta sợ bạn. Hơn thế nữa, tôi còn đi đến chỗ tin rằng
sự tàn tật của tôi là do Thiên Chúa trừng phạt.</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>Tôi đầy lòng thương
cảm chính mình. Tôi ao ước được người ta thương xót. Tôi tin chắc không
một ai hiểu và thương xót tôi. Cho đến một ngày kia, tôi biết được Đức
Giêsu. Dù Người là dân Do thái, còn tôi là dân ngoại, tôi cũng không ngã
lòng thối chí đi tìm sự giúp đỡ của Người.</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Quả là một kinh nghiệm
tuyệt vời! Việc đầu tiên Người làm là kéo tôi ra khỏi đám đông, và dành
cho tôi sự quan tâm trọn vẹn của Người. Điều này làm cho tôi cảm thấy
rằng Người coi tôi quan trọng. Đồng thời Người cứu tôi khỏi sự tò mò của
những người lắm chuyện.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Người không nói với tôi
như thể Người tiết kiệm lời nói. Trái lại, Người đã sờ vào tôi. Người đã
làm cho tôi cảm nhận điều mà tôi không thể nghe được. Không có gì thô lỗ
và vội vàng khi Người sờ tôi. Đó là một cử chỉ dịu dàng, nhẫn nại và yêu
thương.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Người đặt ngón tay Người
vào lỗ tai tôi. Rồi Người đặt ngón tay Người vào miệng Người, lấy ra một
ít nước bọt trị bệnh và đặt nó vào lưỡi tôi. Kế đó, Người ngước mắt lên
trời để cho tôi thấy rằng đây là sự giúp đỡ đến từ Thiên Chúa. Rồi với
một tiếng thở dài lớn, Người nói: “Hãy mở ra!”. Và thình lình tai tôi
được mở ra và lưỡi tôi trở lại bình thường. Tôi đã được chữa khỏi!</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Người nói với tôi chớ nên
loan truyền điều Người đã làm cho tôi. Nhưng tôi không thể giữ im lặng.
Có quá nhiều điều bị dồn nén bên trong tôi đến nỗi trước hết tôi nói
liên tục, không ngừng. Tôi không thể đi qua một người nào trong phố mà
không nói: “Xin chào”. Tôi không thể giữ im lặng khi gặp một người đang
đau khổ nếu tôi cảm thấy một lời của tôi có thể nâng đỡ người ấy. Tôi
cũng không thể đứng nhìn hành động bất công mà không tố giác nó.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Nhưng không bao lâu, tôi
đã nhận ra rằng tôi đã nói quá nhiều. Tôi đã không lắng nghe. Điều này
khiến tôi làm tổn thương người khác. Vì thế tôi quyết định cố gắng lắng
nghe người khác. Điều này có nghĩa là tôi phải ngừng nói. Tôi cũng nghe
những âm thanh của thiên nhiên, của âm nhạc, tiếng cười và tiếng khóc.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Tôi đã khám phá một số
điều lý thú trong suốt những tháng đầu tiên sau khi tôi khỏi bệnh. Tôi
thấy mỗi người đều có những trở ngại nào đó ngăn cản họ sử dụng trọn vẹn
tặng vật nói được như e thẹn, vô tình, vô cảm … Và họ đều có những trở
ngại nào đó ngăn cản họ nghe tốt như thiên kiến, phân tâm, khước từ việc
lắng nghe…</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Tại sao tôi nói với bạn
điều đó? Chính là để tránh cho số phận của những người có tai nhưng
không thể nghe và có lưỡi nhưng không thể nói. Từ kinh nghiệm của tôi,
tôi đã khám phá ra điều này: bi kịch lớn nhất không phải là sinh ra điếc
và câm, nhưng là có tai mà không chịu nghe và có lưỡi mà không chịu nói
điều phải.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Nghe và nói là hai tặng
vật lớn. Nhưng nếu không có một tâm hồn có khả năng cảm nhận lòng thương
xót, chúng ta sẽ không bao giờ có thể sử dụng tốt việc nghe và nói. Chỉ
với tâm hồn, chúng ta mới có thể nghe đúng, và chỉ với tâm hồn, chúng ta
mới có thể nói đúng.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Đấng đã sờ vào tai tôi và
lưỡi tôi, cũng sờ vào tâm hồn tôi. Có như thế thì mọi việc mới làm tôi
đổi mới. Đó là một phép lạ buổi sáng trước ánh mặt trời.</p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">
<img src="LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"> <img alt="" src="LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>