File "08.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN XXIII TN/08.htm
File size: 16.27 KiB (16659 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXIII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXIII - Thường Niên - Năm B: Câm: Điếc; Nói được rõ ràng; Hãy mở ra; Ephata: Chữa lành; Câm và Điếc; Phép lạ:"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXIII - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật XXIII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		EPHATA : HÃY MỞ RA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<span style="font-weight: 400"><i><a name="_Toc334539600">
		<span style="font-size: 8pt">Chú 
		gi</span></a><span style="font-size: 8pt">ải của Noel Quesson</span></i></span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>Đức Giê-su lại bỏ 
		vùng Tia, đi qua ngả Xi-đôn, đến biển hồ Ga-li-lê vào miền Thập Tỉnh.</i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Việc mô tả những cuộc 
		hành trình (hơn 100 cây số) không phải là ngây ngô đâu? Chúng ta thử đặt 
		mình vào địa vị Đức Giêsu một chút. Sau khi biến bánh ra nhiều (Mc 
		6,31-44). Sau bài giảng thất bại về &quot;Bánh hằng sống&quot; (Ga 6,66), Đức 
		Giêsu bị đám dân chúng bỏ rơi hoàn toàn. Người rời xứ Galilê và đi ra 
		&quot;nước ngoài&quot; nơi người ngoại đạo ở xứ Phênixi (Mc 7,24-26) bên kia biên 
		giới phía Bắc xứ Palettin. Tia và Xi-đon ngày nay vẫn là hai thành phố 
		lớn của xứ Libăng. Rời xứ này, Đức Giêsu không trở về Galilê, Người đi 
		rẽ về phía Đông Biển Hồ, vượt qua các đồi cao Gôlăng xứ Xyria và đi về 
		phía miền &quot;Thập Tỉnh&quot;, bên kia sông Giođan, trong phần đầu của sa mạc từ 
		I-rắc tới I-ran, mà ngày nay có những ống dẫn dầu từ vịnh Ba Tư chạy 
		ngang qua. Đức Giêsu, con người thông minh, đã thích nghi với hoàn cảnh. 
		Người biết rằng, với những đám đông chỉ có mất thời giờ? Vậy từ bây giờ 
		trở đi, Người sẽ lo đào tạo một nhóm môn đệ nhỏ. Và để thực hiện công 
		cuộc đó, cần phải vượt qua ranh giới Do Thái, mới dễ cảm thấy thoải mái 
		hơn.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Chúng ta cố hình dung ra 
		Đức Giêsu, dừng lại ở mỗi đoạn đường, ở ngoài trời, luôn có khoảng hai 
		mười người vây quanh mười hai người nam và vài người nữ để nấu ăn quanh 
		bếp lửa, họ kể lại những biến cố trong ngày.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Ngày nay, những khối 
		Người, trong mọi biên giới, đã trở nên ngoại đạo. Thái độ của Đức Giêsu 
		thật có ý nghĩa. Người làm gì khi Người sống giữa dân ngoại?</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>Người ta đem một 
		người vừa điếc vừa ngọng đến với Đức Giê-su, và xin Người đặt tay trên 
		anh.</i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Danh tiếng Đức Giêsu, con 
		người hay làm phép lạ, đã lan rộng ra ngoài biên giới nước Palettin. Có 
		một người đàn bà gốc Phêmxi, xứ Xirya đã đến mấy ngày trước, để xin Chúa 
		chữa lành cho con gái của bà. Bây giờ lại một người câm điếc. Người ta 
		có thể nói rằng, người ngoại đạo có lòng mở rộng đối với Chúa hơn là 
		người Do Thái. Vậy họ đã có tai để nghe, trong khi những đám đông ở 
		Galilê lại &quot;điếc đối với lời của Người? Người ngoại đạo sẽ được ngồi vào 
		bàn tiệc của Thiên Chúa, để đón nhận Bánh Hằng Sống, trong khi đại đa số 
		dân Israel đã từ chối?</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Chúng ta chớ quên rằng, 
		Maccô viết Tin Mừng cho những cộng đoàn Kitô hữu từ&#39; dân ngoại quốc 
		thuộc HyLạp - La Mã trở lại. Ong là thư ký của Phêrô. Chúng ta hiểu tại 
		sao ông lại muốn làm cho nổi bật sự kiện Chúa đã mở rộng sứ vụ của Người 
		cho dân ngoại. Như trong Tin Mừng Chúa nhật trước về vấn đề &quot;Sạch và 
		Nhơ&quot;, chúng ta gặp lại ý hướng phổ quát của Đức Giêsu: Người không tự 
		đóng khung trong nền văn hóa riêng biệt của Israel. Người mở rộng cửa: 
		Giáo Hội của Người phải là Công giáo nghĩa là &quot;đa dạng&quot; &quot;mở rộng&quot; &quot;phổ 
		quát&quot;. Chúng ta có thực sống như vậy không? Chúng ta không thường giữ 
		những đặc thù thích đề cao chủng tộc của mình sao? Chúng ta không xét 
		đoán quá cứng rắn những người có sở thích văn hóa, những cách cầu nguyện 
		khác chúng ta sao? Trong bàn tiệc chúng ta có những một ít chỗ cho người 
		ngoại quốc không?</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>Người kéo riêng anh 
		ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà 
		bôi vào lưỡi anh.</i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Đức Giêsu làm những cử 
		chỉ trên là có ý nghĩa, chứ không phải tình cờ. Thiên Chúa nói với chúng 
		ta những cử chỉ đó. Chúng ta cũng điếc chăng? Những chi tiết này nói lên 
		không gì?</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Đức Giêsu dẫn người 
		khuyết tật xa khỏi đám đông. Khi làm như vậy, Chúa đã tỏ ra khác hẳn 
		những người làm phép lạ khác, những nhà ảo thuật Hy Lạp, luôn tìm sự phi 
		thường. Còn Đức Giêsu, một &quot;Thiên Chúa ẩn kín&quot; lại trốn tránh những cái 
		nhìn soi mói, bắt đầu sợ những đám đông ham muốn phép lạ. Người lánh ẩn 
		như để nói với chúng ta rằng, Người sắp làm một biến cố siêu việt. Sự 
		tránh hoạt động của Thiên Chúa là mầu nhiệm cuối cùng. Người sẽ cố gắng 
		vô ích để xin &quot;người ta giữ bí mật&quot;.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Đức Giêsu làm những cử 
		chỉ trên thân xác, hầu như gây khó chịu đối với những tâm trí chúng ta, 
		được coi là duy linh. Ngày nay người ta có khuynh hướng xóa bỏ hình ảnh 
		này của Đức Giêsu. Chúng ta sẽ nghĩ gì nếu có một phim ghi lại cách tự 
		nhiên và chiếu cho chúng ta xem lại cảnh này một cách thực tế? Người 
		dịch một lần nữa đã nghĩ nên kể lại nhẹ nhàng hơn bản văn Hy Lạp của 
		Maccô, mà nếu dịch từng chữ, sẽ kể như sau: &quot;Đức Giêsu thọc ngón tay 
		mình vào tai người điếc, và sau khi đã nhổ nước miếng, Người sờ vào lưỡi 
		người câm, và sau khi nhìn lên trời, Người thở dài&quot;.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Vâng, những bí tích, 
		những dấu chỉ của Đức Giêsu đều là những cử chỉ &quot;thuộc thân xác&quot;. Thiên 
		Chúa đã có thể ban hồng ân của Người cho chúng ta &quot;từ xa&quot; một cách 
		thiêng liêng, nhưng thực sự Người đã quyết định &quot;tiếp xúc&quot; với chúng ta 
		nhờ nhân tính Con của Người đã nhập thể. Nếu chúng ta cho là điều xỉ 
		nhục để đưa tay ra &quot;đụng chạm&quot; đến Mình Thánh Đức Giêsu, thì chính là vì 
		chúng ta đã mất ý thức về phẩm giá của &quot;Thân xác&quot;, là dụng cụ tuyệt vời 
		để liên lạc và yêu thương. Trong Nhiệm Cục Nhập Thể (Economie de 
		l&#39;incarnation) ân sủng thiêng thánh nhất, vô hình nhất phải qua những cử 
		chỉ tầm thường &quot;cụ thể&quot; là những bí tích của Đức Giêsu. Người câm điếc 
		lúc bấy giờ chắc không bị phân tâm trước những thuyết coi thường thể xác 
		của chúng ta, và anh ta cảm thấy những cử chỉ tiếp xúc đơn giản và tự 
		nhiên của Đức Giêsu như mạc khải sự trìu mến của Người: Ngón tay của 
		Chúa trong lỗ tai bị bịt kín của anh, nước miếng của Người trên lưỡi bị 
		thắt buộc của anh.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Lạy Chúa Giêsu, nhờ Thánh 
		Thể của Chúa, xin chữa lành tâm hồn con người ngày nay. Các giáo phụ đầu 
		tiên của Giáo Hội, đối với giáo dân gần thiên nhiên hơn chúng ta, đã 
		khuyên các Kitô hữu lúc bấy giờ rước lễ dưới hai hình thức, lấy rượu đã 
		truyền phép mà môi miệng họ vừa hiệp thông nơi Chén Thánh, để bôi lên 
		mắt và tai của mình, nhằm thánh hóa những cơ quan này? Bây giờ không cần 
		phải trở lại những tục lệ của các thế kỷ đầu tiên, nhưng ít nhất chúng 
		ta chớ làm nhẹ đi cử chỉ rước Mình Thánh Chúa. Chúng ta hãy nhận &quot;lấy&quot; 
		và &quot;ăn&quot; theo như Chúa đã nói. Điều đó rất thích hợp với bản chất con 
		người của chúng ta, cả về thể xác lẫn linh hồn.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>Rồi Người ngước mắt 
		lên trời, rên một tiếng và nói.</i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Cử chỉ này cho ta thấy 
		rằng, quyền năng của Thiên Chúa sẽ thực hiện không phải là một sự can 
		thiệp y khoa bình thường. Còn về lời than thở của Đức Giêsu không những 
		chỉ hiểu rang đó là xách biểu lộ lòng trắc ẩn đối với người bệnh, mà còn 
		là một chuyển động nơi toàn thân Đức Giêsu đang xúc động mãnh liệt để 
		kêu cầu Thiên Chúa, khi nhận thấy một &quot;nỗ lực&quot;, một &quot;nhiệm vụ khó khăn&quot;, 
		một đối kháng rất ghê gớm cần phải vượt thắng. Đức Giêsu thực sự đang 
		&quot;làm lại&quot; công cuộc sáng tạo của Thiên Chúa. Con nói bị hư hỏng sắp tìm 
		lại được vẻ huy hoàng nguyên thủy của mình.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>Ép-pha-tha, nghĩa 
		là: hãy mở ra!</i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Lời nói của Đức Giêsu 
		được Maccô ghi lại bằng tiếng Hy Lạp, nhưng đúng ra được phát biểu bằng 
		tiếng Aramên, là tiếng nói của Đức Giêsu. Chúng hãy nghĩ rằng, đối với 
		những độc giả của mình không hiểu tiếng mẹ đẻ của Đức Giêsu, Máccô phải 
		dịch nghĩa chữ &quot;Effata&quot;!</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Chúng ta cũng lưu ý thêm, 
		Đức Giêsu không nói với những cơ quan bị tật nguyền mà nói với chính 
		người bệnh: “Hãy mở ra&quot; hay đúng hơn &quot;hãy mở trở lại&quot;.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Nghi thức Effata này, xưa 
		kia được thực hiện trong khi rửa tội. Vị linh mục sờ vào tai và xức nước 
		miếng mình lên một đứa bé hay người lớn.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>Lập tức tai anh ta 
		mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng.</i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Khi dùng nghi thức này để 
		rửa tội, Giáo Hội đã sớm hiểu phép lạ này trên bình diện tượng trưng? 
		&quot;Con người có mắt mà không thấy, có tai mà không nghe&quot;. Đui, điếc và 
		câm: Đó là thân phận con người trước mặt Thiên Chúa, Thánh Maccô sẽ lặp 
		lại nhiều lần trong cùng một bối cảnh rằng, chính những môn đệ của Đức 
		Giêsu cũng là những người điếc và câm, những người không hiểu gì (Mc 
		8,18; 8,52; 7,18).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Qua phép Rửa, chính Đức 
		Giêsu đích thân hành động. Người gặp một người tự nhốt kín mình, không 
		thể thiên lạc được và chữa trị toàn diện: Chúa đã làm cho người này có 
		thể nghe và hiểu Lời Chúa. Chúa cũng ban cho họ quyền thông truyền lời 
		đó cho kẻ khác. Đó là vấn đề Đức tin. Tình trạng tự nhiên lúc vừa sinh 
		ra của chúng ta, đó là sự tự nhốt kín mình, một tình trạng cô đơn cách 
		biệt: Con người bị &quot;bít kín&quot; trước những sự việc của Thiên Chúa. Con 
		người phải được Đức Giêsu &quot;mở ra&quot; để đón nhận mầu nhiệm Nước Trời.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Biết bao Kitô hữu hiện 
		nay vẫn còn &quot;đóng kín&quot;, mắc kẹt trong thế giới tập quán, trong sự hiểu 
		biết hạn hẹp những truyền thống nhỏ nhoi của họ. Chúng ta có thuộc vào 
		số những người đi nhà thờ mà không hề biết mở miệng để đáp lại chủ tế 
		hay để hát xướng không? Chúng ta có phải là những người mà trong cuộc 
		sống hàng ngày, không bao giờ dám nói về Thiên Chúa, về Đức Giêsu, về 
		Tin Mừng không?</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>Đức Giêsu truyền 
		bảo họ không được kể chuyện đó với ai cả. Nhưng Người càng truyền bảo 
		họ, họ lại càng đồn ra. Họ hết sức kinh ngạc, và nói: &quot;Ông ấy làm việc 
		gì cũng tốt đẹp cả: ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được&quot;</i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Những lời ca tụng trên 
		nhắc lại trình thuật đầu tiên về cuộc sáng tạo: &quot;Thiên Chúa thấy tất cả 
		những gì Người đã làm đều tốt đẹp&quot; (St 1,30). Nhờ Đức Giêsu, một sáng 
		tạo mới đang xuất hiện, một con người mới được tái tạo... một con người 
		hiệp thông, một người biết lắng nghe và đáp lại. Lắng nghe Thiên Chúa. 
		Nói với Thiên Chúa. Lắng nghe anh em. Nói với anh em.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Lạy Chúa, Chúa là Chủ sự 
		sống, và mọi công trình của Chúa, thật đáng ca ngợi biết bao!</p>
		</td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; 
		<img src="LOGOtinmung.gif" width="72" height="38">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<img alt="" src="LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager