File "07.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN XXIII TN/07.htm
File size: 17.66 KiB (18079 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXIII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXIII - Thường Niên - Năm B: Câm: Điếc; Nói được rõ ràng; Hãy mở ra; Ephata: Chữa lành; Câm và Điếc; Phép lạ:"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXIII - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXIII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CHỮA NGƯỜI CÂM ĐIẾC</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-weight: 400"><i><a name="_Toc334539601">
<span style="font-size: 8pt">Chú
gi</span></a><span style="font-size: 8pt">ải của Fiches Dominicales</span></i></span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>CHỮA NGƯỜI CÂM ĐIẾC
TẠI VÙNG ĐẤT DÂN NGOẠI</b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI</b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>1. Tại vùng đất dân
ngoại</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Sau khi tranh luận với
những người biệt phái và các ký lục về "sạch, và “ô uế<span style="font-family: VNI-Times">”</span>,
Đức Giêsu vào vùng dân ngoại, một cử chỉ cho thấy lời nói và việc làm
của Ngài luôn đi đôi với nhau. Khi đi ngang qua miền Tyrô và Siđôn (hiện
nay thuộc Libăng), nhận lời cầu xin của một phụ nữ Syrô-phênêxi, Ngài đã
đuổi quỉ ám ra khỏi con gái bà (7, 24-30: Sách bài đọc năm B không trích
câu chuyện này). Giờ thì Ngài đã ở trong miền Thập Tỉnh (Đêcapôli): nơi
chốn Máccô xác định ở đây có tính cách thần học hơn là địa lý, vì người
Do Thái coi miền có mười thành phố này; ở phía Đông sông Giócđanô, như
vùng đất ngoại giáo và ngoại quốc. Theo Marcô, câu chuyện đã xảy ra
chính tại miền này, và chỉ trong Tin Mừng của ngài mới có: “Người ta đem
một ngài vừa điếc vừa câm đến với Đức Giêsu, và xin Ngài đặt tay trên
anh”.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>2. Người câm điếc
được chữa lành cách lạ lùng</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Lúc chúng ta chờ đợi Đức
Giêsu chữa lành người câm điếc bằng một cử chỉ và lời nói đầy quyền năng
của Ngài, thì Máccô chúng ta kinh ngạc khi ông thuật lại Đức Giêsu đã
chửa lành theo cách các thầy lang ngoại giáo và Do thái thời đó thường
làm.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Để tránh những con mắt tò
mò, Ngài kéo riêng người câm điếc: “Xa khỏi đám đông”. Ngài: “đặt ngón
tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh". Chúng ta
thấy Đức Giêsu cũng dùng nước miếng để chữa người mù ở Bétsaiđa trong
Máccô 8,23 và chữa người mù từ mới sinh trong Ga 9, 6.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">J. Potin xác nhận: “Những
cách thức chữa bệnh này rất thông dụng trong các đền thờ ngoại giáo và
vẫn còn thịnh hành trong các môi trường Kitô giáo" (Đức Giêsu Lịch sử
đích thực), Centurion, tr.172). Ở đây phải chăng cũng cần nhắc là trước
thời cánh tân phụng vụ, trong lễ nghi rửa tội, có cử chỉ vùa lấy nước
miếng xức vào lỗ tai và miệng của đứa trẻ vừa đọc lại lời của Đức Giêsu?</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">- Ngài ngước mắt lên
trời, một cử chỉ cầu nguyện và khẩn nài quen thuộc cho thấy quyền năng
của Đức Giêsu từ đâu mà có.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">- Ngài rên lên một tiếng.
Đây không phải là tiếng kêu cảm thương đối với người bệnh cho bằng một
lời mời gọi sức mạnh thần linh đến để chiến thắng quyền n lực sự dữ.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Ngài phán một lời mầu
nhiệm mà Máccô đã có ý thuật lại bằng tiếng Araméen, ngôn ngữ Đức Giêsu
dùng, mặc dù ông viết Tin mừng bằng tiếng Hy lạp, đó là ‘Eftata’, nghĩa
là ‘hãy mở ra’.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Lời nói và cử chỉ của Đức
Giêsu hiệu lực ngay tức thì: đôi tai của người câm mở ra, lưỡi của anh
như được tháo cởi, anh bắt đầu nói rõ ràng; và như trong như người câm
trong chuyện khác về phép lạ, việc Chúa chữa lành làm dấy lên sự phấn
khởi nơi đám đông chứng kiến phép lạ dù Đức Giêsu đã khuyên họ giữ kín.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>3. Dấu chỉ thời đại
Đấng Thiên Sai</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Lời tung hô Máccô trích
dẫn để kết luận câu chuyện cho chúng ta thấy chìa khóa của bài đọc: “Ông
ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả: ông làm cho kẻ điếc nghe được và kẻ câm
nói được."</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Phần thứ nhất của lời
tung hô qui chiếu về sách Sáng thế: "Thiên Chúa thấy tất cả những gì
Ngài đã làm đều tốt đẹp”, (Sáng thế 1,31). Như vậy, nó ám chỉ việc Đức
Giêsu chữa lành bệnh tật là những dấu chỉ về sự sáng tạo mới mọi người
chờ đợi trong thời buổi cuối cùng.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Phần thứ hai hiển nhiên
ám chỉ đến những sấm ngôn của Isaia, nhất là sấm ngôn trong sách bài đọc
của Chúa nhật thứ 23 này: “Bấy giờ mắt người mù sẽ mở ra và miệng người
câm sẽ reo hô mừng rỡ<span style="font-family: VNI-Times">”</span>. Điều
này có nghĩa là tất cả những gì các ngôn sứ loan báo đều được hoàn tất
nơi Đức Giêsu. Nó cũng chào đón sự mở đầu của thời đại Đấng Thiên Sai.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>4. Loan báo sự chữa
lành thiêng liêng</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Việc Chúa chữa người câm
điếc ở miền Thập Tỉnh được kết thúc bằng lời tung hô chào đón những dấu
chỉ ơn cứu độ của Thiên Chúa. Nó chuẩn bị cho việc chữa người mù ở
Bétsaiđa trong 8,22-26 (sách bài đọc năm B không có). Việc chữa lành này
sẽ mở đường cho các môn đệ nhận ra Đức Giêsu là Đấng Thiên Sai.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Như vậy, theo Máccô, phép
lạ này cho chúng ta thấy ý tượng trưng của việc chữa lành thiêng liêng
mà các môn đệ Đức Giêsu đang cần. Trong câu chuyện, các môn đệ không
được chỉ đích danh. Các ông hình như vắng mặt. Nhưng lời mời gọi đầy
rung cảm: “Hãy mở ra" nhằm đến các ông trước tiên vì các ông vẫn còn câm
điếc một cách bướng bỉnh trước sứ điệp của Thầy mình. Chính các ông có
tai mà vẫn không nghe, nên tai các ông cần phải mở ra để có thể nghe lời
Thầy mình và lưỡi các ông cũng cần được tháo cởi để có thể lấy đức tin
đáp trả lời mời gọi ấy. Chính các ông có mắt mà không thấy (8,18), nên
mắt các ông cần được mở ra và soi sáng để có thể tuyên xưng cùng với
lòng tin tưởng: “Thầy là Đấng Thiên Sai” (3,29).</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Sau cùng, Máccô có chủ ý
để phép lạ này xảy ra trong phần đất dân ngoại và đặt nó trong “đoạn về
bánh trường sinh” là đoạn hoàn toàn nói đến việc dân ngoại được mời gọi
lãnh nhận ơn cứu độ và được tham dự vào bàn tiệc Thánh Thể; ông cũng có
chủ ý khi đặt trên môi những người ngoại giáo lời tung hô: “Ông ấy làm
việc gì cũng tốt đẹp cả: ông làm cho kẻ điếc nghe được và kẻ câm nói
được”. Là muốn công bố và báo trước lời tuyên xưng đúc tin của các cộng
đoàn Kitô hữu đã sinh ra và sẽ sinh ra từ việc truyền giáo cho dân
ngoại. Như vậy, những độc giả xuất thân từ ngoại giáo trước kia cũng như
ngày nay có thể dễ dàng lắng nghe đoạn Tin Mừng này, đồng hóa mình với
người câm điếc được chữa khỏi cũng như với đám đông nhân chứng. Họ cũng
được mời gọi “cởi mở đón nhận Lời và Hành động của Đấng Cứu Thế<span style="font-family: VNI-Times">”</span>,
và “đừng sợ hãi khi phải ‘công bố’ chúng với thế giới”. (Xem J.
Hervieux, Tin Mừng Máccô, Centurion, tr.107)</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>BÀI ĐỌC THÊM</b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>1. “ Hãy mở ra!”</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">“Phải chăng Đức Giêsu là
người chuyên làm phép lạ để lòe bịp dân chúng, lôi cuốn họ theo mình và
làm cho họ sống sảng khoái mê ly trong một thế giới hư ảo?</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Khi thuật lại cho chúng
ta trình tự chi tiết về việc chữa lành người câm điếc, Máccô, tác giả
Tin Mừng, hướng dẫn chúng ta nhìn xa hơn, nhằm giúp hiểu Đức Giêsu cách
sâu sắc hơn. Khi chữa người khuyết tật để anh có thể nghe và nói được,
Đức Giêsu mạc khải Ngài là ai: hơn hẳn một người có phép thần thông,
Ngài chính là Đấng Thiên Sai.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Thực vậy, Isaia đã loan
báo điều ấy. Lúc Đấng Thiên Sai đến giải thoát dân Ngài, thì một người
mù sẽ mở ra và tai người nghe được". Đối với sự điếc lác, mù tối, câm
nín và tê liệt, Ngài là dấu chấm hết. Ngài sẽ tạo nên những con người
mới. Và giờ đây nhờ Đức Giêsu, người mù xem thấy, người điếc nghe được,
người câm lên tiếng và người tê liệt bước đi. “Mọi sự Ngài làm đều mới
lạ... và tất cả những gì Ngài thực hiện đều đáng ca ngợi”.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Thời kỳ Đấng Thiên Sai
được thể hiện mỗi khi con người đi từ tháp Babel nơi không ai hiểu ai
đến Lễ Ngũ Tuần là lúc mọi Người đều nghe và hiểu nhau nói gì, dù rất
khác biệt về ngôn ngữ chủng tộc và văn hóa, mỗi khi lời người khác không
bị phớt lờ vì giải thích một chiều; mỗi khi lời nói của những người đã
từng không thể phát biểu trong những cuộc họp, những đại hội, trước
micro và máy quay phim, nay được vang lên khắp nơi, không còn bị cấm
đoán nữa; mỗi khi những kẻ xấu không còn dám khẳng định mình làm “việc
nhân đạo" bằng cách chiếm đoạt quyền ăn nói của những người “thấp cổ bé
miệng" trong xã hội vì sau cùng, ai cũng có quyền lên tiếng; mỗi khi ai
nấy đều chăm chú lắng nghe những khát vọng cao đẹp nhất của tâm hồn là
những cảm hứng đúng đắn nhất của tinh thần nơi bản thân mình cũng như
nơi người khác.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Thời kỳ Đấng Thiên Sai
cũng được thể hiện mỗi khi chúng ta tung được bức tường giam hãm mỗi
người. Bức tường hình thành bởi tính tình và sự giáo dục đã nhận, hoặc
bởi sức ép của tính tình và chính trị; mỗi khi thay đổi được điều kiện
làm việc ở xưởng thợ, trong dịch vụ, nơi văn phòng, điều kiện làm việc
khiến con người khó hoặc không thể giao tiếp với nhau.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Thời kỳ Đấng Thiên Sai
cũng được thể hiện mỗi khi con người cùng nhau tạo lập được thế quân
bình chính đáng giữa lời phải nói và sự im lặng để lắng nghe; mỗi khi
trong gia đình, trong nhóm, trong các đám đông, mối dây giao tiếp trở
thành mối dây hiệp thông; mỗi khi các tín hữu phân định được tiếng Chúa
trong những điều con người nói với nhau; mỗi khi những bạn hữu của Đức
Giêsu không còn ấp úng trong việc loan báo Tin Mùng và ca ngợi những kỳ
công của Thiên Chúa.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>2. Kỳ diệu thay
những cử chỉ của Đấng Nhập Thể!</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">“Sự chữa lành hay sự giải
thoát Đức Giêsu muốn thực hiện nơi chúng ta đến với chúng ta bằng cách
nào? Các giáo phụ trả lời: “Bằng nhân tính thánh thiện của Đức Giêsu”.
Đúng vậy, Đức Giêsu chữa lành chúng ta bằng Thân Thể Ngài và bằng cách
tiếp xúc với thân thể chúng ta! Marcô nhấn mạnh rất nhiều đến khía cạnh
này của dấu chỉ: “Ngài đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà
bôi vào lưỡi anh. Rồi Ngài ngước mắt lên trời, rên lên một tiếng" toàn
bộ hành vi cứu độ của Đức Giêsu Cứu Thế được giải thích qua những cử chỉ
thân xác. Chúng ta thường có khuynh hướng xóa bỏ những hình ảnh đầy cảm
tính của Đức Giêsu dù chúng “rất người". Nhưng chúng ta sẽ không thể gạt
bỏ điều này, đó là Đức Kitô cứu độ chúng ta không phải bằng lời nói mà
bằng những cử chỉ biết nói: bữa Tiệc ly, máu đổ ra từ Thập giá, hòn đá
được lăn ra khỏi ngôi mộ trống. Chính những cử chỉ cụ thể này đã nói lên
điều muốn nói! Kỳ diệu thay những cử chỉ của Đấng Nhập Thể!</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Do đó, đương nhiên, các
bí tích cũng nằm trong chiều hướng chung của việc Nhập Thể: một mình gặp
gỡ Thiên Chúa không qua những cử chỉ cứu độ của Đức Giêsu, là một giấc
mơ hão huyền mau qua và sẽ kết thúc mau lẹ bằng việc không còn sống với
Thiên Chúa nữa, nhưng là sống theo bản tính tự nhiên: con-người
khép-kín-trong-chính-mình, con người điếc, câm, mù trước những thực tại
cao cả. Chúng ta chỉ gặp gỡ Thiên Chúa thực sự nhờ đôi tai, cái lưỡi và
đôi mắt. Sự gặp gỡ với Đức Giêsu chỉ có sức mạnh biến đổi thực sự nhờ
những dấu chỉ bí tích, những dấu chỉ thuộc thân xác và trong Giáo hội là
Thân Thể mầu nhiệm của Đức Kitô.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Còn chúng ta thì sao?
Chúng ta có thái độ nào đối với những cử chỉ Đức Kitô muốn thực hiện
trên chúng ta? Chúng ta sẽ đến gần Đức Giêsu để Ngài biến đổi chúng ta
thành con người mới, con người được chữa khỏi câm điếc hay không? Con
người từ nay trở đi hoàn toàn rộng mở!</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">
<img src="LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"> <img alt="" src="LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>