File "09.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN XVII TN/09.htm
File size: 24.5 KiB (25084 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XVII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XVII - Thường Niên - Năm B; Bánh hóa nhiều; Cộng tác với Chúa; Dịp may hiếm có; Đào tạo trái tim; Mua đâu ra bánh; Cám ơn; Làm nên phép lạ; Bánh người nghèo; Chia sẻ; tiết kiệm; Cộng tác; Hóa bánh"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XVII - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XVII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>
ĐỨC GIÊSU HOÁ BÁNH VÀ CÁ RA NHIỀU<br>
CHO ĐÁM ĐÔNG ĂN</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc330926116">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Fiches Dominicales</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">1. Bánh hóa nhiều dư dật.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tạm rời bỏ Tin Mừng Máccô, sách Bài đọc
năm B hôm nay lấy ở Tin Mừng gian câu chuyện Chúa hóa bánh ra nhiều, rồi
tiếp liền đó là "diễn từ về Bánh trường sinh" được phân chia để đọc liền
trong bốn Chúa nhật tiếp theo.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chỉ có phép lạ hóa bánh là được cả bốn
Tin Mừng cùng tường thuật (Máccô còn tường thuật tới 2 lần ở 6,35-44 và
8,1-9). Khi tường thuật việc hóa bánh, tác giả Tin Mừng bốn đã tập trung
vào Đức Giêsu như con người lèo lái hành động từ đầu đến cuối.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">"Sang bên kia Biển Hồ Galilê, Đức Giêsu
"lên núi " và “ngồi" đó với các môn đệ.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người "nước mắt lên" và nhìn "thấy đông
đảo dân chúng" đến với mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">- Hoàn toàn biết mình sắp làm gì rồi,
Người hỏi ông Philípphê: “Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây”. Câu hỏi
thật lấp lửng: "Thưa có mua đến hai trăm đồng bạc bánh cũng chẳng đủ cho
mỗi người một chút”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">- Dù chẳng có sự tương xứng (5 cái bánh
và 2 con cá thì thấm vào đâu với đám đông chừng 5000 người), Người vẫn
nói: "Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Người cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn và
phân phát thật sự bánh đã hóa ra rất nhiều. Người bảo các môn đệ thu lại
những miếng thừa.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">- Sau cùng biết được ý đồ và sự hồ hởi
của dân chúng sau khi đã được ăn no, Người lại lánh mặt đi lên núi một
mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">2. Manna mới trên đường xuất hành mới…</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trình thuật này tập trung vào Đức Giêsu,
lại mang âm hưởng sâu xa của thời dĩ vãng xa xưa trong Cựu ước mà nay
đang ứng nghiệm nơi Đức Giêsu; trình thuật cũng loan báo bí tích Thánh
Thể.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chuyện kể lấy hậu cảnh là Thánh Kinh
(Cựu ước) nên cần được khai thông để có thể thấu triệt được tất cả ý
nghĩa phong phú của câu chuyện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">+ Tác giả trình thuật lấy hứng từ việc
hóa bánh xảy ra trong thời ngôn sứ Êlisê.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Cũng không có sự cân xứng 20 bánh lúa
mạch cho 100 người, trong trường hợp của ngôn sứ Êlisê; 5 cái bánh và 2
con cá cho chừng 5000 người đàn ông, trong Tin Mừng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Các người chứng kiến cùng tỏ vẻ lo lắng:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">- "Làm sao mà đủ cho 100 người được? "
người đầy tớ của ngôn sứ Êlisê hỏi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">- Thưa, có mua đến 200 đồng bạc bánh
cũng chẳng đủ...", ông Phipphê trả lời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Cùng ra lệnh bảo làm:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Cứ cho hết mọi người ăn”, Ngôn sứ Êlisê
nhấn mạnh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">"Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi".
Đức Giêsu bảo.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bánh ăn rồi đều cùng có dư thừa:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">"Họ ăn rồi mà còn dư lại”, trình thuật
của sách Các Vua quyển hai.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">"Họ chất đầy được rnười hai thúng miếng
bánh vụn”, Tin Mừng Gioan viết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Như vậy, thánh Gioan muốn cho thấy rằng
việc làm của Đức Giêsu vượt trội hơn hình ảnh mờ nhạt của Cựu ước tiên
báo về thời của Đấng Thiên Sai nhiều. Và nếu bánh thừa nhiều vô vàn hơn
thời kỳ ngôn sứ Êlisê còn thừa, thì chính là để ngụ ý rằng hôm đó Đức
Giêsu không những bẻ bánh cho đám đông ăn, mà còn cho hết thảy mọi người
nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">+ Trình thuật của Gioan cũng ám chỉ
nhiều đến những biến cố của thời Xuất hành.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đã lên “núi”, núi Sinai mới
nơi đó Người là Môsê mới, sẽ ban Lời Chúa và Manna mới cho dân Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tác giả xếp đặt cho cảnh xảy ra vào "ít
ngày trước Lễ Vượt Qua”, đặt biến cố vào bối cảnh cuộc giải thoát khỏi
ách nô lệ Ai Cập có ngụ ý đây chính là một cuộc xuất Hành mới đang mở
màn, một cuộc Vượt qua mới được loan báo, lễ vượt qua của Đức Giêsu (cf.
Ga 2,13-20; 11,55-57).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Còn về câu Chúa hỏi Philípphê: “Ta mua
đâu ra bánh cho họ ăn đây" chính là tiếng vang vọng lại lời của Môsê hỏi
Thiên Chúa khi dân Do thái lẩm bẩm kêu trách ông trong hoang mạc: "Con
sẽ kiếm đâu ra thịt mà cho dân này đây? (Ds 11,3).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng X.Léon-dufour nhận xét thêm: "Khác
với Môsê có vẻ lo lắng, Đức Giêsu đã biết người sắp làm gì rồi”. Việc
Đức Giêsu sắp "làm" đây sẽ không chỉ là một việc lạ lùng sắp diễn ra mà
còn bao gồm luôn chính thực tại mà phép lạ ấy là dấu chỉ nưa: để cho
muôn người được sống, Đức Giêsu sẽ ban không chỉ những lời nghe được từ
Cha, mà cả chính bản thân Người qua cái chết nữa. Điều này còn quí trọng
hơn cả những tấm bánh hứa nhau lạ lùng hôrn nay ("Lecture de l'Evangile
selon saint Jean", cuốn 11, Seuil, trang 107).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nếu Gioan thêm câu "Người nói thế là để
thử ông”, thì cũng là để ám chỉ những thử thách dân Do Thái đã trải qua
xưa trong cuộc hành trình qua hoang mạc vậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngần ấy hình ảnh ám chỉ như vậy, khiến
tấm bánh hóa nhiều chính là Manna mới dành để dưỡng nuôi một dân mới do
Đức Giêsu là Môsê mới lãnh đạo.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng nếu trình thuật này mang âm hưởng
sâu xa của thời Cựu ước xa xưa, thì đồng thời cũng báo trước Bí tích
Thánh Thể.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">A.Marchadour nhận xét: "Lời lẽ của trình
thuật, Người cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn (c.11) chính là những lời cộng
đoàn Gioan vẫn thường nghe trong những buổi cứ hành Thánh Thể.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Như ta được biết, trong bữa ăn tối trước
khi chia tay, chính Đức Giêsu làm cử chỉ phân phát, (chứ không phải các
môn đệ đã làm việc này theo như tường thuật của ba Tin Mừng nhất lãm).
"Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí” (c.12) lời nhận xét này ngụ ý
diễn tả thời điểm lịch sử của Đức Giêsu là trổi vượt, rất đáng trân
trọng, nên đừng để uổng phí. Người ban dư đầy ăn huệ, để chính Giáo Hội
cũng được thụ hưởng dồi dào. Đức Giêsu đến cho người ta được sống và
sống dồi dào (10, 10). Phải dồi dào đủ cho hết thảy các thế hệ Kitô
giáo" ("L'evangile de Jean", Centurion, trang 101)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">3. Đức Giêsu là Môsê mới lãnh đạo cuộc
Xuất hành mới.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đây là trường hợp hi hữu trong Tin Mừng
Gioan: Đấng làm phép lạ ấy được dân chúng hoan hô, vì họ nhận thấy Người
còn hơn là vị ngôn sứ; Người là nhân vật Thiên Chúa hứa trong Nhị Luật
18,15 giống như Môsê; dân chúng nói: "Hẳn ông này là vị ngôn sứ Đấng
phải đến thế gian ".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng thay vì lấy lòng tin để mở lòng ra
đón nhận Đấng mà phép lạ ấy nói cho biết, thì dân chúng lại chỉ nghĩ đến
cơm bánh mà họ đã được no nê. Họ còn ra sức giam hãm Đức Giêsu trong
quan niệm quá phàm trần họ vốn có về Đấng Mêsia: "Họ sắp đến bắt Người
đem đi mà tôn làm vua”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vì thế Đức Giêsu lánh mặt đi "lên núi
một mình”. Người không phải là "vi ngôn sứ" đúng như họ mong muốn khi
trông đợi một Đấng Mêsia trần tục.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">A.Marchadour kết luận: "Thánh Gioan đã
khéo léo lồng vào câu chuyện này ba thời điểm khác nhau: thời xuất hành
lúc dân Israel đã bắt đầu rong ruổi trong sa mạc, thời gặp gỡ lịch sử
với Đức Giêsu làm khung cho câu chuyện, và thời của Giáo Hội. Điều đó
phải muốn nói lên rằng qua ba hoàn cảnh lịch sử khác nhau này vẫn một
câu hỏi căn bản còn phải được đặt ra là: Làm thế nào để sống tin tưởng
vào Chúa khi ở trong sa mạc (manna)? trong lúc Chúa nhập thể ở giữa con
người (Đức Giêsu)? và trong Giáo Hội (Thánh Thể)?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong tư tưởng của Gioan, Đức Giêsu
không nhắm mục tiêu tỏ bày lòng thương xót của Người đối với đám đông
đang đói cho rằng muốn mạc khải nhân tính đích thực của mình vì thế
Gioan đã đẩy các môn-đệ lui vào hậu cảnh, để tâm cả câu chuyên tập trung
vào con người toàn năng là Đức Giêsu, Đấng lèo lái các biến cố và làm
cho các biến cố có ý nghĩa. trình thuật kết thúc bằng một thất bại,
nhưng phần sau câu chuyện lại sẽ cố gắng làm cho mạc khải được sáng tỏ
khi đào sâu ý nghĩa biểu tưởng của bánh vốn đã có ngay trong dấu chỉ
rồi. Người ta sẽ nhận ra ngay được rằng Đấng ban lương thực, thì chính
Người cũng là lương thực nuôi sống mọi người" (O.C. trang 101)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">BÀI ĐỌC THÊM.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">1. "Một dấu" chỉ cần tìm ra ý nghĩa, một
mầu nhiệm cần phải hiểu biết"</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong tâm tưởng của Đức Giêsu Nagiarét,
đây chính là một kiểu chia sẻ lương thực mới lạ. Một dấu lạ gây được
niềm hồ hởi, nhưng sẽ bị ngộ nhận. Một dấu lạ cần tìm ra ý nghĩa, một
mầu nhiệm cần phải hiểu biết, mà chỉ có đức tin mới tiếp cận được. Một
Bánh Trường sinh cần khám phá. Nhưng Bánh nào và sự sống nào?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chắc hẳn chúng ta đều bị lôi cuốn muốn
đọc những biến cố này một cách quá ư duy vật khi chỉ cho đó là phép lạ.
Nên không đòi hỏi nhiều đức tin. Trái lại điều "người môn đệ Chúa yêu"
trình bày, là thuộc lãnh vực thiêng liêng. Nên coi như phải đòi hỏi
nhiều đến đức tin, bởi lẽ, đàng sau hình ảnh hay dấu chỉ là chân lý sâu
xa phải đạt tới, là giáo lý Chúa dạy, là kho tàng phong phú Chúa ban
cho.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Dân chúng thích được ăn “bánh ngọt" mà
không quan tâm đến Đấng muốn nhân đấy tỏ mình ra là Đấng Mêsia mà đức
tin cho biết là Đấng ban tặng lương thực và là chính lương thực. "Các
ông đi tìm tôi, không phải vì các ông đã thấy những dấu lạ, nhưng vì các
ông đã được ăn bánh no nê" (Ga 6,26). Manna trong sa mạc xưa đã nên như
biểu tượng nói lên tính cách chân thật của Lề Luật vì rằng khi Thiên
Chúa thử thách dân người và thực hiện vô số những dấu lạ, thì người muốn
dạy cho họ biết rằng: “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh. nhưng còn
nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra" (NL 8.3b).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lương thực của kẻ nghèo và vài con cá
nhỏ cũng đã được coi như một Manna mới. Nhưng đàng sau những thực tại
khiêm tốn của con người. Đức tin sẽ phải dần dần tìm thấy ở đấy là nghi
lễ "Bẻ Bánh" tên ban đầu được dùng để chỉ cử hành Thánh Thể. Đức Giêsu
là Lời và Bánh, ban mình làm lương thực cho dân mới, nơi Người đã qui tự
lại để khai trương và xây dựng một vương quốc sung túc mọi bề.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Giờ đây hẳn chúng ta cũng đang ở trước
"một phép lạ lịch sử gây ngỡ ngàng cảm phục, khiến chúng sẽ phải vỗ tay
ca ngợi Đấng làm phép lạ và gợi cho lòng ta ước muốn tôn Người làm
Vua-cứu-tinh vậy".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">2. “Từ Mười Hai Thúng, chúng ta nhận lấy
bánh Thánh Thể”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">(Mgr. L. Daloz, trong "Nous avons vu sa
gloire". DDB, trang 130).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Những kiểu nói này dùng trong kinh
nguyện Thánh Thể ngày nay: Cầm lấy bánh, tạ ơn, bẻ ra, trao cho, hẳn
phải làm ta nghĩ ngay đến mối liên hệ giữa bữa ăn đột xuất ngoài trời
khi xưa và Bữa Tiệc Ly. Chính Đức Giêsu trao bánh cho mọi người; một cử
chỉ hoàn toàn khó tin, bởi lẽ làm sao mà chính Người có thể phân phát
bánh cho cả năm ngàn người? Điều đó cũng khiến ta phải nghĩ rằng tấm
bánh hóa nhiều đó là dấu chỉ của Thánh Thể. Sau cùng, còn lại mười hai
thúng đầy, số mười hai chỉ mười hai chi tộc Israel có nghĩa là ân huệ
Chúa ban sẽ luôn dư dật cho Israel mới. Mười hai thúng cũng nói lên sự
dồi dào phong phú của Chúa. Chính trong mười hai thúng này mà chúng ta
được múc lấy tình yêu vô tận, không bao giờ cạn kiệt. được nhận lấy
bánh, bánh từ bàn tiệc Thánh Thể, bánh đem lại phúc trường sinh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">3. “Phải vừa là người của lương thực
hằng ngày, vừa là người Thánh Thể”.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">(H.Vulliez, trong "Dieu si proche. Năm
B", Desclée de Brouwer, tr.76-77).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Dấu lạ Đức Giêsu làm diễn ra thật vĩ
đại. Nên sau đó những kẻ mục kích nhìn nhận Người là vị ngôn sứ phải đến
và muốn tôn Người làm vua, âu cũng là điều dễ hiểu!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng rõ ràng cũng chính bởi tại đó nên
mới xảy ra đổ vỡ. Đức Giêsu phải lánh ra và rút lui. Khi gặp lại họ ở
phía bên kia Biển Hồ, Người phải giải thích nhiều để họ hiểu rằng sự
sống Người đến để ban cho họ không phải là chuyện ăn uống sinh sống ở
đời này. Đó là sự sống đời đời. Bánh Người chia cho ăn hôm ấy chỉ là thứ
đồ ăn mau hư nát. Thực ra, đó chính là dấu chỉ của một lương thực khác,
thứ lương thực "trường tồn đem lại phúc trường sinh" (6,27). Phải có
được sự tỉnh táo của Đức Giêsu thì những dấu lạ Người làm cho con người
mới không bị thu hẹp vào chỉ một vấn đề tìm thỏa mãn những nhu cầu trần
thế mà thôi. Phải được Người gắn bó ta với sứ mệnh Chúa Cha đã trao phó
cho Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta cũng sẽ gặp phải cơn cám dỗ này,
mối nguy hiểm này là khuynh hướng thích thu hẹp lại. Những nhu cầu cấp
bách vốn dằn vặt con người khiến chúng ta phải trăn trở. Chúng ta đành
phải dấn thân như Đức Giêsu để đối phó với những nhu cầu của họ. Thái độ
dấn thân này, đối với lòng tin của ta, là dấu chỉ tình yêu của Chúa muốn
cho con cái Người được hạnh phúc. Chúng ta không thể vô tình trước các
nỗi bệnh tật, đói khát, bất công. Ta phải không ngừng mở rộng con tim và
bàn tay, không ngừng bắt tay vào việc chia sẻ và xây dựng một thế giới
công bằng và có tình liên đới. Việc làm ấy tham dự vào sứ mệnh của ta.
Đồng thời ta phải tỉnh thực để không chỉ thu hẹp tầm nhìn vào những nhu
cầu vật chất mà thôi, không say sưa vì khao khát cho công việc thành tựu,
hoặc ngây ngất trước vẻ cao cả lớn lao của công trình đang thực hiện. Ta
phải mở mắt nhìn vào một nhu cầu khác kín đáo hơn? vì sâu xa hơn: đó
chính là sự sống đời đời, chỉ sự sống đó mới làm cho con người được phỉ
chí toại nguyện. An uống no nê, con người chưa lấy làm đủ. Đây là một
thế quân bình khó giữ. Chúng ta vừa phải là những con người đem lại cơm
no áo ấm, vừa phải là những con người đem đến Thánh 'Thể".</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>