File "27.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN XV TN/27.htm
File size: 9.61 KiB (9843 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XV - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XV - Thường Niên - Năm B"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XV - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XV - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
HÃY ĐI RAO GIẢNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lần đầu tiên sai các môn đệ đi thực tập
rao giảng Chúa Giêsu đã căn dặn họ nhiều điều. Đoạn Tin Mừng hôm nay chỉ
nói đến hai điều: hành trang phải mang theo là những gì và phải xử trí
thế nào trước những thái độ khác nhau của thính giả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bình thường, trước khi đi đâu, nhất là
khi đi xa, lâu ngày, một người cẩn thận, bao giờ cũng phải chuẩn bị, sửa
soạn, sắm sửa hành trang. Chẳng hạn: một người tính đi du lịch Đà Lạt
hay Nha Trang, dù chỉ bốn, năm ngày hay một tuần, trước khi đi, người ấy
sẽ chuẩn bị quần áo và những vật dụng cần thiết. Một người mẹ cho con
gái đi ở riêng, trước khi tiễn con lên xe hoa, bà thường sắm sửa cho con
đủ thứ áo xống, vật dụng và căn dặn con đủ cách. Hoặc khi tiễn người con
trai đi nghĩa vụ quân sự, bà cũng lo lắng, sắm sửa, căn dặn con nhiều
điều. Trong phạm vi nghề nghiệp cũng vậy. Làm nghề gì người ta cũng sửa
soạn dụng cụ cần thiết: một bác nông dân đi làm thì phải có cày có cuốc.
Trẻ em đi học thì phải có bút mực, sách vở…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vậy mà chúng ta thấy, trước khi sai các
môn đệ đi rao giảng, Chúa Giêsu bảo họ: không được mang gì cả, không
mang bị, không mang tiền, không mang hai áo… Tại sao vậy? Bởi vì Chúa
muốn họ ra đi truyền giáo phải có tấm lòng từ bỏ tất cả, thoát ly ra
ngoài vòng cương tỏa của vật chất. Họ sẽ sống một nếp sống bấp bênh. Có
vậy họ mới biết bám víu vào Thiên Chúa quan phòng đã sai họ ra đi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vấn đề ở đây, Chúa muốn dạy các môn đệ
Ngài phải có một tấm lòng sẵn sàng từ bỏ: từ bỏ cha mẹ, bà con và chính
bản thân, từ bỏ những gì cần thiết… để họ thảnh thơi ra đi, không bon
chen, không dính bén, không vướng víu; và đi đâu, đến đâu cũng được, nơi
đâu cũng là quê hương. Chúa không muốn các môn đệ Ngài trở thành những
hành khách được trang bị đầy đủ để rồi không còn lo sợ bất trắc. Không,
Chúa muốn các môn đệ Ngài phải biết đặt lòng tin vào Thiên Chúa quan
phòng. Ngài muốn họ gặp bất trắc để họ biết phó thác vào Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Sau khi căn dặn các môn đệ từ bỏ, tín
thác vào Thiên Chúa quan phòng, Chúa cho họ biết ngay rằng: công việc
rao giảng của họ không dễ dàng: có người chấp nhận, có người không. Vậy
họ phải xử trí thế nào? Chúa bảo: gặp được nhà nào tốt lành, chính đáng,
thì ở lại đó cho đến lúc ra đi. Làm như vậy là tỏ lòng kính trọng, trung
thành và biết ơn lòng hiếu khách. Còn làm khác đi dễ gây hiểu lầm, bội
tín. Sở dĩ có lời khuyên như thế là vì hồi xưa, các nhà truyền giáo
không có chỗ ở cố định mà phải nhờ vả rất nhiều vào các tín hữu để
truyền giáo dần dần. Dĩ nhiên và đương nhiên họ sẽ không được một số nơi
tiếp nhận và còn ngược đãi nữa. Trường hợp đó, Chúa cho phép ra đi tới
một nơi khác, và hãy giũ bụi chân lại cho họ biết lỗi lầm bất kính cảu
họ. Người Do thái có thói quen làm như thế khi họ đi từ vùng dân ngoại
vào vùng đất của họ để minh chứng họ dứt bỏ mọi liên hệ xấu với dân
ngoại. Vậy người môn đệ làm như thế để đánh thức những ai từ chối họ, và
cho những người ấy biết rằng cư xử của họ như vậy là đã trở thành dân
ngoại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Việc Chúa Giêsu sai các môn đệ đi rao
giảng và căn dặn các ông nhiều điều, nhắc nhở chúng ta cũng hãy làm tông
đồ cho Chúa. Và tất cả chúng ta đều biết cách làm tông đồ tốt nhất, được
Giáo Hội đề cao và cổ võ nhất, là làm tông đồ bằng chính đời sống tốt
lành của chúng ta. Bởi vì đời sống của một người tín hữu chẳng những
sống mà còn mang một sứ điệp, là người phát ngôn của Chúa ở nơi mình
sống. Thiên Chúa là tác giả viết thư, còn chúng ta là những dòng chữ
sống Thiên Chúa viết trên trần gian này. Đọc bức thư là người ta hiểu
được ý tưởng, vấn đề người chủ muốn viết. Cho nên, đời sống của người
Kitô hữu thánh thiện, tốt lành có giá trị thuyết phục hơn tất cả những
bằng chứng khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngược lại, nếu chúng ta không sống như
thế mà còn sống tệ hơn những người khác thì sao? <i>Chẳng hạn như vấn đề
được nêu lên trên một tờ báo như sau: Khu xóm tôi là một xóm toàn tòng
theo đạo. Những ngày Chúa nhật hoặc lễ trọng, nhà nhà đi lễ, người người
đi lễ, rất là nhộn nhịp trong bầu không khí thánh thiện của một ngày lễ.
Đó là một điều đáng mừng đáng quí. Thế nhưng còn một điều đáng buồn cũng
xảy ra thường ngày trong xóm đạo tôi, đó là thiếu tình thương, thiếu bác
ái. Chẳng hạn: hai nhà gần nhau, mấy đứa nhỏ chơi với nhau rồi đánh
nhau. Thế là hai gia đình đó cãi nhau chí tử. Chẳng hạn: buôn bán, vay
mượn tiền bạc của nhau, không biết quên sót hay thiếu đủ sao đó, rồi
cũng đi đến chỗ cãi nhau cả ngày trời, náo động cả khu xóm. Những chuyện
như vậy cứ xảy ra thường xuyên ở khu xóm tôi, một xóm toàn những người
có đạo. Thế mà mọi người vẫn thản nhiên vui sống, vẫn cứ đi lễ, đọc
kinh, vẫn cứ cãi lộn, chửi nhau. Cuối cùng, tác giả bài báo này kết
luận: Ước mong xóm đạo tôi ngày càng sống đạo tốt hơn, tức là vẫn siêng
năng đi lễ, cầu nguyện, nhưng cũng biết sống bác ái, chia sẻ hơn với mọi
người chung quanh.</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Có lẽ đó cũng là điều ước mong của chúng
ta. Chúng ta hãy sống đạo ở trong nhà thờ, trong gia đình, ở khu phố, ở
mọi nơi. Sống đạo thực sự như thế là chúng ta cũng đang đóng góp phần
mình vào công cuộc tông đồ của Chúa và Giáo Hội.</span></p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>