File "15.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN XIX TN/15.htm
File size: 12.17 KiB (12460 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XIX - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIX - Thường Niên - Năm B: Bánh bởi trời; Bánh hằng sống; Tấm bánh bẻ ra: Nguồn sinh lực; Sự sống đời đời; Còn hơn manna: sức sống vien tròn:"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XIX - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XIX - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
BÁNH TRƯỜNG SINH</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Trích trong ‘Niềm Vui Chia Sẻ</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Vào thế kỷ 16 có một nhà thám hiểm người
Tây Ban Nha tên là Ponce de Léon. Sau khi Kha Luân Bố (Christophe
Colomb) khám phá Mỹ Châu ít lâu, người ta đồn rằng ở Tân Thế Giới có một
ngọn suối trường sinh, thế là Ponce de León liền sắm thuyền vượt biển
sang Nam Mỹ đi tìm con suối huyền thoại đó.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Giống như Ponce de Léon, các bô lão
trong phim Cocoon đã được cải lão hoàn đồng khi họ xuống tắm ở một hồ
bơi đã được những người xa lạ từ một hành tinh khác bí mật sử dụng.
Chính kinh nghiệm kỳ thú này khiến các cụ sẵn sàng nhận lời mời của các
vị khách lạ đi theo họ về chốn hành tinh khác. Vì theo lời các vị khách
này, một khi đến được hành tinh xa lạ kia, các bô lão sẽ mãi mãi được
trường sinh.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Cũng thế, Tần Thuỷ Hoàng, một vị hoàng
đế Trung Quốc thời xưa, người đã truyền xây Vạn Lý Trường Thành ở Trung
Quốc. Với chiều dài hơn 2000 dặm (=3218 km), Vạn Lý Trường Thành này là
kiến trúc nhân tạo duy nhất trên trái đất mà các phi hành gia có thể
nhận ra từ phía ngoài không gian. Theo tờ tạp chí Địa Lý Quốc Gia
(National Geographic), Tần Thuỷ Hoàng rất sợ chết. Một ngày nọ các chiêm
tinh kể cho ông nghe về một hòn đảo thần tiên ở Biển Đông, dân cư ở đây
đã khám phá ra bí quyết trường sinh. Thế là Tần Thuỷ Hoàng liền phái một
tàu thuyền chất đầy châu báu lên đường đi tìm các dân cư của hòn đảo ấy,
hy vọng có thể dùng những báu vật để trao đổi lấy bí quyết trường sinh
của họ. Theo lời người ta kể, các tàu thuyền này đã tìm ra đảo thần tiên
nhưng cư dân ở đây chẳng thèm đổi bí quyết trường sinh của họ để lấy
những “tặng vật tầm thường” ấy của Hoàng Đế.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thưa anh chị em,</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ba câu chuyện trên cho chúng ta thấy
rằng: từ xa xưa, con người đã mơ ước được sống chẳng bao giờ chết, được
trường sinh bất tử. Mỗi lần thấy một người thân chết đi thì niềm ước mơ
bất tử này càng ám ảnh con người dữ dội hơn. Vì thế, chẳng lạ gì khi
Chúa Giêsu xuất hiện ở Palestine và bắt đầu nói về cuộc sống trường sinh
bất tử thì dân chúng liền đổ xô đến nghe Ngài nói. Đám dân Do Thái này
rất chú tâm đến vấn đề này, vì kể từ thời Abraham và Môsê họ triền miên
sống trong mờ mịt, chẳng hiểu tí gì về những điều xẩy đến cho những
người chết. Họ tin rằng có một “thế giới của người chết” (Shéol), nhưng
họ chẳng có khái niệm gì về thế giới ấy. Vì thế, họ sẵn sàng đón nhận
bất cứ tia sáng nào Chúa Giêsu soi dọi vào mầu nhiệm này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong Tin Mừng hôm nay, một trong những
câu nói quan trong nhất của Chúa Giêsu về đời sống vĩnh cửu là: “Tôi là
bánh trường sinh từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống đời đời. Và
bánh Tôi ban tặng, chính là thịt Tôi đây, để cho thế gian được sống”.
Chúa Giêsu mạc khải cho biết cuộc sống nơi trần gian này không phải là
cuộc sống duy nhất và chết không phải là chấm hết. Còn các một cuộc sống
trong tương lại không bao giờ chấm dứt, đó là cuộc sống vĩnh cửu, trường
sinh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thế nên có lạ gì khi nhiều người Do Thái
lắc đầu, bỉu môi, liếc xéo Chúa Giêsu khi nghe Ngài nói: “Tôi là bánh
trường sinh từ trời xuống!” Có lạ gì khi họ xầm xì với nhau: “Anh này
chẳng phải là anh chàng Giêsu, con trai ông Giuse đó sao? Bộ chúng ta
không biết bố mẹ anh ta sao mà anh ta lại dám mạo nhận là từ trời
xuống?” Và nếu chúng ta tiếp tục đọc hết chương 6 của Thánh sử Gioan,
chúng ta sẽ thấy ngay cả các môn đệ của Chúa Giêsu cũng xầm xì với nhau:
“Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi?” (6,60) “Từ lúc đó, nhiều môn
đệ rút lui, không còn đi với Chúa Giêsu nữa” (6,60). Chỉ mãi đến khi
Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại, nhiều người trong đám dân Do Thái này
mới bắt đầu biết trân trọng những câu nói trên của Chúa Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Và cũng chính vì tin nhận mầu nhiệm này
mà chúng ta đã cùng nhau tập họp trong thánh đường ngày hôm nay. Chúng
ta tập họp nhau để nghe Chúa Giêsu nói về cuộc sống vĩnh cửu, để được
dưỡng nuôi bằng bánh trờng sinh, Mình Thánh Chúa Giêsu. Ngọn suối trường
sinh mà Ponce de Léon đã khổ công lên đường đi Châu Mỹ để tìm kiếm, cuộc
sống bất tử mà các bô lão trong phim Cocoon sẵn sàng ra đi để tìm kiếm ở
một hành tinh khác, và bí quyết trường sinh mà Tần Thuỷ Hoàng đi đến tận
các đảo thần tiên để truy lùng, hiện đang ở giữa chúng ta, ngay trong
thánh đường này. Chúa Giêsu hiện diện với chúng ta trong bí tích ban
phúc trường sinh khi Ngài nói: “Tôi là Bánh Hằng Sống từ trời xuống. Ai
ăn bánh này sẽ được sống đời đời”. Nếu đã thấu hiểu toàn bộ mầu nhiệm
này, chúng ta sẽ không còn ngạc nhiên hay xầm xì với nhau khi nghe Chúa
Giêsu ngỏ lời với chúng ta hôm nay.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Anh chị em thân mến,</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vào thời ông Môsê, dân Do Thái ăn chán
bánh manna từ trời rơi xuống, họ lẩm bẩm kêu trách Chúa. Rồi họ đòi ăn
thịt, Chúa cho từng đàn chim cút bay sà xuống để họ bắt làm thịt ăn. Ăn
chán rồi họ lại kêu trách Chúa và ông Môsê. Đến thời Chúa Giêsu, họ lại
xầm xì với nhau vì không thể tin được Chúa Giêsu là Đấng từ trời xuống,
như thứ bánh manna mới, đem lại sự sống đời đời. Ngày nay, lễ xong ra
về, nhiều người Kitô hữu cũng lẩm bẩm, xầm xì với nhau: “Thánh lễ buồn
tẻ! Hát dở ẹt! giảng chán phèo! Người ngồi bên cạnh khó chịu! Rồi lại
xin tiền!”… Họ lại xầm xì với nhau. Chúng ta thường như thế đó. Trước
Chúa Giêsu Thánh Thể, Đấng tự hiến cho chúng ta, chúng ta còn tìm đủ lý
do từ chối cái chính yếu là chính Mình Ngài, chính tình yêu của Ngài, để
chạy theo những chi tiết phụ thuộc mà đả kích, phê bình. Phải chăng
chúng ta đã nghe chán rồi? Nên Lời Chúa chẳng còn đánh động lòng ta nữa?
Phải chăng chúng ta đã ăn chán rồi, nên Bánh Thánh Thể được dọn ra trong
Tiệc Thánh chẳng còn đem lại cho chúng ta niềm vui nội tâm nào nữa? Phải
chăng chúng ta tôn thờ cá nhân cha này, thầy nọ, đến nỗi cộng đoàn anh
em Kitô hữu chăng còn sức thúc đẩy ta dấn thân phục vụ linh động hơn
nữa? Phải chăng chúng ta không nhìn ra chung quanh chúng ta biết bao anh
em đang chờ chúng ta giúp đỡ, thay vì ngồi đó mà lẩm bẩm với nhau về
những chuyện thứ yếu, không đâu?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thiết tưởng chúng ta nên nghe lại lời
Chúa bảo: “Anh em đừng xầm xì với nhau nữa!” Thiết tưởng mỗi Chúa Nhật,
chúng ta nên suy niệm bài Tin Mừng, rồi đem Lời Chúa ra thực hành trong
đời sống cụ thể, điều mà không một ai được chuẩn chước từ nhà thờ bước
vào lòng đời. Bánh Trường Sinh phải được đem đến các môi trường sinh
sống của Chúng ta, nơi chúng ta lao động, đấu tranh, nơi chúng ta cười,
chúng ta khóc với người khác. Một khi lễ xong, anh chị em ra về, cửa nhà
thờ đóng lại thì phải chăng là cả thế giới mênh mông với trăm ngàn khuôn
mặt hợp thành gia đình của Chúa là điểm hẹn của anh chị em. Đời ta là
thánh lễ nối dài. Chúng ta đã làm gì ở đó nhân danh đức tin của chúng
ta?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bao nhiêu câu hỏi được đặt ra cho chúng
ta chung quanh Bánh Hằng Sống của Chúa Giêsu. Nhưng đó cũng là những lời
mời gọi chúng ta sống trọn vẹn các chiều kích của Bánh Trường Sinh mà
chúng ta lãnh nhận từ Bàn Tiệc của Chúa mỗi ngày Chuá Nhật.</span></p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">
<img src="LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"> <img alt="" src="LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>