File "19.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN XIII TN/19.htm
File size: 14.19 KiB (14533 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XIII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIII - Thường Niên - Năm B;Đụng đến áo; Lời kêu xin; Đức tin tối cao; Thầy thuốc tối cao; Sống lại; Đức tin; Mạnh mẽ; Đau khổ; Chữa lành; Sống đạo; Lề luật; Ơn Chúa;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XIII - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật XIII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		CON GÁI ÔNG GIAIRÔ<br>
		VÀ NGƯỜI ĐÀN BÀ MẮC CHỨNG BỆNH BẤT TRỊ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc233174502">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải mục vụ của Jacques Hervieux</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Giống như Matthêu (9,18-26) và Luca 
		(8,40-56) ở đây Maccô cũng gói ghém hai mẩu chuyện vào chung một trình 
		thuật. Ngoài ra người ta cũng tìm thấy ở đây cách mô tả Maccô vẫn thường 
		dùng (x.3,20-35). Trình thuật diễn tiến như sau: Giairô van nài 
		(c.21-24); chữa lành người đàn bà mắc bệnh bất trị (c.25-34) Phục Sinh 
		con gái ông Giairô (c.35 -43).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Sở dĩ các trình thuật được nối với nhau 
		như thế là vì chúng có những điểm chung với nhau. Trước hết hai khuôn 
		mặt chính trong trình thuật này là phái nữ: một người đàn bà và một bé 
		gái. Và ở cả hai trường hợp, đức tin vẫn đóng vai trò trọng tâm trong 
		tiến trình đến gặp Chúa Giêsu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vậy là Chúa Giêsu và các môn đệ đã về 
		lại bờ hồ ở mạn tây thuộc vùng đất Israel. Một lần nữa, đám đông đã chờ 
		sẵn ở đó (c.21). Họ tụ lại để xem Chúa Giêsu biểu diễn quyền năng cứu độ 
		của Ngài. “Một ông trưởng hội đường tên là Giairô tiến đến” (c.22a). 
		viên chức sắc Do Thái này tỏ ra rất kính trọng và tin cậy Chúa Giêsu 
		(c.22b). lời cầu xin của ông ta biểu lộ một lòng tin sâu xa. Con gái nhỏ 
		của ông đang trong cơn thập tử nhất sinh (c.23). Chẳng cần thốt một lời, 
		Chúa Giêsu đủ nhạy cảm trước nỗi đau của một con người mang trong lòng 
		niềm tin vào Ngài lớn lao như thế. Ngài liền đi theo ông ta, đàng sau là 
		đám đông chen lần nhau tò mò sấn tới…</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Và trong đoàn người chen chúc này xuất 
		hiện một người phụ nữ. Bà ta bị rong huyết mạn tính từ mười hai năm rồi 
		(c.25). trong các tác giả Tin Mừng, chỉ mỗi Maccô nêu rõ tình trạng vô 
		vọng của bệnh nhân, các y sĩ thời đại tiền khoa học ấy chỉ tổ làm cho 
		bệnh của bà ta tệ hơn mà thôi (c.26). Tuy nhiên, điều cần chú ý hơn hết 
		ở đây là theo luật Do Thái, người phụ nữ này bị rơi vào tình trạng ô uế 
		xét về mặt luật pháp, và tuyệt đối cấm không ai được đụng chạm với chị 
		(Lv 15,19-27). Thế mà niềm tin mạnh mẽ đã thôi thúc bà ta rán lấn tới 
		đụng cho được vào áo Chúa Giêsu từ phía sau lưng Ngài, dù chỉ là trong 
		chớp nhoáng (c.27). Đối với chúng ta ngày hôm nay, cử chỉ này xem ra có 
		vẻ khôi hài, nhưng Maccô đã cho chúng ta rõ lý do tại sao bà ta lại làm 
		thế (c.28).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ở phương Đông thời xưa, y phục là biểu 
		tượng của nhân cách. Chạm vào y phục ai tức là đụng vào chính kẻ ấy. Và 
		thời xưa ấy thường thấy có sự đụng chạm giữa người bệnh và thân thể 
		người điều trị. Ở đây sự đụng chạm này đã có kết quả, bệnh rong huyết 
		của người phụ nữ này dừng lại lập tức. Chi ta cảm thấy mình đã được bình 
		phục (c.29). Về phía Chúa Giêsu, Ngài nhận thức ngay quyền năng nơi Ngài 
		hoàn toàn hữu hiệu (c.30a). Ở đây khía cạnh sinh lý của việc lành bệnh 
		được nhấn mạnh, tuy nhiên màn kế tiếp lại lôi kéo người ta chú ý đến vấn 
		đề tôn giáo có liên quan. Chúa Giêsu hỏi ai đã chạm vào Ngài (c.30b). Âm 
		giọng và câu hỏi Ngài thốt ra nghe như có vẻ trách cứ. Các môn đệ xem ra 
		chẳng chú tâm đến câu Ngài hỏi bởi vì giữa một đám đông đang chen lấn xô 
		đẩy tứ phía như thế mà Thầy lại hỏi: “Ai đã chạm đến Ngài?” thì quả là 
		tức cười! Tuy nhiên, như thường lệ, Chúa Giêsu đảo mắt dò xét đám đông. 
		Ngài muốn biết chủ nhân của hành vi táo bạo ấy (c.32). Bấy giờ người phụ 
		nữ run sợ, thú nhận với Ngài lý do bà ta được chữa lành (c.33). Bà ta 
		cảm thấy ái ngại, chờ đón lời quở trách của vị Tôn Sư thượng tôn luật 
		lệ. Thế mà Chúa Giêsu lại trao cho bà sứ điệp giải phóng: “Lòng tin của 
		con đã chữa con, hãy đi về bình an” (c.34). Lời nói của Chúa Giêsu làm 
		nổi bật ý nghĩa sự cố này, đức tin mang lại ơn cứu rỗi mới là điều quan 
		trọng, còn hơn cả việc lành bệnh về mặt thể lý. Không phải tình cờ mà 
		Chúa Giêsu lập lại thành ngữ người phụ nữ đã sử dụng khi bà ta cầu mong: 
		“Tôi sẽ được chữa khỏi” (c.28b). Và toàn bản văn trên nhằm cho thấy rõ 
		đức tin vào Chúa Giêsu có thể mang lại kết quả là được Ngài ban cho một 
		phép lạ hoàn toàn bất ngờ. Kể từ đó, dù cho người phụ nữ vô danh này 
		không bao giờ được nhắc tới nữa thì Maccô cũng vẫn đã thành công trong 
		công việc chứng tỏ Chúa Giêsu là Đấng giải thoát khỏi mọi sự dữ. Bởi vì 
		ở đây gồm hai chiều kích vừa là căn bệnh bất trị vào thời đó, và còn hơn 
		thế nữa, vừa hầu như bị khai trừ “ra khỏi lề luật” của cộng đoàn tôn 
		giáo khởi nguồn từ các tổ phụ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tiếp nối việc chữa lành cho người phụ nữ 
		bị xuất huyết là câu chuyện dang dở về đứa con gái của ông Giairô 
		(c.21-23), Chúa Giêsu đang theo ông ta để tới chữa trị cho con gái của 
		ông đang hấp hối (c,24), thì người nhà chạy tới báo cho ông ta hay đứa 
		bé đã qua đời. Thế thì “làm phiền Thầy chi nữa” (c.35). Lời họ cho thấy 
		rõ họ thiếu đức tin. Chúa Giêsu đâu chịu đầu hàng trước trở ngại mới xảy 
		đến này. Ngài nói với người cha đang chịu thử thách: “Ông đừng sợ, chỉ 
		cần tin thôi” (c.36). Trong trường hợp thực sự bi đát này, đây quả là 
		lời kêu gọi hãy cẩn trọng một cách thật phi thường. Và không chần chờ 
		thêm, Chúa Giêsu đã bắt tay vào hành động (c.37). Bên cạnh Ngài là bộ ba 
		môn đệ được Ngài mến chuộng, ba vị này sẽ được Ngài cho tham dự vào cuộc 
		biến hình (9,2) và cơn hấp hối của Ngài (14,33). Điều này đủ nói lên tầm 
		quan trọng của sự kiện Chúa Giêsu sắp làm. Sau khi tới nhà ông Giairô, 
		Chúa Giêsu đụng ngay đám người đang than khóc (c.38). Ở phương Đông tang 
		chế thường om sòm huyên náo như thế muốn khỏa lấp đi sự bất lực của con 
		người trước cái chết. Chúa Giêsu bước vào và muốn thuyết phục đám người 
		than khóc nín đi. Theo Ngài thì đứa bé không chết, nó chỉ ngủ thôi 
		(c,39b). Nghe thế người ta liền chế nhạo Ngài (c.40a). Maccô cẩn thận 
		ghi rõ sự “không tin” của đám người này. Thế rồi Chúa Giêsu đuổi họ ra 
		(c.40b). Và Ngài bước vào trong căn phòng đứa bé đã chết, chỉ bố mẹ đứa 
		bé và ba môn đệ đươc phép theo vào (c.40c). Ở đây, trong bầu khí đức tin 
		thân mật, Ngài thực hiện một cử chỉ đơn giản và thốt ra một lời cứu độ 
		(c.41). Maccô đã cẩn thận bảo tồn những lời chính Chúa Giêsu thốt ra 
		bằng tiếng mẹ đẻ của Chúa, tức tiếng Aram đồng thời dịch lời đó ra cho 
		các độc giả của ông. Nên nhớ kỹ thuật dụng ngữ “hãy chỗi dậy” – nghĩa 
		văn chương là hãy thức dậy – chính là dụng ngữ sẽ được dùng để chỉ cuộc 
		Phục Sinh của Chúa Giêsu (16,6). Em bé lập tức được hồi sinh (c.42). Em 
		đứng dậy bước đi. Sau đó các nhân chứng ra về nhưng như thường lệ Chúa 
		Giêsu yêu cầu họ phải giữ im lặng tuyệt đối (c.43a). Sở dĩ Chúa Giêsu 
		thường đòi buộc các người thân của Ngài giữ bí mật về Đấng Mêsia là vì 
		đám quần chúng không đủ khả năng nhận biết Chúa Giêsu có quyền năng siêu 
		việt trên sự chết. Quyền năng ấy chỉ có thể được nhận biết và được loan 
		báo cho mọi người sau khi Chúa Phục Sinh. Và Maccô đã kết thúc bức tranh 
		đầy màu sắc này bằng một chi tiết thi vị nói lên được nhiều ý nghĩa 
		(c.43b). Toàn thể gia đình Giairô sau khi xáo động về sự cố đứa bé vừa 
		sống lại, có thể trở về cuộc sinh hoạt bình thường và chính cô bé (12 
		tuổi) nữa cũng thế, như thể không có việc gì xảy ra.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Dù vẫn mang nét rung động trước hành vi 
		nhân đạo của Chúa Giêsu, trình thuật trên vẫn để lộ ra đặc tính truyền 
		đạt giáo lý. Maccô đang ngỏ lời với các Kitô hữu Rôma khá lâu sau biến 
		cố Phục Sinh. Được đọc lại dưới ánh sáng Phục Sinh của Chúa Giêsu, trình 
		thuật trên giống như một dự báo về những sự cố sẽ đến. Người ta có thể 
		hiểu câu nói “Họ chế nhạo Ngài” là câu ám chỉ đến những giễu cợt, nhạo 
		báng mà sau này Chúa Giêsu sẽ chịu trước mặt các trưởng tế và luật sĩ 
		khi Ngài bị treo trên thập giá (15,31). Và đồng thời người ta cũng nhận 
		ra cuộc Phục Sinh của Chúa Giêsu đã được đề cập tới qua việc Chúa làm 
		cho cô bé đứng dậy (c.41).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trình thuật này kết thúc một chuỗi bốn 
		hành vi quyền phép của Chúa Giêsu (4,35-5,43). Dẹp yên bão tố, chữa lành 
		kẻ bị quỷ ám ở Giêrasa, chữa lành người phụ nữ vô danh và bé gái con ông 
		Giairô là những bằng chứng về quyền năng tối thượng của Chúa Giêsu trên 
		sự sống lẫn sự chết. Người ta có thể đặt đề tựa cho toàn bộ các hành vi 
		quyền phép này bằng câu tuyên bố trong thư thứ nhất thánh Phaolô gởi 
		Kitô hữu Côrintô: “Hỡi thần chết, chiến thắng ngươi ở đâu” (15,55).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Và sau lời giảng dạy dựa trên dụ ngôn 
		(4,1-34), tiến trình trên đây đã trình bày cho chúng ta thấy Chúa Giêsu 
		là một vị tiên tri quyền năng không chỉ trong lời nói mà còn trong cả 
		hành động. Ngài hoàn toàn chiến thắng sức mạnh Thần dữ và Thần chết. Qua 
		đó các môn đệ hẳn phải suy nghĩ về nhân cách kỳ lạ của Thầy mình!</span></td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager