File "17.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN XIII TN/17.htm
File size: 18.54 KiB (18988 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XIII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIII - Thường Niên - Năm B;Đụng đến áo; Lời kêu xin; Đức tin tối cao; Thầy thuốc tối cao; Sống lại; Đức tin; Mạnh mẽ; Đau khổ; Chữa lành; Sống đạo; Lề luật; Ơn Chúa;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XIII - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XIII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
"CHỖI DẬY, THỨC DẬY"</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc233174504">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Đông đảo dân chúng tụ lại quanh Người.
Lúc đó Người đang ở trên bờ biển hồ. Có một ông trưởng hội đường tên là
Gia-ia đi tới. Vừa thấy Đức Giêsu, ông ta phủ phục dưới chân Người, và
năn nỉ: "Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đặt tay lên cháu, để nó
qua khỏi và được sống". Đức Giêsu liền ra đi với ông. Đông đảo dân chúng
đi theo và chen lấn Người.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tôi bắt đầu đọc lại đoạn này, tả một
cảnh rất sinh động. Thánh Maccô ghi lại những lời rao giảng của Thánh
Phêrô, một con người thực tế và có óc quan sát đúng đắn. Tôi tưởng tượng
khung cảnh; tôi nhìn ngắm con người, tôi ghi nhận những sự kiện như
trong một phim xi nê, hay hơn nữa tôi tưởng tượng tôi là một trong những
người tham dự, đang ở giữa đám đông.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Có hai chi tiết đáng lưu ý: ông Giairô
"khẩn khoản nài xin, khá lâu. Đức Giêsu bề ngoài không đáp tiếng nào,
nhưng liền ra đi với ông ấy" và chúng ta thấy hai người cùng sánh vai
lên đường với đám đông.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong tiếng Hêbdrơ tên Giairô (Yair) có
nghĩa là "người soi sáng" hay là "người đánh thức".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai
năm, bao năm khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều, mà vẫn tiền mất
tật mang, lại còn thêm nặng là khác. Được nghe đồn về Đức Giêsu, bà lách
qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo của Người.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thánh Maccô nhấn mạnh đến tình trạng
tuyệt vọng của người đàn bà này: Bà đã đau đớn “rất nhiều”, chữa trị
"lâu rồi", hao tổn "cả tài sản" mà "không thuyên giảm chút nào"; bệnh
tình lại có phần "tệ hơn". Điều này muốn nhấn mạnh cho chúng ta rằng,
Đức Giêsu có một quyền lực mà không một phương thế nhân loại nào có thế
vượt qua được. Lạy Chúa, xin ban cho chúng con một đức tin sâu xa, ngõ
hầu chúng con không bao giờ tuyệt vọng!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Vì bà tự nhủ: "Tôi mà sờ được vào áo
Người thôi, là sẽ khỏi".</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Theo tâm thức người Do Thái thời đó,
người đàn bà này bị coi như "ô nhơ" theo luật Môisen (Lv 15,25) và bà có
thể làm cho những người khác cũng bị nhơ chỉ vì tiếp xúc với bà. Tôi cố
hình dung ra thái độ của người đàn bà đáng thương này, vừa xấu hổ vừa e
sợ: Bà sờ vào áo choàng của Đức Giêsu và cảm nghĩ như mình đang làm một
việc bị cấm. Người có thể khước từ sự đụng chạm nhơ bẩn này. Và nếu đám
đông biết điều này, mọi người sẽ gớm giếc tránh xa bà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Và tôi ngắm nhìn Đức Giêsu, Đấng "đã đến
để tìm kiếm và cứu chữa những gì bị hư mất". Người đón tiếp những kẻ
nghèo nhất. Không có một sự khốn khổ nào, dù dấu kín, xấu hổ đến đâu mà
bị Đức Giêsu xua đuổi. Không có một luật nào đứng vững trước Đức Giêsu,
khi cần phải cứu một người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, xin giải thoát chúng con khỏi
thói quen câu nệ lề luật, khỏi mọi sợ hãi và xấu hổ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Tức khắc máu cầm lại, và bà cảm thấy
trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc đó, Đức Giêsu thấy có một năng
lực tự nơi mình phát ra. Người liền quay lại đám đông mà hỏi: "Ai sờ vào
áo tôi vậy?" Các môn đệ thưa: Thầy coi dân chúng chen lấn Thầy như thế
mà Thầy còn hỏi: "Ai đụng vào tôi?" Đức Giêsu ngó quanh để xem người phụ
nữ nào đã làm điều đó".</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa không muốn chỉ tiếp xúc với đám
đông vô danh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người muốn có một sự tiếp xúc cá biệt,
Người cũng muốn cho người đàn bà vượt lên trên sự tin tưởng mang tính ma
thuật dị đoan ("nếu tôi sờ được áo Người, tôi sẽ được lành mạnh"), để
bước vào một đức tin đích thực là phải nhận biết con người Đức Giêsu -
Chúng ta nên nhớ rằng, Đức Giêsu là một nhà sư phạm thật tài ba: Người
lưu ý đến đức tin chưa hoàn hảo và hồn nhiên, nhưng Người cũng muốn
chúng ta đạt đến một đục tin trưởng thành và hữu lý hơn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa vì Chúa thương
yêu con với thực trạng của con. Xin Chúa giúp chúng con trở nên như Chúa
muốn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì
đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và trình bày hết
sự thật. Người nói với bà ta: "Này con, lòng tin của con đã cứu chữa
con. Con hãy đi về bình an và khỏi hẳn bệnh".</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Hai chữ "khỏi bệnh", "được cứu rỗi".
Những phép lạ của Đức Giêsu, dưới cái nhìn của người Kitô hữu "Sau biến
cố Phục sinh", là những điềm loan báo "sự cứu rỗi do đức tin" mà chúng
ta được hưởng nếu ta nhận biết Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vâng, đối với Đức Giêsu, điều cốt yếu
không phải là điều "huyền diệu”, phép lạ, nhưng là sự cứu rỗi. Vậy tôi
cầu xin Chúa những gì?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu còn đang nói, thì có mấy người
từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo ông: "Con gái ông chết rồi, làm
phiền Thầy chi nữa?". Tình cờ nghe được câu nói đó, Đức Giêsu bảo ông
trưởng hội đường: "ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi".</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đối với Đức Giêsu, chính đức tin mới
quan trọng: ông Giai - rô đã chứng kiến sự hiện diện trước đó. Thánh
Maccô kể lại cho chúng ta hai phép lạ này, như lồng vào nhau để cho
chúng ta một cảm tướng về sự tăng trưởng trong đức tin: Tin rằng Đức
Giêsu có thể chữa lành bệnh tật, tin rằng Người có thể làm cho kẻ chết
sống lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Ông còn phiền Thầy làm gì?". Đối với
người đồng thời với Đức Giêsu. Họ không thể nghĩ rằng, xin Chúa làm cho
người chết sống lại là một việc có thể được. Chữa bệnh thì được, nhưng
hồi sinh kẻ chết thì không phiền Thầy làm gì vì điều đó không thể làm
được. Điều này nhấn mạnh đến sự nghịch lý trong đức tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ
ông Phêrô, ông Giacôbê và em ông này là ông Gioan. Các Ngài đến nhà ông
trưởng hội đường.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Một lần nữa, Đức Giêsu không muốn làm
điều gì bề ngoài dễ gây kích động. Mỗi lần có thể được, Người kín đáo
làm phép lạ. Hôm nay, Người chỉ dẫn theo ba nhân chứng có đủ tư cách
nhất. Ba vị này cũng sẽ là nhân chứng lúc Người biến hình (Mc 9,12) và
lúc Người hấp hối (Mc 14,33). Chúa không muốn quyền lực của Chúa trở
thành một quyền lực ma thuật: Chính Người cũng sẽ có kinh nghiệm đau
thương về cơn hấp hối và cái chết. Nhưng điều này đã xảy ra cho cô bé
gái. Sự cứu rỗi duy nhất và vĩnh viễn đó là cuộc vượt qua cuối cùng, để
bước vào cuộc sống vĩnh cửu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu thấy người ta khóc lóc, kêu la
ầm ĩ. Người bước vào nhà và bảo họ: "Sao lại khóc lóc om sòm như vậy?
Con bé có chết đâu nó ngủ đấy?". Họ chế nhạo Người. Nhưng Người bắt họ
ra ngoài hết.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức tin của ông Giai-rô và của ba Tông
đồ bị thử thách nặng nề do thái độ không tin của đám đông chung quanh,
và việc họ nhạo báng Đức Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Rồi dẫn cha mẹ đứa trẻ và những kẻ cùng
đi với Người vào nơi nó đang nằm, Người cầm lấy tay nó.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ôi bàn tay của Đức Giêsu đang làm những
điều kỳ diệu! Bàn tay Người đang nắm một bàn tay đã chết. Sự tiếp xúc
với thân thể Chúa cũng thế. Khi chúng ta rước Chúa, mầu nhiệm sống động
này được tái thực hiện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Và Người nói: "Talitha Kum".</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chỉ mình Maccô ghi lại lời này bằng
tiếng Aramên, tiếng mẹ đẻ của Đức Giêsu. Maccô biết được chuyện này do
Thánh Phêrô, người hiện diện ở đó thuật lại. Chính những chi tiết nhỏ ấy
cho thấy Phêrô là người đã mục kích. Những kỷ niệm này được một nhân
chứng đã nghe, đã xúc cảm ghi giữ. Thực vậy, suốt đời Thánh Phêrô luôn
nhớ hai chữ "Talitha Kum".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Nghĩa là "Này con, Thầy truyền cho con
chỗi dậy đi!".</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thực ra, hai chữ tiếng Aramên này có thể
dịch ngắn hơn nhiều: "Bé gái, đứng dậy". Nhưng Thánh sử Maccô đã muốn
diễn dịch dài hơn và đã dùng một từ chủ yếu của những Kitô hữu đầu tiên.
Sau “Phục sinh": "Hãy chỗi dậy", tiếng Hy Lạp là "egeiré", có nghĩa là
“thức dậy". Đó là từ đã được dùng để nói về sự Phục sinh của Đức Giêsu.
Chữ này có một ý vị Phục sinh. Đó là chữ đối nghĩa với "ngủ” mà Đức
Giêsu đã dùng trước đây để nói về cái chết. Vâng, đối với Đức Giêsu, cái
chết không còn thật sự là chết nữa, đó là một giấc ngủ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Một bài Thánh ca rất xưa của những người
Kitô hữu đầu tiên được hát trong nghi lễ rửa tội như sau: "Hỡi người
đang ngủ thức dậy đi, ngày đã sáng lên rồi. Từ cõi chết hãy đứng lên.
Chúa sẽ chiếu sáng trên ngươi". (Chúng ta đã nói là chữ faire, có nghĩa
là "người soi sáng", "người đánh thức", đấy là biểu tượng của phép rửa
tội) (Ep 5,14).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó là Phép rửa của tôi. Đó là sự sống
của tôi, người đã được rửa tội. Tôi có tin thực rằng tôi đã nhận được
cùng một ơn lành như cô bé này không? Qua phép rửa tội của tôi tôi đã đi
từ cái chết đến sự sống. Cuộc sống vĩnh cửu của tôi đã bắt đầu. Phải
chăng tôi là một người không ngừng "chỗi dậy", "thức dậy"? Tôi có nghe
Đức Giêsu cũng nói lại với tôi: "Đứng lên", "chỗi dậy", "thức dậy",
"sống lại" không? Nói những tình trạng chết chóc mà đức tin giải thoát
cho tôi là gì?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Con bé liền đứng dậy và đi lại được, vì
nó đã mười tuổi. Vừa thấy thế, người ta kinh ngạc sững sờ. Đức Giêsu căn
dặn họ đừng cho ai biết việc ấy, và bảo họ cho đứa trẻ ăn.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Sự sống chiến thắng cái chết, đặt những
người chứng kiến cảnh này vào trung tâm của huyền nhiệm: Họ bị “xuất
hồn" kinh ngạc tột độ. Lệnh Chúa truyền phải im lặng lại càng nhấn mạnh
cảm tưởng bí mật mà chúng ta đã có: Mầu nhiệm đích thực của Đức Giêsu
không thể hiểu được đối với những người không có đức tin. Cho người ta
thấy "phép lạ" bề ngoài là vô ích, người ta sẽ cho đó là "trò ma thuật",
và Đức Giêsu không muốn người ta coi Người như một nhà phù thủy. “Người
bảo cho cô bé ăn". Đó không chỉ là một sự chăm sóc ưu ái và cảm động.
Trong biểu tượng của phép rửa, người "đi từ cõi chết đến cõi sống nhờ
phép rửa, được đưa vào bàn Tiệc Thánh Thể: Một người sống thì phải ăn,
một người đã được rửa tội phải ăn "Bánh hằng sống", Thánh Thể và Phép
rửa tội liên kết mật thiết với nhau. Đó là Mầu nhiệm Đức Tin.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>