File "26.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN X Minh Mau Thanh/26.htm
File size: 9.43 KiB (9658 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật X - Năm B - MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật X - Năm B - MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ; Thánh Thể; Tình yêu và sự sống; Này là Mình Ta; Kết hợp với Chúa Kitô; Vì muôn Người; tình Chúa; Kể lại câu chuyện; tình yêu đến cùng;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật X - Năm B - MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔQ"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật IX - Năm B - MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
TÌNH CHÚA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vào tháng 12 năm 1987 một cơn động đất
lớn đã xảy ra ở xứ Armênia thuộc Liên Xô cũ giết chết hằng ngàn người.
Trong số những người bị chôn dưới đống gạch vụn có 2 mẹ con bà Suzanna.
Mẹ con may mắn nằm lọt vào trong một khoảng trống nhỏ. Tất cả lương thực
họ có chỉ là một hũ mứt nhỏ. Nhưng chẳng bao lâu hũ mứt cũng hết sạch.
Lúc đó đứa con 4 tuổi kêu lên: “Mẹ ơi con khát quá”. Bà Suzanna không
biết tìm đâu ra nước cho con. Nhưng tình máu mủ đã gợi cho bà một sáng
kiến táo bạo: bà dùng một miếng kính vỡ cắt đầu ngón tay mình cho máu
chảy ra và đưa vào miệng đứa con cho nó mút. Một lúc sau nó lại kêu
khát, bà lại cắt một đầu ngón tay nữa. Cứ như thế cho đến khi người ta
cứu 2 mẹ con ra. Sau khi ra ngoài, bà mẹ cho biết rằng: “Lúc đó tôi biết
thế nào tôi cũng chết. Nhưng tôi muốn con tôi sống”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu chuyện trên thật cảm động. Nhưng vẫn
không cảm động bằng việc Đức Giêsu tự hiến dâng thịt máu mình cho chúng
ta. Bà Suzanna đã lấy máu của mình nuôi con khi bà biết rằng chắc chắn
bà sẽ chết. Thay vì chết cách vô ích. Bà đã hy sinh dòng máu của mình để
cho đứa con được sống. Đó là sự hy sinh trong một tình thế bó buộc. Còn
Đức Giêsu thì không có gì bắt buộc cả: Ngài đến trần gian để chết cho
loài người. Càng ngày Ngài càng tiến gần đến cái chết. Tuy nhiên bất cứ
lúc nào Ngài cũng có thể thoát khỏi cái chết ấy. Dù vậy Ngài vẫn cương
quyết đi đến cái chết và cương quyết lấy thịt máu mình làm lương thựïc
nuôi sống loài người chúng ta. Thật đúng là: “Không có tình yêu nào cao
trọng cho bằng tình của người dám chết cho người mình yêu thương”. Điểm
thứ hai khác biệt giữa bà Suzanna với Đức Giêsu là: việc bà Suzanna hy
sinh máu mình cho đứa con chỉ xảy ra một lần; còn việc Đức Giêsu ban
thịt máu Ngài cho chúng ta xảy ra hằng ngày, như lời Ngài đã truyền dạy
“Chúng con hãy làm việc này để nhớ đến Ta”. Mỗi lầøn Giáo hội dâng Thánh
lễ là mỗi lần việc hy sinh của Đức Giêsu được lập lại, lập lại không chỉ
như một tưởng niệm mà lập lại với tất cả hiệu quả có nó. Hiệu quả ấy là
như lời Đức Giêsu đã nói: “Ai ăn Thịt Ta và uống máu Ta thì sẽ được sống
muôn đời”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Một điều đáng buồn là lòng chúng ta đã
thành chai đá trước tấm lòng của Chúa mà lẽ ra phải khiến chúng ta hết
sức cảm động. Ngày nay ở phương Tây, số giáo dân Pháp, chỉ còn có 10%
giáo dân dự lễ Chúa Nhật. Còn bên Việt Nam chúng ta, số người bỏ lễ Chúa
Nhật cũng càng ngày càng nhiều. Trong số những kẻ còn đi lễ thì nhiều
người đứng ngoài Nhà thờ, vừa dự lễ vừa trò chuyện và hút thuốc. Hình
như rất nhiều người đi lễ chỉ vì sợ phạm tội trọng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi Nữ Tu Têrêxa Calcutta sang Liên Xô
xin mở trụ sở bác ái, Bà đã gặp các vị lãnh đạo chính quyền và đã được
đồng ý nhanh chóng. Tuy nhiên khi bà xin cho có Linh mục tại những trụ
sở đó thì các vị ấy đã ngần ngại. Lúc Mẹ Têrêxa giải thích: Nguồn sức
mạnh của các Nữ Tu chúng tôi là do Mình Thánh Chúa. Nhờ mỗi ngày được
rước Mình Thánh Chúa nên các Nữ Tu chúng tôi có sức hy sinh quên mình để
phục vụ những người nghèo khổ. Do đó cần phải có Linh mục để mỗi ngày
dâng Thánh Lễ và cho chúng tôi rước lễ. Mẹ Têrêxa và các nữ tu của Bà là
những người đã cảm nghiệm được Lời Chúa phán khi lập phép Mình Thánh
Chúa “Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta thì sẽ được sống muôn đời”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Hôm nay lễ Mình và Máu Thánh Chúa Giêsu.
Chúng ta ôn lại tình yêu bao la của Đức Giêsu khiến Ngài chịu chết vì
chúng ta và trước khi chết đã ban Mình và Máu Ngài làm thương thực nuôi
linh hồn chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng chúng ta cũng nhận thấy sự giảm
sút lòng sốt săáng của chúng ta đối với việc dự lễ và rước lễ. Chúng ta
thờ ơ với một thứ lương thực quý giá mà Chúa đã ban. Chúng ta bỏ mất
biết bao ơn ích do việc rước lễ mà nhiều người đạo đức rất quý chuộng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Giờ đây chắc chúng ta biết mình phải làm
gì:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">- Trước hết, là những người làm cha mẹ,
làm ông bà, chúng ta hãy nhắc nhở và khuyến khích con cháu mình thường
xuyên tham dự Thánh Lễ và Rước lễ sốt sắng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">- Phần chúng ta, mỗi khi dự lễ và Rước
Lễ, chúng ta hãy cố gắng sốt sắng. Đừng làm một cách máy móc theo thói
quen, nhưng hãy đặt hết tâm tình vào đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Để kết thúc, xin trích đọc sau đây tâm
tình của một người đã biết cách dự lễ và rước lễ sốt sắng: “Mỗi Thánh
Lễ, tôi lại cảm thấy có điều gì đó cần thống hối cách đặc biệt. Mỗi
Thánh Lễ, tôi lại thấy mình muốn đặt lên đĩa Thánh một chút cố gắng
riêng tư, đau khổ, mơ ước, thao thức… Tôi không đi dự Thánh Lễ với hai
bàn tay trắng, nhưng với lễ vật là chính cuộc đời tôi. Trong mỗi Thánh
Lễ, Lời Chúa lại tác động đến tôi, những lời nói đã nghe nhiều lần tôi
nhớ rằng Ngài đã trở nên tấm bánh bẻ ra cho tôi, và tôi cũng phải trở
nên tấm bánh bẻ ra cho anh chị em tôi”.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>