File "16.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN V TN/16.htm
File size: 12.45 KiB (12751 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật V Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật V Thường Niên - Năm B; Cứu vởt con người; Đi gieo tin mừng; Chiếu và sáng; Lương y từ mẫu; Cách đáp ừng; Nâng bà dậy; Viếng thăm ta; Tình thương"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật V Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật V Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
LƯƠNG Y TỪ MẪU</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Trích trong ‘Niềm Vui Chia Sẻ</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Anh chị em thân mến,</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Không ai trong chúng ta đã không ít là
một một lần ngã bệnh hoặc có người thân đau ốm hay được thấy những bệnh
nhân điều trị tại một bệnh viện, để thấy được bệnh tật quả là một nỗi
khổ đau của con người… Mọi người đều phải chạm trán với đau khổ dưới
muôn hình vạn trạng. Các triết gia đã suy nghĩ và bàn giải nhiều về đau
khổ, nhưng không có một giải đáp nào thỏa đáng trước sự đau khổ của
người hiền đức và của trẻ thơ vô tội.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ông Gióp, nhân vật chính trong tác phẩm
mang tên ông, là một người hiền đức nhưng gặp phải nhiều nỗi gian truân,
đâm ra hoang mang và vô vọng: “Xin Chúa nhớ cho: đời con chỉ là hơi thở,
mắt con sẽ không được thấy lại hạnh phúc bao giờ”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thật vậy, “đời người là một khổ dịch,
như cảnh nô lệ, tựa kiếp làm thuê”. Tuy thế, tuyệt đối ông không bao giờ
coi đau khổ như là dấu chỉ hay hình phạt của tội lỗi. Bản thân ông Gióp
không tài nào hiểu được: Tại sao người hiền đức lại phải đau khổ? Đối
với ông, đau khổ thật là một huyền nhiệm khôn dò. Tốt hơn hết là tin
chắc vào Chúa, hướng về Ngài và xin Ngài giải đáp cho.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vậy thời Đức Giêsu nghĩ thế nào về đau
khổ của con người?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trước hết, Đức Giêsu không thuyết giảng
về đau khổ nhưng Ngài quan tâm, lo lắng cho những người đau khổ, cảm
thông và chữa lành kẻ ốm đau, tật nguyền, hoặc bị quỷ ám. Được biết bà
mẹ vợ ông Simon đang bị sốt nằm trên giường. “Đức Giêsu lại gần, cầm lấy
tay bà và đỡ dậy…”. Với triết gia, đau khổ là một vấn đề. Còn với Đức
Giêsu, cần chiến đấu và chiến thắng đau khổ: Trước người mù từ thuở mới
sinh, mọi người tìm cách giải thích để kết án kẻ khác và chạy tội, để đổ
trách nhiệm cho kẻ khác và phủi trách nhiệm cho mình. Nhưng theo Đức
Giêsu, làm như thế có lợi gì, người đau khổ vẫn đau khổ. Tốt hơn là làm
một cái gì đó, làm “cái phải làm” để biểu lộ công trình yêu thương của
Chúa Cha.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Kế đến, khi cầm lấy tay bà mẹ vợ ông
Simon đang nằm trên giường vì sốt mà cho bà “chỗi dậy”, Đức Giêsu như
hướng chúng ta đến cái chết và sự Phục Sinh của Ngài. Chính nhờ mầu
nhiệm Vượt Qua này mà đau khổ của con người có được một ý nghĩa tích
cực: Đau khổ dứt khoát không phải là một hình phạt mà là một thay đổi,
một nổ tung nảy sinh một sự sống mới, tương tự như hạt lúa phải thối đi
để có mùa gặt, quả trứng phải nứt ra để có chú gà con, và con sâu phải
lột xác để thành cánh bướm bay vào cõi trời bao la.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Như vậy, Đức Giêsu đến trong trần gian
không phải để xóa đi mọi đau khổ nhưng để đem lại cho đau khổ một ý
nghĩa cứu độ, cho người đau khổ một niềm vui giải thoát. Ngài đã giải
thoát họ khỏi những chán chường thất vọng và đưa họ vào lại trong sự
hiệp thông tình yêu với Thiên Chúa cũng như với mọi người trong xã hội.
Phải đợi đến sau khi Đức Giêsu Phục Sinh, người ta mới nhận ra rằng: còn
hơn một Thầy Thuốc, Đức Giêsu là Vị Cứu Tinh của cả nhân loại. Bởi vì
Ngài đã không chữa lành những nỗi đau nơi thân xác mà còn chiến thắng cả
cái chết và quyền lực của tội lỗi đang tác động trong đau khổ, để đem
đến cho con người một sự giải thoát toàn diện, đưa họ vào trong vinh
quang và sự sống. Đây mới thật là mối bận tâm sâu xa của Đức Giêsu: bận
tâm rao giảng Tin Mừng hay mạc khải tình thương cứu độ của Thiên Chúa
cho mọi người. Nhờ đó, đau khổ thay vì là sự vắng mặt của Thiên Chúa, sẽ
là sự hiện diện của một tình yêu. Dù đau khổ vẫn còn là một mầu nhiệm
khôn dò, một vấn đề chưa có giải đáp trọn vẹn, nhưng đã có tình yêu, một
mầu nhiệm vĩ đại hơn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thưa anh chị em,</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đem Tin Mừng đến cho loài
người bằng những thái độ cụ thể, rõ ràng: Ngài ra tay cứu chữa những ai
đau ốm bệnh tật, cho họ được lành mạnh, thuyên giảm, hầu làm chứng một
cách thỏa đáng tin rằng, quả thật Thiên Chúa yêu thương người ta, dùng
con người cứu chữa con người, để ốm đau không thành đau khổ, tật nguyền
không phải tất nhiên đau khổ. Khi con người được yêu thương chăm sóc thì
dầu có mang bệnh tật cũng có thể cảm thấy vui tươi, hạnh phúc, nghĩa là
không đau khổ, như một em bé mù –Trường Hy Vọng –Nguyễn Đình Chiểu, vẫn
có thể đàn hát về cảnh bình minh của đời mình, vẫn sáng tác những vần
thơ trong sáng, vì em được yêu thương, được chăm sóc tận tình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giáo Hoàng Phaolô II trong Tông thư
về “Ý Nghĩa Đau Khổ Của Con Người, theo Kitô giáo” (1984) đã nói: “Con
người bước đi cách này hay cách khác, trên con đường đau khổ”, và tất cả
chúng ta được đưa tới gặp gỡ con người trên con đường đó. Ngài trích dẫn
dụ ngôn người Samari nhân hậu để cho thấy rằng mỗi người chúng ta phải
có mối liên đới như thế nào đối với người đồng loại đang đau khổ. Chúng
ta không được “dửng dưng” bỏ qua, nhưng phải “dừng lại” bên kẻ đau khổ.
Người Samari nhân hậu là tất cả những ai dừng lại bên bất cứ đau khổ nào
của người khác. Dừng lại không phải vì tò mò mà là để sẵn sàng giúp đỡ.
Thái độ này là sự sẵn sàng nội tâm biết mở lòng và xót thương, thúc đẩy
chúng ta ra tay hành động và trợ giúp những người đau khổ, dù thuộc loại
nào” (x. số 28).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong suốt dòng lịch sử, Giáo Hội đã
luôn quan tâm chăm sóc và cứu chữa các bệnh nhân, nhất là những người
mắc bệnh hiểm nghèo và khó chữa, những kẻ tàn tật. Sự tận tụy của các tu
sĩ, các đội ngũ bác sĩ, y tá Công giáo tại các trại phong cùi, các bệnh
viện luôn được xã hội ghi nhận và đã là nguồn an ủi không nhỏ đối với
những con người đau khổ. Nhiều giáo dân tại các họ đạo, các đoàn thể, có
thói quen thăm viếng, chăm sóc những người già cả tại gia đình, tại các
viện dưỡng lão… Như vậy, sự quan tâm của Chúa Giêsu đối với những con
người đau khổ vì bệnh tật được tiếp tục trong xã hội hôm nay của chúng
ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Anh chị em thân mến,</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhân ngày Thế Giới Bệnh Nhân sắp đến,
ngày lễ Đức Mẹ Lộ Đức (11/2), nơi các bệnh nhân đã được Đức Mẹ chữa lành
một cách lạ lùng, nhờ lòng tin tưởng, cậy trông và yêu mến Đức Mẹ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trước nỗi đau khổ của kẻ khác, nhiều khi
chúng ta cảm thấy bất lực, không biết phải nói gì, không biết phải làm
gì. Những lúc đó, trong giới hạn của mình và đầy tình thương, chúng ta
vẫn có thể làm một cái gì đó để xoa dịu tinh thần cũng như trợ lực cho
thể xác của họ. Rất có thể người ấy chỉ cần chúng ta im lặng và cảm
thông với nỗi đau của họ, hoặc lắng nghe họ tâm sự. Cũng có thể họ chờ
đợi được nghe một tin vui, chờ đón một nụ cười… Ngay cả khi không thể
thực hiện các việc đó, chúng ta vẫn có thể cầu nguyện cho họ. Bằng tất
cả những việc yêu thương nhỏ bé của đời thường đó, chúng ta nói với họ
về Chúa Giêsu của chúng ta. Đó cũng là cuốn Tin Mừng sống động viết bằng
chính cuộc đời chúng ta vậy.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>