File "08.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN V TN/08.htm
File size: 22.3 KiB (22839 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật V Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật V Thường Niên - Năm B; Cứu vởt con người; Đi gieo tin mừng; Chiếu và sáng; Lương y từ mẫu; Cách đáp ừng; Nâng bà dậy; Viếng thăm ta; Tình thương"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật V Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật V Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top:0; margin-bottom:0"><b>
NGAY GIỮA LÚC THI HÀNH SỨ VỤ</b></p>
</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc315812343">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Fiches Dominicales</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">1. Từ âm thầm trong “nhà”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ba câu chuyện nhỏ xảy ra liên tiếp trong
bài Tin Mừng Chúa nhật thứ V hôm nay. Cả ba tương phản nhau như được
tượng trưng qua những địa điểm chúng xảy ra: bắt đầu từ một chỗ âm thầm
trong “nhà của ông Simon" (Phêrô); rồi đến "ngoài cửa”, nơi "cả thành
xúm lại”, sau cùng là "một nơi hoang vắng” ở đó, trong lúc Chúa đang cầu
nguyện, vang lên lời Người gọi mời phải mở rộng cánh đồng truyền giáo.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu, có các môn đệ đầu tiên cùng
đi theo, ra khỏi hội đường Caphácnaum, đến "nhà hai ông Simon và Anrê “.
Luật Do Thái có qui định nghiêm ngặt trong ngày Sabát như ngày hôm đó,
người ta được phép đi lại bao xa. Kết quả những công trình đào xới khảo
cổ học gần đây cho thấy, quãng đường phải đi từ hội đường đến "căn nhà
mà Đức Giêsu và các ông định đến, quả thực rất gần. Căn nhà này hình như
là địa điểm họp mặt, đồng thời là cứ điểm truyền giáo của Đức Giêsu. Nó
đóng một vị trí quan trọng trong Tin Mừng thứ hai này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Máccô thuật tiếp: "Lúc đó, bà mẹ vợ ông
Simon đang lên cơn sốt”. Để hiểu được ý nghĩa câu chuyện, cần phải nhớ
rằng vào thời đó, bệnh sốt được xem như là một trong những hình phạt mà
Thiên Chúa doạ sẽ giáng xuống trừng phạt dân tộc bất trung: "nếu các
ngươi khinh thường các luật điều của Ta, và hồn các ngươi ớn ghét các
phán quyết của Ta, không làm theo rất cả các lệnh truyền của Ta, đến thủ
tiêu giao ước của Ta, thì chính Ta, Ta sẽ làm điều này cho các ngươi. Ta
sẽ giáng xuống trên các ngươi kinh hoàng, tiêu hao, cảm sốt làm cho mắt
đờ, hơi kiệt” (Lv 26, 15-16a).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">J . Pótin chú thích thêm: "người bị bệnh
sốt, là kẻ bị tình nghi phạm một tội nào đó, khiên tuỳ mức nặng nhẹ của
cơn sốt mà không được tham dự, hoặc tất cả hoặc một phần; vào sinh hoạt
chung tôn giáo và xã hội" ("Jésus, lhistoire vraie", Centurion, trang
162 ) .</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu chuyện được tiếp tục kể, giọng điệu
mau lẹ, ngắn gọn, không thấy một lời nói nào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trước tiên là sự thỉnh cầu của các thân
nhân người bệnh: "Lập tức họ nói cho Người biệt tình trạng của bà”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tiếp đó là cử chỉ chữa lành: "Đức Giêsu
lại gần, cầm lấy tay mà đỡ dậy”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Dưới ánh sáng Phục Sinh, cử chỉ này của
Đức Giêsu mang một ý nghĩa biểu tượng đối với Máccô và cộng đoàn Kitô
hữu của ông. J.Hervieux lưu ý chúng ta: “ Đó là điều được ám chỉ một
cách kín đáo, qua việc sử dụng một kiểu nói đặc biệt. Tro ng tiếng Hy
Lạp, động từ "đỡ dậy" cũng là động từ Máccô dùng để nói về Đức Giêsu:
"Người đã chỗi dậy rồi" (16,6). Chúng ta cần phải đặt mình trong khung
cảnh những Kitô hữu tiên khởi khi đọc trang Tin Mừng này. Đối với họ,
Đức Giêsu không chỉ là Đấng có quyền phép chữa bệnh lạ lùng trong giai
đoạn đầu của sứ vụ. Với cuộc Phục sinh, Người được suy tôn là "Đức Chúa
và Đấng Kitô" (Cv 2,36), nghĩa là Đấng qua từng ngày vẫn tiếp tục cứu
chữa loài người khỏi tội lỗi tiếp tục giải thoát họ khỏi sự chết"
("LEvangile de Marc", Centurion, trang 33).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người bệnh bỗng phút chốc được lành
bệnh, sức khoẻ được hồi phục hoàn toàn, bằng chứng là sau đó bà bắt đầu
phục vụ Đức Giêsu và các người đi theo Chúa. Đó cũng là hình ảnh người
Kitô hữu đã từng bị nằm liệt, do bị hành hạ bởi cơn sốt là tội lỗi Nhưng
Đức ki tô đã đến "cầm lấy tay mà đỡ dậy”; nhờ đức tin và phép Rửa tội,
để một khi đã được chữa lành, họ sẽ trở thành kẻ phục vụ Chúa và anh ern
mình: "Cơn sốt dứt ngay, và bà phục vụ các ngài”. J. Hervieux tiếp tục:
“Khi trình bày cho thấy, người đàn bà đã được chữa khỏi, bắt đầu phục vụ
các vị khách của mình, Máccô chắc chắn nghĩ đến việc "phục vụ " Đức Kitô
mà mỗi Kitô hữu được mời gọi phải làm Đấng Cứu Thế không ngừng giải
thoát các tín hữu của người khỏi sự dữ để họ bắt tay vào công việc phục
vụ đó " (Sđd) .</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">2. Rồi đến “trước cửa” có “cả thành xúm
lại”:</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi mặt trời lặn, đối với người Do Thái,
đó là lúc kết thúc ngày Sabát, và bắt đầu một ngày mới.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Hết bị ràng buộc bởi những khoản cấm
đoán liên can đến ngày hưu lễ, mọi người từ lúc này ai nấy trở lại với
sinh hoạt bình thường, và họ dẫn đến cho Đức Gtêsu "mọi kẻ ốm đau và
những ai bị quỷ ám”. Chẳng mấy chốc, theo lời của Máccô, "cả thành xúm
lại trước cửa”. Phép lạ chữa lành bà mẹ vợ ông Phêrô diễn ra âm thầm
giữa một nhóm vài ba người, nay đã bung ra cho niềm khát mong của bao kẻ
bên ngoài: "Đức Giêsu chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật, và trừ
nhiều quỷ”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">- Người ra lệnh cho chúng không được nói
gì cả lần này cũng nghiêm khắc không kém gì lúc ở trong hội đường
(c.25): "Người không cho quỷ nói, vì chúng biết Người là ai”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">M.E.Boismard đặt câu hỏi: "Tại sao lại
có bệnh cấm đoán đó ở đây cũng như chỗ khác, trong ch. 1 câu 5, khi Đức
Giêsu bị thần ô uế phải im tiếng mà xuất ra khỏi nạn nhân?…Vào thời đó
cũng chính ông trả lời, đất nước Palestin đã bị mất chủ quyền, và rơi
vào ách đô hộ của người La mã. Do vậy, dân tộc Do Thái ngày đêm mong mỏi
một vi anh hùng giải phóng đến để "khôi phục lại vương quốc Israel" (Cv
1, 6; Lc 1, 58-73). Nhưng Đức Giêsu được Thiên Chúa sai đến không phải
thực hiện công cuộc khôi phục có màu sắc chính trị đó. Chính Đức Kitô
rồi đây sẽ giải thích thực chất vương quyền của Người là gì, khi triển
khai giáo huấn của Người bằng những dụ ngôn (Mc 4, 1 và tiếp theo).
Chúng ta sẽ hiểu rõ hơn sự sai biệt giữa vi vua mà dân Do Thái mong đợi
và vị vua mà Thiên Chúa gởi đến cho họ. Chính vì muôn tránh sự hàm hồ đó
mà Đức Giêsu đă không cho phép quỷ xưng Người là ai, cũng như sau này
Người chỉ thị cho những kẻ được chữa lành phải thinh lặng. Đó là lý do
của cái quen gọi là "bí mật Mêsia" (“Jésus, un homme de Nazareth", Cerf,
trang 46-47).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Danh hiệu "Đấng Kitô" và "Con Thiên
Chúa" chỉ được giải nghĩa chính xác sau ngày dưới ánh sáng của Khổ Nạn
và Phục Sinh. Phải giữ thinh lặng cho đến khi thật sự sáng tỏ rằng Đấng
Messia chỉ đến cứu loài người qua con đường hy sinh chịu chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">3… Và “những nơi khác" phải đến để rao
giảng:</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Các câu từ 35 đến 39 đóng vai trò chuyển
tiếp giữa sứ vụ của Đức Giêsu được khai trương ở Caphácnaum và mở rộng
ra khắp miền Galilê.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trái ngược hoàn toàn với công việc bề
bộn của Người để phục vụ đám đông ở Caphácnaum, giờ đây Đức Giêsu chỉ có
một mình trong một nơi thanh vắng”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">- Chúng ta đang ở vào lúc sáng sớm, lúc
trời còn tối mịt”, hôm sau ngày Sabát, ngày thứ nhất trong tuần, sau này
sẽ là Chúa nhật của người Kitô hữu, "ngày của Chúa". Đức Giêsu cầu
nguyện, như Người từng làm như thế vào mỗi khoảng khắc quan trọng của sứ
vụ (x. Mc 6,46 và 14,35-39). Chắc chắn trước sự ồn ào nô nức của đám
đông vây quanh mình, Người cảm thấy nhu cầu được đắm chìm lại trong sự
thân mật với Chúa Cha, cũng như xác định lại vị trí của mình trên con
đường sứ vụ. P.E. Boismard chú giải, "Trong nơi hoang vắng, tất cả đều
im tiếng, chỉ có sự tĩnh lặng tràn ngập ánh sáng, chỉ có con người và
Thiên Chúa. Bởi vì mọi sự đều lặng thinh nên con người mới nghe được
tiếng Thiên Chúa" (Sđd, trang 49).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Các môn đệ thì chạy đi tìm Chúa, mong
mời cho được Người trở về Caphácnaum, ở đó "mọi người đang tìm Thầy".
Nhưng Đức Giêsu cương quyết nhắc cho họ biết cái cốt lõi trong sứ vụ của
Người là: loan báo Tin Mừng. "Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng xă
chung quang, Người trả lời họ, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Từ đó, "Người đi khắp miền Galilê, rao
giảng trong các hội đường của họ, và trừ quỷ”. Đoạn Tin Mừng chấm dứt ở
giai đoạn mở màn của sứ mạng truyền giáo ấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vài câu Tin Mừng ở trên có những nét đặc
trưng của Máccô: Đức Giêsu ra đi trước, một mình, cầu nguyện. Lúc đó là
đêm thứ bảy bước sang ngày Chúa nhật, quãng thời gian của sáng sớm ngày
Phục Sinh (x. 16, 1-8). Các môn đệ ra đi sau, tìm Chúa để cố lôi kéo
người lại. Thế nhưng trong Tin Mừng Máccô, không bao giờ có điểm dừng,
người ta luôn luôn được gởi đi đến một nơi khác: "Chúng ta hãy đi nơi
khác, đến các làng xã chung quang, vì Thầy ra đi cối để làm việc đó".
Các phụ nữ đi viếng mộ Chúa sau này cũng được gởi đi lên một "nơi khác
như thế ("Người không còn đây nữa. Xin các bà về nói với môn đệ Người và
ông Phêrô rằng người sẽ đến Galilê trước các ông). Bài tường thuật ngắn
ngủi này có thể được dùng làm tấm gương soi cho cộng đoàn Kitô hữu đang
họp nhau trong đêm thử bảy vọng sáng Chúa nhật, để cầu nguyện và tìm
Chúa. Họ cũng sẽ được gởi đi đến một nơi các: "Tin Mừng phải được rao
giảng cho mọi dân tộc" (13,10) ("L'evangile se lon saint Marc", Cerf,
trang 37).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">II. BÀI ĐỌC THÊM</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">1. “ Cầu nguyện và truyền giáo"</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">(Mgl. L.Daloz, trong "Qui dong est-il?",
Desclée de Brouwer, trang 17).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">"Cuộc đời của Đức Giêsu luôn xáo động.
Người thường không được ở yên. Thế nên Người phải ra đi để cầu nguyện,
giữa đêm tối, ở một nơi hoang vắng. Simon và các bạn chạy đi tìm Chúa và
quấy rầy Người: "Mọi người đang tìm Thầy đấy!”. Trong cuộc sống luôn bị
xáo trộn như thế, Đức Giêsu tận dụng thời gian để cầu nguyện. Người cầu
nguyện cách kín đáo, thường là một mình. Người lắng nghe Chúa Cha, trong
thinh lặng, và nói với Chúa Cha. “ Thầy phải lo việc của Cha Thầy".
Người là Người Con Chí ái, hằng yêu mến Cha, và luôn sống thân mật với
Cha. Khi đi rao giảng cũng là lúc Người lo việc của Cha. Mọi người tìm
Người, đợi Người. Nhưng Người đi nơi khác, "đến các làng xã chung quanh,
theo tiếng gọi của sứ vụ truyền giáo của Người: "Vì Thầy ra đi cốt để
làm việc đó". Mối tương quan thân mật giữa Đức Giêsu và Chúa Cha ảnh
hưởng trực tiếp đến sứ vụ, lời rao giảng của Người. Người làm điều Cha
muốn và tìm kiếm thời gian để ở với Cha. Đó cũng là điều kiện phải có
của mọi sứ vụ . Nó đòi hỏi phải có sự gặp gỡ thân tình với Chúa Cha
trong cầu nguyện, và lắng nghe ý Người".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">2. “Một bài giáo huấn về vài khía cạnh
trong Bàn Tiệc ngày Chúa nhật"</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">(F. Deleclos, trong: "Prends ét mang La
Parole, "Centurion - Duculot, trang 137-138).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">"Đoạn Tin Mừng kể về phép lạ chữa lành
bà mẹ vợ của ông Phêrô không chỉ đơn giản là “chuyện nhỏ”, nó xứng đáng
được xem như (một bài giáo huấn về vài khía cạnh trong Bàn Tiệc ngày
Chúa- nhật”. Là những kẻ tội lỗi, chúng ta được qui tụ bởi đức tin, làm
nên cộng đoàn Hội Thánh tìm kiếm Đức Kitô và kêu cầu Người. Giống như bà
mẹ vợ của ông Phêrô, chúng ta bị nằm liệt giường và lên cơn sốt, chẳng
được vui hưởng cuộc sống đích thực. Chúng ta bị hành hạ bởi bệnh sốt của
những kẻ không chịu lắng nghe tiếng Chúa và chăm chú thực hành những
điều răn của Người (Tl 28,15 và 22). Đức Giêsu đến làm cho chúng ta được
bình phục, đủ sức khoẻ để phục vụ bàn tiệc thánh Thể và dấn thân vào
cuộc chiến chống lại mọi hình thức của đau khổ".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">3. "Phép lạ chữa lành như là dụ ngôn về
sự sống lại"</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">(H. Denis, trong "100 mots pour dire
Jésus", Desclée de Brouwer, trang 183).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">"Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào
lòng con. Nhưng xin Chúa phán một lời thì linh hồn con được lành mạnh”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu kinh đọc trước Rước lễ có thể soi
sáng một vài suy tư sau đây về phép lạ chữa bệnh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đã làm nhiều phép lạ chữa
bệnh, đó là điều rõ ràng ai cũng biết. Chúng có mặt hầu như ở từng trang
Tin Mừng. Đằng khác, nếu không chữa bệnh, làm sao Đức Giêsu chứng tỏ
mình là Đấng Mêsia được? Đó là điều đòi hỏi phải có vào thời của Người,
mà người ta còn gặp thấy lại nơi mọi lãnh tụ tôn giáo thời nay.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng Đức Giêsu không chỉ là một người
chuyên chữa bệnh. Chắc chắn không! Người không, đến để chữa bệnh nhưng
để cứu con người. Nếu có chữa bệnh đi nữa thì cũng là để cứu độ Người
không bảo: "Đức Tin đã chữa lành con”, nhưng: "Đức Tin đã cứu con”. Thế
mà ơn cứu độ là gì nếu không phải là được sống nhờ sự sống của Đức Kitô,
dù khi khoẻ mạnh hay ốm đau, cả sau khi chết cũng như lúc còn sống. Phép
lạ chữa bệnh chỉ là một thứ dụ ngôn về sụ sống lại. Một nhà chú giải
hiện nay đã có một nhận định mà theo sự đánh giá của tôi, đã soi sáng
cho tôi rất nhiều. Trong Phụng vụ, vị ấy nói, ngay từ ban đầu người ta
chưa hề bao giờ đọc một bài Tin Mừng về phép lạ Đức Giêsu chữa bệnh để
cầu cho bệnh nhân được lành (như thế chẳng khác nào đọc thần chú!),
nhưng chỉ để công bố sự Phục sinh của Chúa".</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>