File "13.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Thuong-Nien/CN III TN/13.htm
File size: 11.98 KiB (12272 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật III Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật III Thường Niên - Năm B: Sám hối; Đáp trả lời mời; Cộng tác với ơn Chúa; Đôi tay của Chúa; Hãy theo tôi; Trở nên môn đệ; Nhìn về tương lai; Công khai rao giảng; Lời mơi gọi."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật III Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật III Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
NHÌN VỀ TƯƠNG LAI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc314598706">
<span style="font-size: 8pt; font-style: italic">Lm. Nguyễn Hữu An</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>Có một thầy ẩn tu tên
là Xê-bat-chiêng thường đến cầu nguyện tại một nhà nguyện vắng vẻ trên
núi. Trong nhà nguyện này dân chúng tôn kính một tượng Thánh Giá với
tước hiệu là "Tượng Chúa ban ơn"</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>Thấy dân chúng có lòng
tin thường đến cầu xin ơn lành, thầy Xê-bat-chiêng cũng thêm lòng tin
cậy.</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>Một hôm vắng người,
thầy quỳ gối trước Thánh Giá và chân thành khấn nguyện: "Lạy Chúa, con
ước ao được chia sẻ đau khổ với Chúa, xin cho con được thế chỗ Chúa trên
thánh giá".</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>Thầy quỳ yên lặng, mắt
đăm đăm nhìn lên Thánh Giá mong đáp lời. Một lúc sau, từ Thánh Giá có
tiếng phán bảo: "Được, Ta bằng lòng để con thế chỗ Ta trên Thánh Giá
nhưng với một điều kiện duy nhất là bất cứ điều gì xảy ra, tai con nghe
gì, mắt con thấy gì, con đều phải giữ im lặng không được nói năng gì
hết". Xê-bat-chiêng hứa và được Chúa Giêsu cho lên thế chỗ Ngài trên
Thánh Giá.</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>Ngày qua ngày, dân
chúng vẫn đến trước tượng Thánh Giá để cầu nguyện. Không ai hay biết về
việc đổi chỗ này.</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>Một hôm, có người xứ
nọ đến cầu nguyện. Khi ra về, ông để quên dưới ghế quỳ cái túi đầy những
đồng tiền vàng. Thấy vậy thầy vẫn yên lặng.</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>Lúc sau, có một người
nghèo khổ vào nhà nguyện, ông ta sung sướng nhìn túi tiền vàng, tưởng là
Chúa ban cho liền xách túi, tạ ơn và đi ra.</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>Rồi có một chàng thanh
niên vào quỳ gối khẩn nguyện xin ơn che chở vì sắp đi xa. Vừa ra khỏi
nhà nguyện thì gặp người phú hộ trở lại tìm túi tiền. Không thấy đâu,
ông nghi chàng thanh niên đã lấy đi, tranh cãi và cả hai mời cảnh sát
phân xử.</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>Không cầm lòng được
nữa, từ trên Thánh Giá, thầy Xê-bat-chiêng hét lên: Đứng lại. Mọi người
ngạc nhiên. Thầy phân trần sự việc. Người phú hộ tìm người nghèo xin lại
túi tiền. Chàng thanh niên cũng vội vã đi cho kịp chuyến tàu.</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>Khi không còn ai trong
nhà nguyện, Chúa Giêsu lên tiếng bảo Xê-bat-chiêng: "Con hãy xuống ngay
khỏi Thánh Giá, con không xứng đáng thế chỗ cho Ta, vì con đã không biết
giữ yên lặng như lời con đã hứa."</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>Thầy vội vã phân trần:
Nhưng lạy Chúa, làm sao con có thể chịu đựng được cảnh bất công đó?</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>Chúa Giêsu đáp: Thật
con không hiểu gì hết! Tiền của người phú hộ là tiền bất lương, trong
khi người nghèo đói kia vất vả mà không kiếm đủ miếng cơm manh áo cho
đàn con nhỏ. Và nếu chàng thanh niên kia có bị cảnh sát giữ lại, anh ta
lỡ chuyến tàu, như thế đã cứu được mạng sống mình. Kìa, tàu của anh ta
đang lao đao giữa biển cả sắp chìm vì sóng to gió lớn. (Trích tuyển tập
truyện hay, Giấc Mộng Vàng, trang 27)</i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Câu chuyện này nhắc chúng
ta nhớ lời Chúa trong sách Isaia: Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng
của các ngươi, đường lối của Ta không phải là đường lối của các ngươi.
Như trời cao hơn đất bao nhiêu thì tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng
của các ngươi bấy nhiêu.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Trong suy nghĩ của con
người,chúng ta không thể hiểu được tại sao Chúa Giêsu lại gọi bốn môn đệ
đầu tiên để đặt nền tảng xây dựng Giáo hội như bài phúc âm đã kể.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Đó là những người chài
lưới, "ăn với sóng, nói với gió", ít học, quê mùa. Chúa Giêsu lại chọn
họ làm môn đệ. Tại sao Chúa Giêsu không chọn những Luật sĩ, những
Pharisiêu, những Ký lục thông thái?</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Cũng như chúng ta cũng
hỏi, tại sao Chúa Giêsu không sinh ra nơi cung điện nguy nga lộng lẫy mà
lại chọn hang đá Bêlem hôi hám lạnh lẽo để giáng sinh? Tại sao Chúa
Giêsu lại chọn cái chết Thập giá đau đớn tủi nhục để làm phương thế cứu
độ? Ngắm nhìn Hài Nhi trong máng cỏ cũng như nhìn lên tử tội Giêsu trên
thập giá, chúng ta thường tự hỏi tại sao Chúa lại thích những điều
nghịch lý? Làm sao người ta có thể tuyên xưng Người là Đấng Giải Thoát
khi Người đến trong dáng vẻ yếu đuối bé bỏng?</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Thánh Phaolô đã từng thốt
lên: Trong khi người Hy lạp tìm kiếm sự khôn ngoan, trong khi người Do
thái tìm các dấu lạ, thì chúng tôi lại rao giảng Đức Kitô chịu đóng
đinh, một sự điên rồ đối với lý trí nhân loại.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Bởi đó, đường lối của
Thiên Chúa không phải là đường lối của con người. Thiên Chúa là Thiên
Chúa. Con người là thụ tạo.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Chúa Giêsu thường chọn
những cái nghịch lý để làm những điều vĩ đại. Tám mối phúc thật là
nghịch lý đối với người đời nhưng lại là Hiến Chương Nước Trời. Chúa
Giêsu không đến với sức mạnh bạo lực nhưng với những gì yếu ớt mỏng manh
kết tụ nơi Hài Nhi bé nhỏ. Chúa Giêsu cũng kêu gọi những người tầm
thường, những người khiêm nhường bé nhỏ. Chính bằng cái mỏng manh bé nhỏ
ấy mà Người khơi dậy nơi con người cái chân tâm để rồi tình yêu của
Người giúp họ biến đổi để trở nên những rường cột của Giáo hội.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Như thế Chúa nhìn con
người với cái nhìn yêu thương, tôn trọng, luôn thấy cái tốt, cái đáng
yêu nơi mỗi người cho dù họ nhỏ bé, họ tầm thường. Chính sự bé nhỏ đó mà
Chúa biến đổi để nên lớn lao.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Mỗi người chúng ta trong
cách nhìn về tha nhân cũng cần học theo gương của Chúa. Đó là cái nhìn
về phía đàng trước, về phía tương lai.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Nhiều lần ta khóa chặt
anh chị em mình trong quá khứ lỗi lầm. Nhiều khi chỉ vì vài xích mích,
vài lỗi lầm trong cuộc sống, nhưng ta lại vịn vào đó mà phủ nhận, mà
phán đoán và đánh giá chính họ theo thành kiến của mình. Có người giận
Cha xứ mà bỏ Nhà thờ không đi lễ, không xưng tội rước lễ. Có người tâm
sự: mọi người coi tôi như một người xấu xa, ai cũng lên án, ai cũng xa
lánh, cùng lắm chỉ thương hại, không còn cánh cửa mở ra phía trước cho
tôi.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Về mặt xã hội, hai mươi
mấy năm qua cũng có thái độ xét đoán con người như thế. "Chủ nghĩa lý
lịch" tạo nên sự kỳ thị khủng khiếp. Biết bao nhân tài bị mai một, không
phát huy được tài năng chỉ vì lý lịch. Biết bao kẻ bất tài nhờ lý lịch
được thăng quan tiến chức. Khóa chặt con người trong quá khứ, một quá
khứ do cha mẹ, do hoàn cảnh xã hội tạo nên. Vì quá khứ ấy mà mà mọi cánh
cửa mở ra cho tương lai của xã hội đất nước cũng bị thiệt thòi.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Cho nên xem ra con người
ta vẫn hay nhìn lại phía đàng sau hơn là nhìn về phía đàng trước. Trong
khi đó niềm tin vào Thiên Chúa, Đấng mở ngỏ cho tương lai, lại thúc bách
ta nhìn về phía tương lai. Nhìn về phía tương lai là không chấp nhận
thái độ thất vọng: thất vọng về chính mình, về anh em, về cuộc đời. Nhìn
về phía tương lai là thay thế thất vọng bằng niềm tin: tin vào chính
mình, vào con người, vào cuộc đời... Và trên hết cũng như sâu hơn hết là
tin vào Thiên Chúa, Đấng mở ngỏ và dẫn đưa chúng ta đi về tương lai.</p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>