File "14.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/Mua-Chay/MC II/14.htm
File size: 18.64 KiB (19088 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II Mùa Chay - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Mùa Chay - Năm B; Biến hình; Hãy lắng nghe; Hai khuôn mặt; Tabor với Đức Giêsu; Sống với Chúa; Trên đỉnh Tabor; Đức tin đau khổ."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật II Mùa Chay - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật II Mùa Chay - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CĂN TÍNH ĐÍCH THỰC CỦA CHÚA GIÊSU</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc318291456">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Sáu ngày sau, Đức Giêsu đem các ông
Phêrô, Giacôbê và Gioan đi theo mình</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Maccô không nói
phải dựa vào sự kiện nào để tính “sáu ngày" trên. Một lần nữa, sự thiếu
chính xác này cho ta thấy, không nên đọc Tin Mừng theo cách thông
thường. Đối với người Do Thái, đối với mọi người đã làm quen với Kinh
thánh, thì "sáu ngày" trên chỉ là một kiểu nói thần học. Đó là thời gian
cần thiết để con người thanh tẩy trước khi đến gần Thiên Chúa: "Sáu ngày
sau, từ giữa đám mây, trên núi Sinai, Thiên Chúa mới gọi Môsê" (Xh
24,16). Chúng ta hãy lưu ý những từ: "sáu ngày"... "Môsê"... "đám
mây"... "núi "... Trình thuật của Maccô cũng được dệt bằng những hình
ảnh Kinh thánh như thế. Nhưng còn mang ý nghĩa hơn: Có phải là ngẫu
nhiên mà “Lễ lều tạm" (Yom Sukkôt) tại Israel lại xảy ra sáu ngày sau
"Lễ xá tội" (Yom Kippour) không? Vì thế Lễ lều tạm là lễ người ta dựng
những lều bằng cành lá, làm nới trú ẩn mỏng manh trong thời gian lang
thang nơi hoang địa, tượng trưng cho sự mỏng dòn của con người trên bước
hành trình về Miền Đất Hứa. Sau này Phêrô cũng muốn dựng một nhà trú,
một lều tạm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Phêrô, Giacôbê và Gioan</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Đức Giêsu không
mời gọi tất cả các môn đệ, nhưng chỉ chọn có ba ông! Chi tiết đó cũng
không phải là một ngẫu nhiên, mà nếu đọc qua ta có thể không để ý đến.
Chính ba" môn đệ này đã chứng kiến việc Đức Giêsu làm bồi sinh bé gái 12
tuổi (Mc 5,37), và chính ba ông này sẽ chứng kiến cơn hấp hối của Người
tại Ghét-sê-ma-ni (Mc 14,83).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Họ có phải là
những con người được đặc ân không? Không phải vậy. Họ chỉ là ba con
người sống những cảm nghiệm đặc biệt, để có khả năng nâng đỡ đức tin cho
kẻ khác. Tại sao ta lại hay so bì và ghen tị? Mỗi người chúng ta cũng
đều nhận được một ân riêng, độc nhất; ơn đó không chỉ dành riêng cho
mình, nhưng để thông truyền cho kẻ khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Chỉ có ba ông, đi riêng với Người, lên
một ngọn núi cao...</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Đó là những điều
kiện theo truyền thống Kinh thánh, để "gặp gỡ Thiên Chúa". Một đầu óc
hiện đại có thể phản ứng lại. Thiên Chúa ở khắp nơi mà! Tại sao cứ phải
bày vẽ ra như thế? Đúng vậy! Nhưng chúng ta là loài có thân xác nên
không thể tránh bỏ một số những biểu tượng. Riêng tôi; tôi thấy hình ảnh
đó thật đẹp và rất hùng hồn: Nào ta hãy tiến lên với "Thiên Chúa" (Xh
24,1-34,2; 1V 18,20-19,8-11). Bạn hãy đứng trên núi! Hãy tạo lập cho bạn
một núi trong i.âm hồn, một đỉnh núi cô tịch và diện kề với Chúa. Hãy
biết tận dụng những chân trời mở rộng! Bạn sẽ không khi nào nhìn thấy
những chân trời đó, nếu không chấp nhận rời bỏ thung lũng, nương theo
nhưng con đường mòn mà leo cao, nếu không chịu khổ nhọc lâu dài, thả dốc
trên những đỉnh cao trước không khí loãng nhạt và gay gắt nếu không chịu
tách xa đám động dân chúng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Và Người biến đồi hình dạng trrớc mắt
các ông</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Khi con người cố
diễn tả những tương quan giữa Thiên Chúa và thế gian, họ luôn bị dao
động giữa hai do dự, hai quan niệm:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Một quan niệm
"bi quan": Cần phải tiêu diệt thế gian để nhận thấy Thiên Chúa. Ta có
thể gọi quan niệm đó là quan niệm của Thánh Au tinh, Luther và phái Tin
lành phục hưng cách mạnh mẽ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">- Một quan niệm
"lạc quan": Chính "thế gian này" là Nước Thiên Chúa. Người ta đề cao giá
trị của con người và thế giới và làm giảm nhẹ ảnh hướng của Thiên Chúa.
Đây có thể là cơn cám dỗ của người Công giáo, thường biến Giáo Hội trở
nên một cái gì tuyệt đối, là Nước Trời đã đến.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">- Nhưng cũng có
một "quan niệm thứ ba biến dạng" Vâng, xác thịt là tốt và thân xác là do
Thiên Chúa muốn tạo ra. Vâng, thế gian là tạo vật của Chúa, nhưng đó chỉ
là "hình ảnh", là "họa ảnh" tương tự của Thiên Chúa. Để thực sự tốt hẳn,
thế gian không cần bị "tiêu diệt", nhưng cần được "biến dạng". Trên núi,
Đức Giêsu không để một ánh sáng từ ngoài rọi chiếu vào, nhưng chính
Người, trong thân xác Người, đã là ánh sáng. Và tất cả những gì là xác
thịt trong ta, cũng phải trở nên ánh sáng, trong suốt, tinh thần. Bên
Phương Đông thuộc Chính thống giáo, lễ Biến Hình là đại “Lễ", Lễ tôn
kính Hình tượng, Con người được Thiên Chúa xuyên qua. Trong thời kỳ tập
sự, không chỉ nhắm học một "kỹ thuật", người họa sĩ hình tượng trước hết
phải về một ảnh Đức Giêsu biến hình, để chứng tỏ anh ta có khả năng vẽ
được một khuôn mặt người – hình ảnh - của Thiên Chúa hay không. Đó là cả
một quan niệm về cuộc đời, về xã hội loài người, về Giáo Hội, về phụng
vụ mà mục đích là giúp ta rập theo đúng khuôn Đức Giêsu. Nếu những cách
nhìn này có vẻ làm chúng ta choáng váng, thì có lẽ chúng ta phải khám
phá ra ý nghĩa đích thực của Phép rửa, bí tích đã "dìm" ta trong Đức
Kitô, đã làm cho ta được "tham dự vào bản tính của Thiên Chúa" (2 Pr
1,4). Đúng ra, toàn diện đời sống Kitô hữu chúng ta chỉ là một sự thông
phần, một biến hình trong Đức Kitô. Tất cả chúng ta, mặt không che màn,
chúng ta phản chiếu vinh quang của Chúa như một bức gương. Như vậy,
chúng ta được biến đổi nên giống cũng một hình ảnh đó, ngày càng trở nên
rực rỡ hơn, như cao bởi tác động của Chúa là Thần khí" (2 Cr 3,18).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Chắc chắn, ở
dưới trần gian này, mầu nhiệm phi thường đó - nghĩa là sự biến đổi thực
sự con người trong Thiên Chúa vẫn không thể thấy đọc. Tuy nhiên, sự biến
hình của ta đã đạt được, dù còn bí ẩn, nhưng một ngày nào đó sẽ bùng tỏa
ra: "Sự sống mới của anh em hiện đang tiềm tàng với Đức Kitô nơi Thiên
Chúa. Khi Đức Kitô, nguồn sống của chúng ta xuất hiện, anh em sẽ được
xuất hiện với Người, và cùng Người hưởng phúc vinh quang" (Cl 3,3-4).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Y phục Người trở nên rực rỡ, trắng tinh,
không có thợ nào ở trần gian giặt trắng được như vậy.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Đừng coi thánh
Phêrô và thánh Maccô, thư ký của ông, lại ngây ngô hơn ta. Đó là những
con người rất thực tế những kẻ bình dân, không phải là các nhà trí thức.
Các ông mới biết mở miệng, nhưng chưa biết phải nói thế nào về cảm
nghiệm phi thường đã "xảy đến" cho mình. Như thế cả chúng ta nữa, ta
cũng không nên dừng lại ở mức độ sơ đẳng là "giặt sạch nhất", "trắng
nhất". Vấn đề không nằm ở yếu tố đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Một lần nữa,
chúng ta đang nằm trong lĩnh vực ngôn ngữ Kinh Thánh biểu tượng: Màu
trắng là màu của thế giới trên trời và không gì ở trần thế so sánh được.
Đó là màu của thiên sứ hiện đến lúc Phục sinh (Mt 28,3), lúc Chúa lên
trời (Cv l,10). Đó là màu của những kẻ chiến thắng (Kh 3,4.20). Ao trắng
khi chịu phép rửa, lúc tuyên xưng đức tín, áo trắng của cô dâu, áo trắng
của linh mục lúc dâng lễ đều lấy lại hình ảnh biểu tượng này. "Anh em
được mặc lấy Đức Kitô" (Gl 3,27). "Cái thân sẽ chết này sẽ mặc lấy sự
bất tử" (l Cr 15,53). "Anh em hãy cởi bỏ con người cũ để mặc lấy con
người mới" (Cl 3,10).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Ông Êlia cùng Môsê hiện ra đàm đạo với
Đức Giêsu.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Môsê và Elia
tượng trưng cho sự mong đợi của Israel được ghi trong "lề luật" và các
"ngôn sứ". Chúng ta cũng! cần ghi nhận, họ không chỉ là những nhân vật
đứng ra “làm vì". Đó là khuôn mặt tiêu biểu, đã chết trước đó nhiều thế
kỷ mà lại hiện diện đồng thời với Đức Giêsu và đang nói chuyện với
Người. Họ đang liên hệ sống động với Chúa. Đó là thứ ánh Sáng chiếu trên
cuộc sống bên kia thế giới. Anh Sáng chiếu tỏa trên những người quá cố
của chúng ta. Cái chết thay vì là kết điểm. Có phải là một "cửa ngõ" dẫn
chúng ta vào thế giới của Thiên Chúa không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Trong Cựu ước
Môsê và Êlia là hai nhân vật vĩ đại đã được Thiên Chúa mạc khái cho
"trên núi". Và truyền thống Do Thái vẫn mong đợi hai vị trở lại vào lúc
kết thúc thời gian chuẩn bị cho Đấng Mêsia đến (Mt 3,22-24). Vả lại theo
thánh Maccô, thì đó cũng là câu hỏi mà các môn đệ đã đặt ra cho Chúa
Giêsu, ngay sau khi diễn ra quang cảnh trên (Mc 9,11-13).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Cùng với Đức
Giêsu, thời cánh chung đã khởi sự.</span></p>
<p class="MsoBodyText" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Bấy giờ ông Phêrô thưa với Đức Giêsu
rằng: “Thưa Thầy, chúng con ở đây hay quá! Chúng con xin dựng ba cái
lều”. Thực ra, ông không biết phải nói gì, vì các ông sợ quá.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Một lần nữa,
Phêrô lại đóng vai phát ngôn viên. Chính ông, trước đó vài hôm, lúc ở
Xêdarê đã nhân danh cả nhóm 'tuyên xứng đức tin" (Mc 8,27-33). Chính ông
đã đóng vai satan cám dỗ Đức Giêsu khước từ thập giá (Mc 8,33). Hôm nay,
ông vẫn chưa hiểu hơn gì. Đó là một “người chứng" không vẽ vời điều gì
thêm. Các biến cố xảy đến cho ông, đều mang tính cưỡng ép, trái với ý
ông. Sau này, ông sẽ viết: Đó không phải là những chuyện hoang đường
thêu dệt khéo léo; chính chúng tôi đã được thấy tận mắt vẻ uy phong lẫm
liệt của Người, khi chúng tôi ở trên núi thánh với Người (2 Pr 1,16-18).
Chúng ta cũng nên đọc lại đời ông: Phêrô không phải là con người chiêm
niệm huyền bí; đó chỉ là anh chàng làm nghề biển! Chúng ta có thể tin
tưởng vào khiếu quan sát của ông. Ngoài ra, ông cũng nhận ra rằng, đó là
điều không thể hiểu được. Nhưng điều đó buộc ông phải chấp nhận. Ông
không biết phải nói gì.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Bỗng có một đám mây bay đến bao phủ các
ông. Và từ đám mây, có tiếng phán rằng: “Đây là Con Ta yêu dấu, hãy vâng
nghe lời Người".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Theo kiểu nói
biểu tượng đám mây là "Sự hiện diện của Thiên Chúa" (Xh 16,10; 19,9;
24,15; Ds 14,10). Tiếng nói trên đây cũng chính là tiếng nói ngày Đức
Giêsu chịu phép rửa (Mc 1,11). Nhưng lúc đó, tiếng nói đó chỉ dành cho
Đức Giêsu. Còn hôm nay, tiếng phán này gửi cho các môn đệ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Vậy Đức Giêsu là
ai? Để đáp lại câu hỏi cơ bản này, ta không thể vận dụng "những suy
luận" cá nhân, cũng không nhờ vào "những nghiên cứu Kinh Thánh", nhưng
qua cách cầu nguyện "riêng một mình trên núi"; nếu ta biết lắng nghe!
Căn tính đích thực của Đức Giêsu mà ta biết được chỉ nhờ Chúa Cha mạc
khải. Đó là điều vượt khỏi khả năng nắm bắt của con người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Ở trên núi xuống, Đức Giêsu cấm các ông
không được kể lại cho ai nghe những điều đã thấy, cho đến khi Con Người
từ cõi chết sống lại. Các ông tuân lệnh đó, nhưng vẫn bàn hỏi nhau xem
câu "từ cõi chết sống lại" nghĩ a là gì?</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Cần phải có Thập
giá và Phục sinh, để các môn đệ khám phá ra căn tính đích thực của Chúa
Giêsu.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>