File "37.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/MV-GS B/lethanhgia/37.htm
File size: 9.68 KiB (9916 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật Lễ Thánh Gia - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật Lễ Thánh Gia - Năm B; Gia Đình cộng đoàn yêu thương; giáo hội tại gia; Chúa Kitô; Hạnh phúc gia đình; Giáo hội tại gia; Hạnh phúc;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật Lễ Thánh Gia - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật Lễ Thánh Gia - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
THÁNH GIA THẤT</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="color: windowtext">
<font style="font-size: 8pt; font-style: italic">Lm. Munachi Ezeogu</font></span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 4.5pt; background: white">
<i><span style="color: windowtext"><font size="4">Một cậu bé đón cha
mình đi làm về và hỏi: “Bố ơi! bố đi làm được bao nhiêu tiền một giờ?”.
Ông bố rất ngạc nhiên và bảo: “Này con, ngay cả mẹ của con cũng chẳng
biết, đừng quấy rầy bố vì bố đang mệt.” Cậu bé lại hỏi: “Bố cứ cho con
biết, lương của bố mỗi giờ được bao nhiêu tiền?” Cuối cùng thì ông bố
bảo rằng: “Mỗi giờ bố được hai mươi đồng”. Cậu bé liền hỏi: “Vậy bố cho
con mượn mười đồng”. Ông bố tỏ vẻ giận và mắng con: “Thì ra đấy là lý do
con muốn biết tiền lương của bố? Bây giờ đi ngủ đi và đừng quấy rầy bố
nữa”.</font></span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 4.5pt; background: white">
<i><span style="color: windowtext"><font size="4">Đêm hôm ấy, ông bố
nghĩ lại những điều đã nói với con mình và cảm thấy hối hận. Ông cho
rằng có thể con mình đang cần tiền để mua món gì mà nó đang cần. Ông
sang phòng của con mình và hỏi: “Con đã ngủ chưa?” Con ông đáp: “Con
chưa ngủ”. Ông bố đưa tiền và bảo: “Đây là tiền con hỏi xin lúc nãy” Nó
vui vẻ cám ơn bố, rồi lấy thêm tiền trong gối ra và nói: “ Con đã có đủ
rồi! hai mươi đồng. Bây giờ bố bán cho con một giờ của bố.”</font></span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 4.5pt; background: white">
<span style="color: windowtext"><font size="4">Bài phúc âm hôm nay nhắn
nhủ ông bố kể trên và tất cả chúng ta là hãy dành cho gia đình mình
nhiều thì giờ hơn nữa.</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 4.5pt; background: white">
<span style="color: windowtext"><font size="4">Thánh Luca đã cho chúng
ta thấy Đức Giêsu ở tuổi mười hai, lứa tuổi được xem là trưởng thành và
mọi thiếu niên Do Thái ở tuổi ấy phải tuân giữ luật Do Thái. Đây cũng là
lúc thiếu niên Do Thái được chúc mừng để trở thành người lớn. Kể từ đấy,
họ phải tuân giữ luật lệ và phải tham dự hành hương hằng năm tại đền
thánh Giêrusalem. Thời ấy, có những thanh niên thì đánh dấu ngày này
bằng cách đi chơi hoặc làm những điều không đúng với điều mà luật Do
Thái đòi hỏi. Chúng ta thường cảm thấy con của mình đã lớn, khi chúng đi
chơi với bạn bè mà không xin phép. Như chúng ta đã biết, Đức Giêsu cũng
vậy. Để đánh dấu ngày đến tuổi trưởng thành theo luật Do Thái, Ngài đã
tham dự lớp học kinh thánh tại đền thờ mà không báo cho cha mẹ mình
biết. Khi cha mẹ tìm được Người sau hai ngày tìm kiếm khắp nơi, Người
chỉ trả lời rằng “Sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết là con có
bổn phận ở nhà của Cha con sao?” (Luca 2:49). Ngay cả thánh gia đôi khi
cũng có những lúc căng thẳng và những hiểu lầm.</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 4.5pt; background: white">
<span style="color: windowtext"><font size="4">Điều làm cho chúng ta
thắc mắc là trong đoạn cuối cuả phúc âm hôm nay “Sau đó, Người đi xuống
cùng với cha mẹ, trở về Nazaret và hằng vâng phục các ngài.” (Luca
2:51). Thiếu niên Giêsu mười hai tuổi, đã biết rằng sứ mạng của mình là
ở trong nhà của Cha mình và thực thi những sứ mạng ấy. Trong thời gian
ngắn ngủi tại Giêrusalem, Người đã chứng tỏ khả năng và sự hiểu biết của
Người, vì “Ai nghe cậu nói cũng ngạc nhiên về trí thông minh và những
lời đối đáp của cậu” (Luca 2:47). 1 Điều làm cho chúng ta phải suy nghĩ
là: Nếu Đức Giêsu đã được mười hai tuổi, đã sẵn sàng và bằng chứng là có
khả năng để bắt đầu sứ vụ giảng dạy công khai. Vậy tại sao Người lại đi
xuống cùng với cha mẹ, trở về Nazaret và sống ẩn dật mười tám năm trong
căn nhà nghèo nàn của người thợ mộc, và chỉ bắt đầu sứ vụ giảng dạy công
khai ở tuổi ba mươi? Vậy mười tám năm ấy là vô vị và không có ích lợi gì
chăng? Chắc chắn làcó lợi ích! Điều chúng ta nên tìm hiểu là cuộc sống
ẩn dật cuả Đức Giêsu tại Nazaret là một phần trong sứ vụ của cuộc sống
công khai của Người. Phúc âm nhắc chúng ta rằng: “Còn Đức Giêsu ngày
càng thêm khôn ngoan, thêm cao lớn và thêm ân nghĩa đối với Thiên Chúa
và người ta” (Luca 2:52). Khi chúng ta suy niệm về điểm này, thì cứ một
năm Người giảng đạo thì mười năm Người ở với gia đình. Từ đấy chúng ta
sẽ hiểu tầm quan trọng và sự ưu tiên Người đã dành cho đời sống gia đình
như thế nào.</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 4.5pt; background: white">
<span style="color: windowtext"><font size="4">Đời sống của chúng ta
được chia thành hai phần: gia đình và công việc. Hai phần này thông
thường thì phải hài hòa nhưng đôi khi lại đối chọi nhau và gây ra căng
thẳng. Đức Giêsu đã hóa giải sự căng thẳng ấy bằng cách dành sự ưu tiên
cho đời sống gia đình. Còn chúng ta thì thường hay cố gắng giải quyết
mối căng thẳng ấy bằng cách dành sự ưu tiên cho công việc của mình, và
để cho đời sống gia đình chịu tổn thương. Bà Rose Sands viết về người
đàn ông bất hạnh, người mà chỉ nghĩ rằng mình có thể chứng minh tình
thương của mình đối gia đình là phải làm việc hết sức mình “Để chứng tỏ
tình yêu đối với vợ mình, ông ta bơi qua khúc sông sâu nhất, vượt vùng
sa-mạc rộng nhất và leo ngọn núi cao nhất. Vợ của ông đã lìa bỏ ông, vì
ông ta chẳng bao giờ có mặt ở nhà”.</font></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 4.5pt; background: white">
<span style="color: windowtext"><font size="4">Hôm nay, nhân dịp chúng
ta mừng kính lễ Thánh Gia của thánh Giuse, Đức Maria và Chúa Giêsu,
chúng ta hãy ôn lại và nhắc nhở chính chúng ta rằng: hãy đặt giá trị của
đời sống gia đình lên trên công việc của mình, kể cả những việc quan
trọng như việc bảo tồn thế giới này.</font></span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>